Nguyên cả đêm đó Nguyệt không ngủ được, tới cả ngày hôm sau thì ngồi yên trong nhà ngóng tin, nhưng tuyệt nhiên cũng không có một tin tức gì. Bọn con hầu tới đưa đồ ăn và dọn dẹp trong phòng, Nguyệt hỏi xem trong phủ có điều gì lạ xảy ra không thì chúng cũng đều nói là mọi việc bình thường.
Trần Ngạn đã thực hiện việc điều tra kín đáo và bằng cách nào đó bưng bít được việc bắt bớ Lê Thị Lan, Trần Minh có lẽ cũng biết nhưng để mặc...
Không biết giờ này Lan ra sao rồi.
Nguyệt bắt đầu cố gắng suy nghĩ, nhưng chẳng hiểu sao đầu óc lúc này cứ hoa lên bất định, Nguyệt tập trung suy tư chỉ một lát là nó đau như búa bổ, người mệt mỏi nên Nguyệt cũng không nghĩ nữa, bèn nằm lại mà nghỉ ngơi, mặc kệ sự việc ra sao thì ra. ...
Đêm đó Nguyệt nằm nghỉ ngơi trên giường, chợt lại có gió lạnh từ bên ngoài thốc vào. Nguyệt ngồi dậy lặng nhìn ra ngoài, thì thấy có một bóng ma đi xuyên qua cửa bước vào trong phòng, Nguyệt nhìn kĩ lại thì thấy ra đó là Trần Đằng, ông ta cứ thế bước đến đứng trước mặt Nguyệt nhìn lom lom.
Trần Đằng cùng đám người nhà cũng đã từng đến đây hành hạ Nguyệt, nhưng đã bị Đại Long chém tan hồn cả, chẳng hiểu sao vẫn chưa tan đi. Lần này ông ta lại quay lại có một mình, cũng không nói gì, cũng không bước lên.
Nguyệt hỏi:
- Ông đã bị Đại Long chém chết, sao còn quay về đây được?
Trần Đằng im lặng không nói gì.
Nguyệt cũng chẳng truy hỏi nữa, chỉ mệt mỏi nói:
- Ông đi về đi, ông không giết được tôi đâu.
Trần Đằng đáp:
- Tôi đến muốn hỏi cô một câu thôi rồi đi. Cô giết cả nhà tôi, nhưng lại củng cố quyền cho con trai tôi, là vì đâu? Cô không sợ có ngày nó biết ra rồi trả thù cô sao?
Nguyệt bật cười nói:
- Không có Trần Ngạn thì làm gì có Thiên Gia Môn.
Trần Đằng lại nói:
- Nếu đã sớm biết thế, thì cô giết cả nhà tôi làm gì?
Nguyệt lại bảo:
- Không giết các người, thì Trần Ngạn làm sao mà theo Thiên Gia Môn?
Nguyệt vừa nói dứt câu, cửa phòng chợt mở tung ra. Rồi từ bên ngoài cửa bước vào một người trẻ tuổi, đầu đội mũ miện, mái tóc hất dài, một tay cầm quạt, mặc áo màu trắng, phong thái ung dung tới lạ thường.
Đó chính là Trần Ngạn.
Ngạn bước lại cách Nguyệt một quãng, nhìn Nguyệt đăm đăm, nói:
- Thì ra là thật. Cũng đã sớm đoán biết, nhưng mà sao nghe chính miệng thượng quan nói ra, cũng vẫn thấy đau.
Bước sau Nguyệt cùng vào là Nguyễn Tử Hậu, mặc đồ mũ giáp trắng, tay cầm thanh kiếm Cửu Long, ánh mắt sắc như dao, lại đỏ rực như lửa. Đi bên là con Tiểu Yến đầu cúi gằm xuống, sau lưng nó là Đột Quyết đang kề mũi dao.
Xuân Nguyệt ngơ ngác nhìn Trần Đằng. Bỗng chốc thấy hồn ma kia dần dần thay hình đổi dạng, thành một con quỷ trắng muốt chẳng có mặt mày gì, đó chính là quỷ Vô Diện của Thiên Gia Môn.
Vô Diện nói:
- Nguyệt Nhi, đến lúc cô nên đi thôi.
Nguyệt vỡ lẽ ra, bật cười nói với Ngạn:
- Thì ra là thế... Cậu cả cần gì phải tốn công thế? Chỉ cứ việc tới đây mà hỏi, Nguyệt này cũng nhận thôi. Dù gì thì cậu cũng biết cả rồi...
Nói đoạn liếc nhìn sang Tiểu Yến, Yến nói:
- Chị Nguyệt đừng giận em. Em bị bức phải nói...
Nguyệt nói:
- Ngày xưa ta đối với Vũ Thư thế nào, thì ngày nay mày đối lại với ta thế ấy. Cũng chỉ là quả báo của ta, can gì tới mày mà ta giận mày.
Tiểu Yến nghe thế thì cúi mặt làm thinh, không nói gì cả.
Trần Ngạn nói:
- Bằng cớ kết tội cho cô đã có đủ cả rồi, thiếu chủ cũng chẳng thể dung túng cho tội của cô được... Hiện giờ quan quân đã đứng đầy ngoài kia, trong này thì quỷ thần cũng có đủ, cô không thể thoát được. Cô có gì muốn nói nữa hay không?
Nguyệt nói:
- Tôi chỉ muốn hỏi một điều. Cậu mang theo nhiều người, nhiều quỷ thần tới đây bắt tôi thế này, thiếu chủ có biết không?
Ngạn nói:
- Không có ý của thiếu chủ, Ngạn này nào dám đụng tới thượng quan? Thiếu chủ đã cho Ngạn này toàn quyền xử án Xuân Nguyệt rồi. Không chỉ riêng Đông phủ, cô còn giết rất nhiều người khác. Án của người như cô, ngoài Ngạn này ra, xem ra chẳng ai dám xử.
Nguyệt nghe thế thì thở hắt ra buồn bã, không nói gì nữa.
Vậy là đã rõ rồi... Tất cả việc thảm sát Đông phủ, tội vạ đã đổ hết lên đầu Nguyệt. Trần Minh duyệt cho điều đó để che giấu đi sự can thiệp của Minh vào việc ấy.
Đó cũng chính là dụng ý của Nguyệt khi xóa bỏ hết mọi dấu vết của Trần Minh nhúng tay vào, đúng với lời đại nguyện Nguyệt đã nói ra năm xưa khi ép Minh phải thảo ra các sớ thư...
"Tội vạ đâu Nguyệt này chịu hết. Nếu có xuống địa ngục, cũng chỉ Nguyệt xuống là đủ. Thiếu chủ không can gì..."
Biết thế, nhưng giờ đây chẳng hiểu sao, Nguyệt vẫn không khỏi chạnh lòng...
Nói thế nào đi nữa, nàng cũng chỉ là một người đàn bà mà thôi...
Tử Hậu bấy giờ nói:
- Thôi nhân chứng vật chứng đã đủ, nó cũng đã nhận tội, nói nhiều với nó làm gì nữa.
Đoạn cầm kiếm bước thẳng lên.
Nguyệt từ từ nhắm mắt lại, ngồi trên giường không nói câu gì.
Bấy giờ từ trong cái chốc bay vụt lên một làn khói đen cầm thanh hắc kiếm, hai mắt sáng quắc, chính là Đại Long. Nó rút thanh kiếm ra chĩa thẳng về phía tất cả bọn Tử Hậu, Trần Ngạn, giọng ồm ồm vang lên như sấm:
- Ai muốn bắt Nguyệt Nhi thì bước qua xác ta.
Trần Ngạn nói:
- Ngươi là người của Thiên Gia Môn hay của Xuân Nguyệt?
Đại Long đáp:
- Vậy thì gọi chủ nhân tới đây!
Đột Quyết nói:
- Đại Long hãy tránh ra! Chúng ta tu cùng nhau đã lâu, ta không muốn phải đối đầu với ông.
Đại Long trỏ thẳng kiếm vào Đột Quyết nói:
- Câm mồm thứ quân phản phúc! Chưa tới lượt mày nói!
Đột Quyết bèn im bặt.
Tử Hậu không nói không rằng gì, nhảy vụt lên cắm thanh kiếm xuống đất, tức thì từ trong kiếm bá khí vụt ra ngút trời, chín con rồng cùng lao vụt lên nhắm thẳng về hướng giường Xuân Nguyệt.
Đại Long gầm lên một tiếng, nó hóa thành một con hắc long đen kịt, toàn thân ám những khói, to lớn vô cùng. Nó gào lên một tiếng kinh thiên động địa, người trong căn phòng hết thảy đều choáng váng đầu óc. Cả chín con rồng vàng đều cùng phải lùi lại. Đại Long uốn người bay lượn lởn vởn quanh Xuân Nguyệt, đầu rồng hướng ra bên ngoài, hai lỗ mũi thở phì phò ra làn khói đen ngòm. Hàm răng rồng nhe ra đầy thách thức, như sẵn sàng giết chết bất kì ai dám bước lại gần Xuân Nguyệt.
Tử Hậu rút thanh kiếm khỏi mặt đất, miệng niệm chú lầm rầm. Trên đầu hắn xuất hiện một làn khói mờ, có ba con mắt. Đó là con quỷ Dạ Xoa. Chúng từ từ bước sang tiếp cận phía bên tả của Đại Long.
Đột Quyết cũng rời khỏi Tiểu Yến, đưa tay lên miệng niệm chú lầm rầm, lập tức liền hiện ra thêm hai con Đột Quyết nữa, chúng từ từ bước sang bên hữu của Đại Long.
Trần Ngạn và Tiểu Yến thì cùng lùi lại quan sát, nhìn bọn tướng Thiên Gia Môn dần dần vây khép lấy Đại Long và Xuân Nguyệt vào giữa trận. ...
Lúc bấy giờ Nguyệt mới lên tiếng, nói:
- Thôi, đừng đánh nhau nữa. Các ông đều là tướng của Thiên Gia Môn, đánh nhau dù ai thắng, cũng là thiệt hại cho chủ nhân vậy. Đại Long trở về đi, tôi theo quân sư về Phủ Tây làm án.
Đại Long vẫn quấn lấy Xuân Nguyệt, miệng thở phì phò, mắt đảo lia lịa canh chừng cả bên Tử Hậu và bên Đột Quyết.
Nguyệt bèn run run đưa bàn tay ra, gõ lên cái chốc (sọ người ), Đại Long lúc này mới từ từ tan biến trở về trong chốc.
Bọn Trần Ngạn lúc này mới cùng bước lên, nói:
- Vậy mời thượng quan.
Nguyệt lúc này run run từ từ bước dậy, tay đỡ lấy cái chốc đi lại, đoạn trao nó cho Trần Ngạn, nói:
- Trong Thiên Gia Môn không có tướng nào giỏi như nó đâu. Chủ nhân không gặp Nguyệt nữa, phiền quân sư trao nó lại cho chủ nhân dùng về sau này.
Ngạn đưa tay ra đỡ lấy cái chốc, nó còn rung lên bần bật, từ hai hốc mắt đầu lâu hãy còn bốc ra khói đen ngòm khiến Ngạn run sợ cả lên.
Nguyệt trao Đại Long đi rồi, lúc này thế cô giữa trời, tứ bề đều là kình định, không còn một chút nào bảo vệ, như thể người trần trụi giữa chốn hùm beo.
Tử Hậu thấy thế liền sấn bước lại, toan gô lấy Nguyệt nhưng Ngạn giơ tay lên cản hắn lại, nói với Xuân Nguyệt:
- Mời Nguyệt Nhi bước thong thả ra ngoài, Bên ngoài có kiệu đã chờ sẵn. Chỉ cần không bỏ chạy, tất không một ai dám phạm đến thân cô.
Thế rồi ngầm lệnh cho bọn quan quân rút hết, chỉ để lại phu kiệu và con hầu mà thôi. ...
Bấy giờ từ bên ngoài cửa phủ trông vào, sự việc đều được một con đại bàng trông theo từ đầu đến cuối mà không ai biết. Lúc này nó đập cánh, nhả lá bùa ẩn, rồi quay ngoắt người, biến thành một làn khói vàng bay ngược trở về phủ lệnh hầu.
Thập thò bên ngoài cửa cũng là một quan văn, đó là Khả Sinh. Hắn nhìn từ xa, thấy Nguyệt bước ra bình an, liền bí mật rời đi ngay, cũng quay trở về phủ lệnh hầu.