Chương 59: Trúng kế cha con Hồ Xuyên rời phủ, Nguyệt nắm quyền Phủ Tây.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:30:30

Hồ Xuyên cho triệu tập các tướng lĩnh ở Phủ Tây để nghị sự, tất cả bọn Hồ Văn Viễn, Trần Nghiễn, Nguyễn Văn Oai, Trần Cảnh Bá... đều được gọi đến hết. Vũ Thư và Xuân Nguyệt ở phủ đại phu nhân cũng được mời tới tham gia. Bấy giờ các tướng cùng xem tình hình, Nguyễn Văn Oai nói: - Rõ là kì lạ, Nguyễn Tử Kỳ đang bị giam ở đây, thế sao lại còn tin báo đi cùng Trần Minh là Nguyễn Tử Kỳ nào nữa? Hồ Xuyên đáp: - Đó là một kẻ khác mạo nhận ra để tăng thêm thanh thế cho nó mà thôi. Bấy giờ chúng thấy tất cả những việc Xuân Nguyệt dự đoán về việc mưu phản của Trần Minh và Phủ Đông đều đúng sự thực cả, bèn hỏi ý của Xuân Nguyệt việc này. Nguyệt nói: - Trước tiên nên mang Nguyễn Tử Kỳ ra chém ngay, để thiên hạ biết rằng Trần Minh chỉ là kẻ phô trương thanh thế, Nguyễn Tử Kỳ thực ra đã bị ta bắt từ lâu rồi. Sau đó nên sai tướng mang ấn điều quân về Sơn Nam thay cho Tử Kỳ, rồi gọi quân Sơn Nam về đây bảo vệ quân doanh. Thứ hai, nên viết lệnh cho đòi Nguyễn Bình ở Thanh Hoa về, để đề phòng cảnh giới cho quân doanh, còn Lê Đạt ở Sơn Tây thì không nên gọi tới, vì nó thân với Nguyễn Tử Du, gọi về đây sợ nó lại theo Trần Minh thì ta chống không lại. Thứ ba, ngài nên cử ngay quân đội ra sát lang Kinh Vân để làm yên lòng các tướng giữ sát lang, và giải cứu cho Nguyễn Hải Trân kịp thời. Hồ Xuyên nghe theo lời Xuân Nguyệt, bèn hạ lệnh cho giết Nguyễn Tử Kỳ trước bàn dân thiên hạ để thị uy. Đồng thời viết sớ lệnh gọi Nguyễn Bình ở Thanh Hoa về, mặt khác lại sai bọn Nguyễn Văn Oai, Trần Nghiễn chấn chỉnh quân đội, đích thân Hồ Xuyên sẽ xuất trận. Nguyễn Văn Oai nói: - Đám Trần Minh chỉ là bọn nông nổi nhất thời, các sát lang vẫn còn hùng mạnh, không cần tới đích thân quân sư ra trận, xin để tôi đi là đủ. Xuân Nguyệt nói: - Giờ là lúc có nhiều kẻ có thể sinh hai lòng, quân sư nên đích thân đi trấn an ba quân. Hồ Xuyên nói: - Xuân Nguyệt nói đúng lắm, hiện tại các sát lang đều đang dao động, nếu ta không đi thì chúng lại cho rằng Phủ Tây chỉ là lũ rùa rút đầu, chỉ biết co cụm trong phủ mà né tránh, để chúng phải đổ máu ngoài chiến trường. Trong các sát lang có nhiều kẻ năm xưa vẫn còn nặng lòng với Tử Du, Lê Đạt. Ta nên đích thân đi để chúng yên dạ. Nói rồi cương quyết sai bọn thủ hạ chuẩn bị để đi, việc canh mật trong phủ giao lại cho con là Hồ Văn Viễn. Văn Viễn nói: - Cha đã ngoài sáu mươi vẫn còn xuất trận, con là con trai cha, lại thân làm tướng quân mà cha lại để con ở lại trông phủ, như thế rõ là muốn bảo toàn cho con. Cha làm quân sư lại thiên vị như thế thì các tướng dưới quyền làm sao có thể hết lòng vì cha? Xin cho con được đi theo cùng cha ra trận. Trong phủ giờ có cô Nguyệt thì có thể yên tâm, con ở lại cũng không giỏi việc bằng cô Nguyệt được. Các tướng thấy Hồ Văn Viễn khảng khái như thế thì đều cảm phục lắm, Nguyệt Nhi cũng chan chứa nước mắt mà rằng: - Trung dũng như Hồ tướng quân thật chưa thấy bao giờ. Nếu quân sư không chê tiểu nữ tài hèn, thì xin hãy hết sức lo việc chiến trận, còn việc trong quân doanh này xin để tiểu nữ lo toan. Hồ Xuyên nói: - Có cô Nguyệt thì tôi yên tâm lắm. Thế rồi bèn giao hết công việc và quyền hạn ở Phủ Tây lại cho Xuân Nguyệt, dặn dò kĩ lưỡng các tiểu quan phải hết sức hỗ trợ cho Xuân Nguyệt điều hành các công việc trong phủ, thế rồi phát lệnh cho quân sĩ chuẩn bị lên đường. Vũ Thư thì cũng không am hiểu hết các công việc và nghiệp vụ của các quan, bộ ở các phủ, lại rất tin tưởng nên giao cho Nguyệt cả. Từ hôm đó Nguyệt nắm quyền cả sáu phủ, trong đó có các phủ trọng yếu là Phủ Đông, Phủ Tây, phủ tướng quân, phủ đại phu nhân... Thế lực trùm lên khắp cả quân doanh, tất cả các tướng và quan dưới quyền Nguyệt cả, thủ hạ của Nguyệt có ở khắp nơi tùy ý cho sai phái. ... Lại nói tới Nguyễn Tử Kỳ, sau khi nhận lệnh triệu tập của Hồ Xuyên thì vài ngày sau mang theo ấn tín đi theo người của Tây Phủ về lại quân doanh. Kỳ vừa mới vào quân doanh đã bị giáp sĩ vây trói lại, rồi tuyên đọc cáo trạng rằng cha con Nguyễn Tử Kỳ, Nguyễn Tử Du mắc phải tội thông mưu với giặc cướp, nhân chứng vật chứng đều có đủ, các tờ sớ khai vẫn còn ghi tên, phải xử cho tội chết. Nhưng xét Tử Du còn đang đi đánh giặc trong miền Nam chưa về nên tạm niêm án ở đó, tống vào ngục chờ sau này luận công xét tội luôn một lượt. Án phát ra lập tức thi hành, liền lột hết mũ áo của Nguyễn Tử Kỳ, tống vào ngục thất. Người trong quân doanh biết việc cũng đều ngậm ngùi thương cho Tử Kỳ lắm, nhưng việc phản đó ai cũng biết cả, chẳng làm sao mà khác được. Kỳ cũng chẳng kêu oan lấy một tiếng nào, chỉ thấy miệng lúc nào cũng cười, nhận lấy gông cùm, thay áo tù nhân rồi đi vào trong ngục. Khi Tử Kỳ ở trong nhà ngục, có quan coi ngục là Phạm Kiên thường ngày túc trực bên cạnh chấn song, hầu hạ Kỳ rất ân cần chu đáo. Nói với Tử Kỳ rằng cần gì thì đều có nấy, nhưng có điều lạ rằng Tử Kỳ không cần gì cả, cũng không thấy tắm rửa đi vệ sinh gì cả. Tới mỗi bữa ăn Phạm Kiên sai người mang tới rượu thịt rất ngon nhưng Kỳ đều khước, chỉ xin một bát gạo sống ăn. Phạm Kiên đem lên thì Kỳ ăn hết, ngoài ra không đụng tới thức gì khác cả. Từ ngày Tử Kỳ bị giam, Phạm Kiên tối nào cũng ở lại nhà ngục để thăm hỏi chuyện trò, hành vi rất kính cẩn, tuy nhiên Kỳ cũng không nói chuyện gì nhiều, Kiên cũng không hỏi gì tùy tiện. Tới tối hôm đó Phạm Kiên nhận được lệnh từ Phủ Tây về việc hành quyết Tử Kỳ, tới sáng sẽ thi hành án đó trước chợ để cho khắp thiên hạ thấy. Kiên nghe xong thì bất giác trong lòng cảm thấy buồn chán, bèn tới nhà giam. Kiên bắc chiếc ghế ngồi bên ngoài chấn song, Tử Kỳ ngồi yên bên trong tựa người đang ngồi thiền. Kiên nói: - Thưa tướng quân, đã có lệnh ngày mai tiễn tướng quân lên đường. Bấy giờ Tử Kỳ mới cười đáp: - Cuối cùng cũng được ra ngoài rồi, mấy ngày qua ngồi trong này buồn muốn chết. Phạm Kiên buồn bã lắm, lặng im chẳng nói gì. Tử Kỳ hỏi: - Này ông cai ngục, ông tên là gì? Có quen với ta không? Phạm Kiên bấy giờ mới giật mình trả lời: - Thưa tướng quân, tôi họ Phạm, tên Kiên, làm cai ngục ở đây đã hai mươi năm. Trong Phủ Tây, tôi là người thẩm định tội hình. Tôi chỉ là viên quan ngục trong Phủ Tây, không có vinh hạnh được ngài biết tới. Tử Kỳ nói: - Thế sao mấy ngày qua ông lễ độ với ta thế? Bấy giờ mới là lần đầu Tử Kỳ chủ động gợi chuyện, Phạm Kiên thấy thế cũng lấy làm vui vẻ, trả lời rằng: - Ngài không biết tới tôi, nhưng tôi lại biết tới ngài đã lâu. Không chỉ tôi, mà khắp quân doanh này ai mà không biết tới cha con ngài? Tử Kỳ nói: - Ngày xưa ta là tướng quân, ông chỉ là cai ngục, lẽ dĩ là thế. Nhưng ngày nay ta là tội nhân, ông vẫn là cai ngục, vai trò đã khác đi, ông còn phải kính lễ với ta thế làm gì? Phạm Kiên đáp: - Cha con ngài đều là bậc văn toàn võ lược, lại hết lòng thờ phụng cho chủ nhân, trong ngoài cõi ai mà không biết? Ngày hôm nay ngài gặp họa ở đây, đó là vì việc chính trị. Cờ vào tay ai người đó phất, thắng làm vua, thua làm giặc, đó nằm ở việc trời chứ không nằm ở nhân cách con người. Tuy tôi và ngài thờ khác chủ, tôi là quản ngục, ngài là tội nhân, nhưng tôi kính ngài ở cái nhân cách của ngài, chứ đâu phải phân biệt gì địa vị cao thấp? Ngày mai ngài phải chết rồi, nhưng trong hôm nay ngồi đây, tôi vẫn kính ngài như thế, tới khi ngài nhắm mắt rồi, tôi vẫn kính ngài như thế không đổi. Kỳ nói: - Tôi nghe nói ngục tù Tây Phủ là nơi vào thì là người, ra thì chẳng còn là người. Vậy mà trọng tội phản loạn như tôi mấy ngày qua ở trong này bình ổn, không phải chịu nhục hình gì, có phải là nhờ ông đó không? Phạm Kiên đáp: - Đúng vậy. Thực ra tôi nhận được lệnh phải bức hình cho ngài khai ra về việc phản, nhưng tôi không thi hành việc đó. Kỳ ngạc nhiên hỏi: - Ông không làm việc được giao, không sợ bị trách tội hay sao? Phạm Kiên nói: - Tôi đã xin với quân sư rằng dù sao ngài cũng bị xử, hãy cho được thư thái mà ra đi. Còn nếu muốn bức cung, xin sai người khác tới làm, tôi làm không được. Kỳ hỏi: - Hồ Xuyên cũng cho như thế sao? Phạm Kiên gật đầu, nói: - Quân sư nói rằng: "nếu Phạm Kiên cũng không làm, thì người tội nhân không đáng bị như thế. Vậy hãy cho được thư thái như ý ông." Tử Kỳ nghe thế thì lặng im không nói gì. Hồ Xuyên quả là một người có học thức và có tri thức, cũng xem như đáng kính trọng. Tử Kỳ ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi nói: - Ông là người trước sau như một, hiểu biết lễ nghĩa, lại có nhân đức. Việc nhân quả trong đời như một chiếc gương, ta như thế nào, soi vào như thế ấy. Việc công bằng ở trời như một chiếc cân gương, không sai lệch dù chỉ một ly, đó là đạo mà ta và tất cả những người của Thiên Gia Môn thực thi. Nhân quả không chỉ hiện ở kiếp sau, mà còn tái hiện ngay trong một kiếp, để kẻ hiền lương không bị oan khuất, để quân ác tặc không thoát lưới trời. Vì cái nhân đức ngày hôm nay của ông, ngày sau ông sẽ được toàn mạng, đó là thể hiện cái nhân quả hiện tiền, cũng là thể hiện tinh thần thượng tôn pháp luật, công bình tuyệt đối của Thiên Gia Môn. Phạm Kiên ngạc nhiên hỏi: - Thiên Gia Môn là gì? Kỳ chỉ cười nói: - Sáng ngày mai ông sẽ biết.