Bấy giờ Ngạn vừa đi ra, lại thấy ngay có một người có dung mạo kỳ lạ đang đi tới. Cô ta trông dị hình quỷ tượng, dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt trái xoan xem có vẻ như mỹ nhân, nhưng mái tóc trắng như cước, đôi con mắt trắng bệnh, khuôn mặt trắng nổi rõ gân xanh quanh miệng và đuôi mắt có thể nhìn rõ, làn môi tái bạc trông hết sức lạnh lùng, không rõ biểu cảm.
Cô ta trông rõ là xa lạ, Ngạn chưa gặp cô ta trong phủ này bao giờ cả.
Cô ta không biết Ngạn là quân sư, và cũng không quan tâm gì tới Ngạn, cứ thế đi thẳng. Khi Cô ta đi ngang qua Ngạn, chợt Ngạn thấy lạnh hết cả sống lưng. Ngạn dừng bước, toan định hỏi là người của phủ nào thì đột nhiên từ trên mái vòm căn nhà Nguyệt nằm, bay vụt xuống con đại bàng lửa, thì ra nó được lệnh Trần Minh, đã luôn túc trực trên này từ khi Nguyệt về.
Nó đậu trên đầu con lân đá ở cửa nhà, vui mừng nói:
- Phải cô Diệu Lan đấy không? Bao năm không gặp, nay cô đã xinh đẹp hơn xưa.
Diệu Lan nói:
- Ca - Lâu - La đấy à? Bao năm không gặp nay thần khí bá khí của mày đều tăng trưởng, chắc là đi theo Trần Minh, đã giết chẳng ít người?
Đại bàng chỉ là quỷ thần vô minh, không hiểu hết ý xem thường của Diệu Lan, vẫn cứ tươi cười trả lời:
- Cô Lan nhanh vào trong thăm Xuân Nguyệt đi, cô ta sắp chết rồi.
Diệu Lan bèn bước thẳng vào. Bọn người ở cổng đều tránh đi hết.
Cô ta vào rồi, Trần Ngạn gọi con đại bàng lại hỏi:
- Đó là ai thế?
Ca - Lâu - La đáp:
- Đó là dị sĩ trên Phù Vân tự đấy. Căn huyền của cô ta cao lắm, có thể sai khiến được thần sông thần núi. Huyền nhân bình thường không thể đối đầu được đâu.
Ngạn hỏi:
- Cô ta thân sơ thế nào với Xuân Nguyệt? Và sao mà vào được đây?
Đại bàng nói:
- Cô ta cùng với Thi An, Tử Kỳ và chủ nhân cùng là học trò của Phù Vân Quốc Sư, kết thành anh em cùng tu học đạo, cùng gọi Xuân Nguyệt bằng dì. Ngày nhỏ chúng sống với nhau trên núi, tình cảm khăng khít.
Ngạn nghe thế thì không nói gì nữa, sai một thủ hạ tới nói theo dõi hành tung của cô ta trong phủ, còn mình thì cùng Từ Hằng hồi Phủ Tây. ...
Diệu Lan bấy giờ bước vào, Tử Kỳ nhìn thấy đứng bật dậy ngay, kinh ngạc kêu lên:
- Em Tư đấy phải không?
Diệu Lan chạy ngay lại đến, ôm lấy Tử Kỳ, nói:
- Anh hai vẫn khỏe đấy chứ?
Hai anh em ôm lấy nhau, tay bắt mặt mừng, chợt nhớ lại những năm tháng ngày xưa, không sao kìm được xúc cảm.
Rồi nhìn sang Nguyệt đang nằm yên lặng trên giường, hai mắt nhắm chặt, Lan đau xót mà rằng:
- Ôi thôi một thân kỳ nữ tới đây có lẽ sắp hết. Dì ơi, con tới thăm dì đây, dì có nhận ra con không?
Xuân Nguyệt hé mở mắt ra, nhìn lại một lúc, rồi mới cười nói:
- Gái nhỏ đấy à? Nay nuôi tóc rồi sao?
Diệu Lan khóc nói:
- Trần Minh thật bạc tình bạc nghĩa quá, không ngờ dám đối xử với dì thế này. Xem ra đã quên hết cả chuyện xưa cũ.
Nguyệt nắm lấy tay Diệu Lan mà nói:
- Con đừng nói anh con như thế. Trên đời mỗi người sinh ra một sứ mệnh khác nhau. Chính quyền mới lên đối đầu đủ nơi đủ chuyện, Trên thì triều đình mai này đây rồi cũng giáng tội xuống, dưới thì bách dân cho tới bách quan, từ việc quân sự cho tới việc nhân dân, lại dồn ép lên trên, có cả trăm ngàn công việc, việc nào mà chẳng thị phi? Việc nào mà không phải lo đến? Ta gây tội đã nhiều, giờ Trần Minh phải dùng đến mạng ta mà dẹp yên loạn dưới, mới có đủ vững vàng mà đối đầu ở trên. Dì làm chính trị đã nhiều, nên biết rõ rằng đôi lúc cũng phải dằn lòng mà làm chứ chẳng phải muốn gây việc làm chi? Các vua ngày xưa, có người còn phải giết cả con cái, cả anh em để vì việc đại sự, lòng người ta nào có thích gì? Giờ lòng nó có lẽ cũng chẳng được yên, lại thêm các con quở trách vào, có lẽ nó đang buồn phiền nhiều lắm.
Diệu Lan nghe như thế thì cúi đầu im lặng, lời Nguyệt nói cũng giống lời Trần Minh giãi bày ban nãy. Ngậm ngùi hồi lâu rồi bảo Nguyệt rằng:
- Vâng, con chỉ là đàn bà, quanh năm chốn chùa chiền, đúng là không hiểu các việc đó, chỉ thấy bất công cho dì lắm thôi.
Nói rồi lại khóc, Nguyệt cũng không cầm được lòng, lại cũng khóc chảy ra máu mắt.
Đúng là lòng mẹ bao la, dù con có nghiệt thế nào, cũng không bao giờ hết thương, hết lo cho con cả.
Hồi lâu sau hai người tâm sự, Nguyệt đã mệt lắm rồi. Diệu Lan thấy thế, mới miễn cưỡng nói:
- Dì còn tâm nguyện nào không?
Nguyệt trầm tư mãi, rồi đáp:
- Biết là không thể nào, nhưng nếu Trần Minh mà tới thăm ta một lần sau cuối, chắc lòng ta sẽ vui nhiều lắm.
Lan nghe rồi đứng phắt dậy bỏ đi ngay. ...
Lại nói tới khi Diệu Lan đi thăm Nguyệt, chỉ còn trong phòng mình sư Thi An và lệnh hầu Trần Minh.
Trần Minh nói:
- Trước khi đi thăm dì, xin cho ít phút trò chuyện riêng với đại sư huynh.
Thi An gật đầu, Minh hỏi về việc đã làm, Thi An nói:
- Làm người trên đời khó mà mười phân vẹn mười, ngồi ở ngôi cao, cái được mất lại càng rõ hơn người khác, cảm giác phải chịu, lại càng phải lớn hơn người khác. Nếu thoát được các việc được mất trên đời, thì đã có thể xuất gia được rồi. Tuy nhiên chưa tới căn đó, thì đành làm tốt phần việc của mình. Nói lỗi thì cũng có, nhưng nói quá thì cũng không. Có điều rằng xét thử, xem có thể nên tới thăm Nguyệt một lần cuối được không?
Trần Minh nói:
- Cũng muốn tới thăm dì lắm, nhưng đành nén ở trong tim. Sợ tai vách mạch rừng, lại bảo tôi là đứa giảo hoạt, chỉ bày trò đi bịp thiên hạ. Công việc sắp tới có nhiều, mất lòng thiên hạ thì sợ hỏng mất.
Thi An gật đầu, hiểu việc biến hóa trên đời, nên cũng không gượng ép gì cả.
Minh bấy giờ lại hỏi tới việc chính trị của Thiên Gia Môn sau này, Thi An trả lời:
- Trần Phi Cát được chiếu chỉ của thánh thượng sắc phong. Em đem giết mất nó, rồi tự lập nên, như thế là mưu phản. Việc tự lập đó vào trong thời loạn, triều đình đổ nát, vua tôi bệ nhược, thì được lòng dân, cũng thuận ý trời. Nhưng giờ đây Trần triều mới thịnh, các vua đều là bậc anh minh đức độ, quần thần đều là kẻ bản lĩnh có công, gây ra ân đức trong nhân gian nhiều, muôn dân đều tán dương công đức. Đang trong lúc thế này em lại tự lập, đó là việc đại hung.
Trần Minh nói:
- Việc đó em và Trần Ngạn đã có tính rồi. Nhưng xét ra vây cánh họ Vũ trong triều có nhiều, nếu chỉ xin bằng lời nói mà đòi lại quyền hành xem ra không được, đành phải tiền trảm hậu tấu. Em tự lập nên nhưng sau đó Trần Ngạn đã có viết sớ về triều báo việc và xin sắc phong cho em lên lệnh hầu để danh chính ngôn thuận. Dù sao em cũng là trưởng nam trong nhà, có lẽ triều đình thấy việc đã rồi, cũng không truy cứu?
Thi An nói:
- Minh Cảnh là quân doanh lớn, làm việc vượt mặt vua, không biết trên dưới, đó là tội khi quân, không truy cứu làm sao được? Triều đình mới dựng, người của Lý tộc còn nhiều rải rác các nơi. Nếu hôm nay tha cho Trần Minh, ngày sau có thêm hai, ba Trần Minh khác nữa thì thiên hạ loạn. Người triều Trần đều là người giỏi, người này không trông thấy thì cũng có kẻ khác nhìn ra rằng Thiên Gia Môn là nguy cơ tiềm tàng cần phải dẹp yên mới đúng được phép nước, lại mới tỏ được uy danh của thiên triều mới.
Trần Minh nghe Thi An nói thế, bấy giờ mới nhận thấy Thiên Gia Môn quá lớn mạnh so với những tập đoàn cát cứ thông thường, như thế thì quả là thành cái đích ngắm đầu tiên để thiên triều ra uy, lúc này lo sợ run người, nói:
- Nếu đại sư huynh không chê, có thể ở lại đây cùng bàn việc Thiên Gia Môn với đệ không?
Thi An cười phẩy tay nói:
- Tôi chỉ là nhà sư, mà giờ đệ bắt ở lại bàn việc chính trị làm sao được? Những việc thế này lẽ ra không nói ra, nhưng vì thương cái công Nguyệt Nhi gây dựng nên Thiên Gia Môn, thương đệ là học trò được thầy yêu quý, mà ta nói ra cho đệ liệu các bề.
Trần Minh nói:
- Nếu không tránh khỏi chiến tranh, huynh xem thử được mất thế nào?
Thi An nói:
- Nếu mất là mất hết, cả mạng cũng mất. Còn nếu được thì đòi được gì? Đệ muốn được ngôi chí tôn hay sao? Thiên Gia Môn mạnh đấy, nhưng Đệ nghĩ thử xem Thiên Gia Môn của đệ có chống lại được thiên triều không?
Trần Minh nghe thế thì hiểu ý. Lặng im trầm ngâm, mãi sau mới hỏi:
- Nói như huynh thế thì Minh này chết chắc rồi. Trong gầm trời này, chạy đi đâu cho thoát được?
Sư bấy giờ lại bấm quyết độn, tính toán lý số, một hồi rồi nói:
- Nếu có bề gì không thể giữ được, đệ hãy đi về phía Tây Bắc. Hiện tại nhà Tống suy vi, là miếng mồi ngon của người Mông Cổ, đó là nơi không thể đến được. Xét ở hướng đó chỉ có nước Đại Lý hiện tại vẫn còn được bình hòa, dù có bị nguy hại thì cũng phải dài lâu nữa, có thể ở lại nơi đó mà làm chốn dung thân, để làm tròn việc đạo của Thiên Gia Môn được.
Trần Minh gật đầu, trầm ngâm suy tư.
Vẫn còn muốn hỏi thêm nhiều điều nhưng ngay khi đó thì cửa phòng bật mở, là Diệu Lan đã thăm Nguyệt Nhi xong và trở về.