Chương 58: Trần Minh lên thống lĩnh các sát lang, chiến tranh bùng nổ.
Thiên Gia Môn
Tĩnh Thuỷ10-08-2023 00:30:06
Bấy giờ Trần Minh đọc kỹ bức thư tay mà Hồ Xuyên viết cho Lý Chỉnh Kiên. Đọc tới đâu mồ hôi vã ra tới đó, đọc xong thì đưa cho Tử Kỳ xem.
Kỳ xem xong cũng thất kinh trong lòng.
Trong thư viết đại ý có một số câu rằng:
"Nếu Trần Ngạn tới sát lang Phục Hổ, đó là để muốn mượn binh bàn chuyện mưu phản. Gia đình Trần Ngạn đã bị khép tội mưu phản và bị giết hết rồi, tờ thông cáo chỉ là để dụ cho nó trở về thôi... ...
Trần Ngạn làm theo lệnh Trần Minh nên nó sẽ tới, còn Trần Minh sẽ không xuất đầu lộ diện. Khi Ngạn tới phải khéo dùng lời ngon ngọt mà dụ, cho nó xem tờ thông cáo để nó tin việc thực. Nếu có thể được thì dụ nó dẫn tới chỗ bắt Trần Minh, còn nếu không thì chí ít phải biết nó đang cầm ấn tín và lấy được ấn tín rồi thì mới thủ tiêu. Còn nếu nó không giữ ấn thì cứ hộ tống nó về quân doanh, vào tay ta rồi ta sẽ liệu."
Tử Kỳ nói:
- Không biết mợ Nguyệt có biết việc này không?
Trần Minh đáp:
- Dì Nguyệt chắc không biết.
Kỳ hỏi:
- Mợ Nguyệt lộ rồi chăng?
Trần Minh bảo:
- Chưa đâu. Nó chưa nghi gì dì Nguyệt đâu. Nó chỉ muốn nhân cơ hội này bày ra mưu để bắt Trần Ngạn về đấy thôi, việc này nó bàn riêng với các sát lang không cho dì Nguyệt biết, bởi nó nghĩ dì Nguyệt cũng không can gì mà phải biết.
Tử Kỳ gật đầu nói:
- Thiếu chủ nói đúng lắm. Hành động này của Hồ Xuyên, mợ Nguyệt cũng không liệu được. Cũng may cậu Ngạn tinh tường và quyết đoán trong khoảnh khắc, chứ nếu để chậm thêm một khắc nữa thôi thì, bọn ta đều chết về tay Hồ Xuyên cả rồi.
Trần Minh gật đầu nói:
- Tài của Trần Ngạn không còn phải nghi gì nữa. Có lẽ tất cả các sát lang đều đã nhận được thư riêng này rồi, từ giờ làm gì cũng phải cẩn thận hết sức mới được.
Tử Kỳ hỏi:
- Giờ ta nên đi đâu?
Minh nói:
- Để Trần Ngạn nghỉ một ngày, rồi cùng bàn với hắn việc tới sát lang Hồng Điểu. Nếu không có hắn thì việc không xong được đâu, chúng ta chẳng ai thay được hắn.
Tử Kỳ gật đầu lĩnh ý. Đoạn sai Ngô Hữu Liêm giao hết văn bằng, sổ sách giấy tờ, nhân khẩu quản lý sát lang ra, niêm lại đó chờ Trần Ngạn giải quyết. Còn bản thân thì xem việc binh thư, cắt đặt quân đội lại trong sát lang, đem một số tướng giết đi, bổ nhiệm một số tướng mới, chia cắt quân đội lại cho dễ bề sai phái, lại cho gọi bọn hiệp khách Sơn Nam đang lẩn khuất trong nhân gian về, cất đặt bọn chúng lên điều khiển việc binh thay thế các vị trí quan trọng, đồng thời cho bọn chúng niêm kín các thông tin lại, chỉ các nhân vật tướng soái cấp cao trong sát lang mới biết có việc này, bọn lính lệ bên dưới đều không hay biết gì. Tử Kỳ nói với thủ hạ:
- Việc rồi cũng phải lộ, chỉ cốt sao giữ kín trong vài hôm là được.
Bọn thủ hạ đều đi lo việc đó.
Nguyễn Tử Kỳ giỏi về binh pháp, xếp đặt lại quân đội đâu ra đấy, bọn dưới trướng đều sợ. Những kẻ cứng đầu đã bị đem giết, bọn còn lại thấy Lý Chỉnh Kiên đã bị giết, Ngô Hữu Liêm đã phục tùng, chẳng còn đứa nào có ý gì khác. ...
Lại nói Trần Ngạn xin nghỉ, đóng cửa trong phòng, lập nên lễ thờ bài vị, tự chít khăn thờ cho cha trong phòng kín, không cho ai vào, bên cạnh chỉ có Đột Quyết cùng hầu.
Ngạn khóc tới khô cạn nước mắt, một ngày sau thì trở ra ngoài, tháo bỏ khăn tang, lại lên trướng phụng mệnh, cùng bàn về việc lấy sát lang tiếp theo. Việc quân gấp rút không thể chậm trễ, nên Ngạn đành nén nỗi đau riêng lại, bọn Trần Minh và các tướng lĩnh đều biết thế, nên mỗi khi nghị sự, Ngạn nói gì chúng đều hết sức nghe không dám để cho Ngạn nổi giận. ...
Lại nói ban đầu Trần Ngạn khuyên Minh nên tới lấy sát lang Hồng Điểu của Nguyễn Kỳ Linh trước, vì đây là vị tướng quân từng làm dưới quyền Nguyễn Tử Du, sẽ được hắn theo giúp cho.
Trần Minh hỏi:
- Cậu có nói cho ta bốn kẻ không nên đụng vào vì chúng là người của Hồ Xuyên, cậu xem cho ta trong số chúng, nơi nào là khó lấy nhất.
Trần Ngạn suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Có Lý Chỉnh Kiên giữ sát lang Phục Hổ có lẽ là khó lấy nhất. Tên này là kẻ hám lợi hám quyền, nhưng cũng tàn bạo độc ác, gió chiều nào theo chiều nấy. Hồ Xuyên nuôi nó đã lâu, là một trong những nơi được tin cậy nhất, giờ quyền ở Hồ Xuyên, không đời nào nó theo ta hết. Bên cạnh nó lại có Ngô Hữu Liêm là một kẻ nổi tiếng túc trí đa mưu, sợ dùng mưu cũng không thành, mà dùng sức cũng chẳng xong.
Trần Minh nói:
- Vậy ta tới lấy binh của Lý Chỉnh Kiên trước.
Trần Ngạn và Tử Kỳ đều hết sức sửng sốt, gặng hỏi nguyên do.
Trần Minh nói:
- Nếu tới chỗ Nguyễn Kỳ Linh rồi, thì tất bọn Chỉnh Kiên đều kinh sợ đề phòng, ta không còn yếu tố bất ngờ. Kỳ Linh chỉ là một trong mười hai nơi dụng binh, dù có lấy được trước thì bọn còn lại không theo vẫn là không theo. Tuy nhiên ta ra lấy binh của Lý Chỉnh Kiên trước, thể hiện cho chúng biết rằng ta đây không sợ một kẻ nào. Đánh rắn phải đánh vào đầu, hòng ra uy với bọn còn lại. Còn những kẻ như Kỳ Linh biết được thế lại càng phải nể ta hơn mà yên tâm theo ta.
Trần Ngạn và Tử Kỳ đều lo lắng lắm.
Trần Ngạn hỏi:
- Thiếu chủ định dùng cách gì mà lấy được Phục Hổ?
Minh nói:
- Nó muốn lợi ta cho nó lợi, nếu lợi mà nó không chịu thì ta giết nó.
Ngạn hỏi:
- Ta có thứ lợi gì cho nó được?
Minh đáp:
- Ấn binh quyền của Phủ Đông, không phải là món lợi đó sao?
Thế rồi quyết là làm, về sau quả nhiên giết Lý Chỉnh Kiên, lấy được sát lang Phục Hổ.
Lúc này Trần Ngạn ra xem việc, nói:
- Phục Hổ đã lấy được, nhưng chưa nên đánh tiếng vội. Đợi hợp được với quân Hồng Điểu của Nguyễn Kỳ Linh thì mới nên đánh tiếng ra uy. Anh Kỳ liệu có giữ kín được không?
Tử Kỳ nói:
- Việc đó tôi đã lo xong cả rồi. Đảm bảo việc thiếu chủ ở đây sẽ được kín trong vòng ba ngày nữa.
Ngạn gật đầu hài lòng, nói:
- Bí mật bất ngờ là chiến lược số một của binh gia, trong ba ngày tới ta phải lấy xong Hồng Điểu và dùng quân Hồng Điểu để lấy được luôn sát lang tiếp theo, khi đó tin lộ ra thì ta cũng mạnh rồi không phải sợ nữa.
Bọn chúng đều nghe theo ý đó. Trần Ngạn tiếp quản lại sổ sách nhân khẩu, cắt đặt lại các việc trong sát lang, cài lại các người thân tín và các tướng lĩnh Sơn Nam vào nắm giữ quân đội, đoạn sai Ngô Hữu Liêm cùng bàn công việc, tiếp đó chúng lên đường đi tới sát lang Hồng Điểu.
Tới đây thì được Nguyễn Kỳ Linh đón tiếp rất nồng hậu, Kỳ Linh nắm lấy tay Tử Kỳ, Trần Minh mà rằng:
- Năm xưa lệnh hầu Trần Phi Long, tả tướng Nguyễn Tử Du, hữu tướng Lê Đạt, ba người được gọi là Tam Kiệt Thanh Hoa, oai danh nổi khắp nước, thiên tử cũng phải nể nang, các xứ đều khiếp sợ. Dân xứ Thanh Hoa vốn gần gũi với người mạn Nam, là nơi có sông nước, nổi tiếng dân xứ ấy mưu mô giảo quyệt, nên giao cha các cậu tới đây lập nên quân doanh để trị bọn giặc cướp và làm cho yên dân, từ đó mà trăm bề yên ổn, con dân an vui, người người tán thán. Từ khi cố lệnh hầu mất, Tử Du và Lê Đạt đều bị đối xử bạc, kẻ bị tước đi binh quyền, người bị đầy ra ven ải, mà rồi sớm muộn cũng chẳng tránh khỏi cái chết. Ngày đó tôi chỉ là viên tiểu tướng đi theo, theo năm theo tháng, vì kính tuổi mà cho tôi lên tới trưởng quân sát lang, chứ chẳng có tài mọn gì. Tôi vẫn thường ấm ức việc cha các cậu, nhưng Hồ Xuyên quyền một tay che trời, tôi bất tài chỉ biết yên phận giữ lấy sát lang Hồng Điểu này mà làm cái chốn phòng thân, chứ không thể làm gì khác được. Nay có các cậu về đây, đều là hậu duệ của chủ cũ tôi, tôi xin nghe theo, thế cũng là thỏa lòng mong mỏi của tướng sĩ vậy.
Trần Minh hài lòng lắm, bèn nhận lấy quyền tại sát lang Hồng Điểu. Nguyễn Kỳ Linh dùng các mối quan hệ báo lại và vạch kế hoạch để hộ tống bọn Trần Minh tiếp tục củng cố việc binh quyền. Nhờ có tài đối ngoại của Trần Ngạn, các loại ấn tín và có các tướng quân đều nắm nhiều binh là Nguyễn Kỳ Linh, Nguyễn Tử Kỳ cùng hộ vệ, trong hai ngày tiếp theo Trần Minh theo kế hoạch đã đặt ra, liền có được sự đồng thuận của một số sát lang dễ dàng không cần phải động tới binh đao. Chúng lần lượt là:
Thứ nhất, sát lang Kim Ngân ở Tây Bắc Thành do tướng quân Trần Văn Hải giữ.
Thứ hai, sát lang Hỏa Phụng ở Hải Khê, do tướng quân Lê Văn Hoài giữ.
Thứ ba, sát lang Từ Minh ở Nga Lạc, do mục tướng quân Phạm Xuân Kình giữ.
Khi binh quyền đủ mạnh, cũng thấy không còn có thể chiêu dụ được thêm ai khác, chúng bèn tổ chức quân đội tiến đánh thẳng vào sát lang Kinh Vân của Nguyễn Hải Trân.
Lúc này thì chiến tranh bùng nổ, Nguyễn Hải Trân thủ thành rất chặt, hai bên tổ chức giao tranh, tin tức lập tức lan nhanh như bão, tràn đi khắp xứ.
Chỉ trong một buổi, tất cả các trấn Sơn Nam, Sơn Tây, các phủ đệ trong quân doanh đều biết tin tức. Bấy giờ Hồ Xuyên mới nắm được tình hình và biết tin Lý Chỉnh Kiên đã bị Trần Minh giết, tức tốc hội họp Phủ Tây bàn việc quân cơ.