Chương 40: Lệnh Tử Du về Nam, Nguyệt gieo được quẻ xấu.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 16-08-2023 15:47:44

Lại nói lúc này Tử Du nhận được lệnh đi về miền Nam, Xuân Nguyệt ở trong hậu phủ nghe được tin ấy thì lấy làm lo lắng lắm, Nguyệt tới gặp Vũ Thư trước tiên, thưa lại về việc thiệt hơn khi thả Tử Du về miền ấy. Vũ Thư nói: - Đây là ý của quân sư. Chính chúng ta cũng biết rằng nếu lưu hắn lại phủ cũng không thể giết được, thôi thì thả hắn về miền Nam. Nguyệt can hết lời nhưng cũng không được, bèn nói: - Vậy để tôi tới gặp Tử Du tướng quân, xem ý tứ việc này thế nào? Vũ Thư ưng cho, Nguyệt lại bèn đi tới gặp Tử Du. Bấy giờ nhìn ngó xung quanh rất cẩn thận, lại sai các người thân tín ở bên ngoài canh chừng gián điệp, rồi mới đi vào trong. Vừa trông thấy nhau, cả hai đã ôm chầm lấy mãi chẳng rời. Xuân Nguyệt chợt rơi nước mắt khóc, nói: - Đây là kế của thằng cáo già đấy. Xin tướng quân nghe lời em chỉ một lần này thôi. Nếu tướng quân đi về miền Nam, thì một đi không thể trở lại được nữa. Tử Du nói: - Tôi ở lại trong quân phủ này như cá nằm trong chậu, như cọp ở trong chuồng, không thể chịu đựng thêm được nữa. Chẳng chóng thì trầy, mãn tang cố chủ chúng cũng đem tôi ra giết, cho dù có không như thế, thì một thân nam tử như tôi bị giam trong bốn bức vách, chỉ có thể là chuyện ngày một ngày hai, về lâu về dài sao tôi chịu được? Mưu của bọn chúng tôi cũng biết nhưng nàng chớ lo gì, ở miền Nam vẫn còn bọn Hoàng Thái, Văn Án là người cũ của tôi. Thằng Tử Hậu cũng đã khôn lớn, tuy bị chúng quản thúc những vẫn là tướng nắm trọng binh, giặc ngoài bể đều khiếp oai nó. Chúng ở đó bình an suốt bao nhiêu năm nay, không lẽ tôi về đó với chúng mà lại thiệt mạng hay sao? Nguyệt lại cố nài, dùng nước mắt khóc lóc mà can: - Xưa nay hai ta cùng chung một chí, hầu hạ bảo vệ thiếu chủ suốt bao nhiêu năm trời. Em đây thân tàn một mảnh, cách với chết cũng chẳng là bao, nhưng vì xét ngày tháng quạnh hiu, không người săn sóc, vì bấu víu vào việc đại nghĩa, lại bấu víu vào nguồn khí dương mà cố lâu nay, chỉ mong được nhờ hơi dựa bóng, để được quạt hơi dương vào hang tối tăm, thả khí nóng vào mầm khô hạn, khiến cho tía rụng hồng rơi bấy lâu, được trộm bén xuân quang đôi chút mà nảy nở đẹp xinh. Bấy lâu nay ta qua lại cùng nhau, chỉ đều là vụng trộm, bởi lẽ rằng: "Nơi cửa thiền môn thì nòi dâm loạn chẳng dám tỏ bày, nơi ngõ phủ vương thì con dân nữ không dám thưa chuyện." Nay tình chớm đã sâu, tháng năm dài nhịn nhục đã đủ. Giờ quyền em đã có, mưu việc cũng sắp thành, tới lúc có thể ở bên nhau, chàng lại để em thế mà đi tìm tới nơi chỗ chết... lòng em đau đớn lắm. Nói rồi òa lên mà khóc, Tử Du nghe những lời ngọt ngào ấy của Xuân Nguyệt, bất giác cũng chẳng kìm được lòng, bèn bước lại ôm nàng vào lòng, nói: - Tang mẹ bọn trẻ cũng đã mãn từ lâu, nhưng lâu giờ vẫn phải nhịn chờ nhau đã hơn chục năm trường, bởi là do thằng Tử Hậu. Tính nó hiếu sát chẳng giống thằng Kỳ, ta phải chờ cho nó lớn khôn thì việc ta và nàng mới đường hoàng chính trực. Nó vẫn còn ôm hận cái chết của mẹ nó lắm, các tướng đều báo rằng nó ở xứ Thanh Hoa, cứ thấy nòi cáo sói, hồ ly là thảm sát. Chuyến này ta về Thanh Hoa, cũng là để gặp nó nói chuyện một lần. Rồi cùng với nó hiệp mưu kéo quân về phò cho thiếu chủ. Du này một đời là người quân tử, chẳng muốn làm gì để phải thẹn với người sau. Ta muốn đường hoàng mang kiệu tới mà rước nàng. Ta đi về công là vì việc của phủ Minh Cảnh, vì tư cũng là vì việc của đôi mình, nàng đừng nói tới việc chết chóc cho gở. Du này đâu phải người sợ chết? Xuân Nguyệt ôm chặt Tử Du, nước mắt rơi lã chã, nói: - Em tuổi cũng đã luống, chàng thì góa vợ đã lâu, còn bày việc đón rước làm gì cho thành trò hề? Chỉ cần ta cứ bên nhau là em đã hạnh phúc lắm. Còn việc lành dữ, chí đàn ông em chẳng dám nói thêm vào, nhưng chỉ khuyên một lời cuối này thôi chàng không nghe em cũng chịu. Là rằng chàng ở với em đã lâu, lẽ nào không nhận ra một điều rằng bất phàm việc gì trong đời, nếu không nghe Nguyệt này đều phải chuốc lấy tai ương hay sao? Nguyệt này sinh ra là biệt quân của Minh Nguyệt Vũ, học việc ở tầng trời Minh Nguyệt Thiên Thanh, có thuật xem được vận mệnh công sự thành dở của cả người và quỷ thần, lại còn xem được cả việc sinh tử. Từ khi nghe tin chàng nhận lệnh đi xa, lòng Nguyệt như lửa đốt, bèn đem chút tài học ra mà xem, xem xong thì thất kinh rụng rời. Chàng hỡi, chuyến này chàng đi về xứ Thanh Hoa, thì: "Một quẻ gieo xuống Mai rùa vỡ tan Nước trà thấm đỏ Tốn chống lại Càn. *" (*cách bói kinh dịch bằng mai rùa và cỏ thi, dùng nước trà để bói. Mai rùa vỡ, nước trà chuyển từ màu xanh thành màu đỏ máu là các điềm hung, gió cản được trời chỉ về quẻ "phong thiên tiểu súc" trong kinh dịch. ) Nguyệt lo cho Tử Du, bèn ngầm gieo lên một quẻ, thì hiện được quẻ này, Nguyệt xem quẻ xong thì bật khóc, nước mắt cạn khô rồi mới tới thưa chuyện với Vũ Thư và tới gặp Tử Du để giãi bày. Luận quẻ ấy rằng... Quẻ này trên là Tốn (gió), dưới là Càn (trời), về Hào từ có sáu hào, ở hào 1, 2 thể hiện lên người giữ vững đạo lý, nhưng chưa gặp thời, vì bị hào 4 cản lại. Do đó người có tài, có chí tiến lên mà phải ẩn mình, lâu dần quay lại không tiến nữa, chỉ ở mức trung, để không mất cái đức của mình, nếu tiến thêm thì phá mất đức ấy, ví như Nguyễn Tử Du thực là bực anh hùng trong đời, nhưng chưa gặp thời nên không thể tiến, phải nín nhịn biết bao nhiêu năm, nếu muốn tiến thêm thì lại biến thành bọn Nguyễn Bình, Văn Viễn... Đều thành tay sai cho Hồ Xuyên làm nòi phản chủ. Tới hào 3 của quẻ thì quá cương cường muốn tiến lên, nhưng lại cũng bị hào 4 ngăn lại, như chiếc xe rơi mất trục, chạy liêu xiêu rồi cũng lao vụn vào vách núi cheo leo, ví như Nguyễn Tử Du bao nhiêu năm tháng dồn nén cấm đoán, phải kìm lòng mình, xa rời con cái chỉ để bảo vệ tính mạng cho Trần Minh, giờ đây Trần Minh đã lớn khôn tự quyết, Tử Du cũng không cản được, cũng không còn sức mà bảo vệ cho. Giờ đây thấy tâm thần thảnh thơi, muốn về lại chốn quê nhà là xứ Thanh Hoa mà vẫy vùng giữa chiến địa cho thỏa cái chí anh hùng, cho sống đúng với bản chất võ tướng. Do đó mà dù biết việc này là kế xấu độc, nhưng khi nhận lệnh cho đi, trong lòng Du vẫn thực vui lắm. Tử Du thật có thể ví như bậc minh chính, như một người thuần dưỡng về đạo đức và tác phong làm tướng, tận tụy cống hiến tới chết mới thôi. Người như thế không thể lên làm chủ, trừng phạt lớn lao nhất là đánh vào tinh thần, cho hắn nằm giữa nơi cấm giam nghiêm mật, xem hắn như đồ bỏ phế nhân, không còn dùng hắn vào việc gì, chỉ ngày đêm mà quản thúc. Những người như Tử Du, chỉ cần hủy đi lòng tự trọng, lập tức sẽ tự hủy. Vậy mới biết Hồ Xuyên thật là con cáo già cao tay, suốt bao nhiêu năm trời hành hạ tinh thần dai dẳng, để đến mức Tử Du phải bức bối mà tìm tới con đường không lợi. Hẵng còn nhớ hai mươi năm về trước, Xuân Nguyệt hẵng còn tìm tới Tử Du để hỏi việc của Trần Minh, Tử Du vẫn là kẻ tinh anh nhìn xa muôn dặm, bày cho Nguyệt mẹo giữ thiếu chủ bình an. Ấy thế mà giờ đây, tâm thần thể chất đều bị dày vò thời gian làm cho hủy hoại cả rồi... Hào 4 quẻ này lại rơi vào hào âm, nhưng là đắc chính (âm ở ngôi âm), lại gần hào năm là bậc chí tôn (nên có câu rằng cửu ngũ chí tôn), do đó được chở che, mà lại cũng được hào này giúp đỡ cho, sai khiến cho, thân nhau như cặp vợ chồng. Nếu Nguyệt luận đúng, thì hào bốn này chỉ ứng vào Nguyệt, hào năm nằm ở tướng quân. Do đó mà Nguyệt rơi nước mắt đấy. Khi hào 6 tan đi thì gọi là: Thượng cửu ký vũ ký, xử thượng đức tái Phụ trinh lệ nguyệt cơ vong, quân tử chinh hung. Rằng trời bắt đầu mưa rồi, rồi lại yên rồi, cái đức của hào bốn đã đầy, như người vợ đã ngăn được đàn ông rồi, vậy mà vẫn không thôi, cứ một mực lại ngăn nữa (trinh) thì nguy (lệ). Ví như cái bồ hứng nước mưa, hứng đã đầy tròn rồi, nếu hứng thêm nữa thì nước tràn ra chăng? Tại hào này rằng đêm trăng rằm đẹp lắm, nhưng người quân tử mà không thận trọng, không phòng bị thì xấu (quân tử chinh hung). Bởi rằm là âm (tiểu nhân) vậy. Mà lại rằng hào bốn là một hào đã cố sức mà ngăn cản, tới nay thì úa tàn, chẳng nên cản lại nữa... Nguyệt đã biết ý trời như thế đấy, nhưng vẫn cố nói cản những lời chân tình, khi biết tướng quân đã quyết đi về miền Nam đánh giặc, thì biết rằng chẳng nên nói nữa rồi. Tử Du nghe xong thì buồn bã vô hạn, nói: - Giờ giặc bể tràn lan, tướng sĩ ở Thanh Hoa cần ta về đó, ở trên cũng đã phân ta đi, ta chẳng thể thoái thác, mà đó cũng là sở nguyện của ta. Còn nếu trời bắt ta chết, thì đó là việc ta phải chết nơi chiến địa cho trọn nghĩa anh hùng. Nguyệt biết không cản được nữa, cứ rấm rứt khóc mãi. Thế rồi lặng lẽ bước về giường Tử Du, Du cũng đi theo, rồi lặng lẽ cởi đồ Xuân Nguyệt ra, hai người bên nhau ân ái mặn nồng rất lâu. Tới khi cuộc mây mưa qua rồi, lại nằm lặng im bên nhau, ôm nhau mà khẽ thở dài, nước mắt cùng vùi chôn vạt gối. Thật là: Giấc xuân mê mệt chốn hoang liêu Bỗng sượng sùng thay cuộc ấp yêu Ngón tay vuốt ve nghiêng mi liễu Dải là cởi áo trút hài thêu Mộng tàn cánh bướm bâng khuâng lạc Xuân qua quyên lượn khắc khoải kêu Ngày nào chưa xong nguyện ước ấy Vì nhau một kiếp sẵn xin liều.