Chương 62: Lê Đạt hội binh Lê Ái, Trần Minh lấy ải Kinh Vân.
Thiên Gia Môn
Tĩnh Thuỷ10-08-2023 00:32:09
Lại nói tới Lê Đạt đóng quân ở Sơn Tây, là một đại doanh lớn với hơn một vạn binh mã nằm ngoài cõi xa hẳn với quân doanh chính phủ, từ dạo trước về quân doanh để tang cho Trần Phi Long và trò chuyện với Nguyễn Tử Du xong thì quay về Sơn Tây, đôn đốc lại các việc và cho trấn chỉnh cùng với các tù trưởng người dân tộc Thái, Mường, sẵn sàng cho việc hội quân.
Thời gian sau Lê Đạt lại nhận được tin thư của Nguyễn Tử Kỳ gửi tới, trong đó có cùng cả lá thư mà Trần Minh viết, cùng với bút tích riêng của Xuân Nguyệt.
Thư của Tử Kỳ có đoạn rằng:
"... Thưa thúc phụ, nay cháu bị gọi về đại quân doanh, tất là bị bắt giết. Nhưng mợ Nguyệt cháu đã tính xong xuôi hết mọi việc, cháu tất được vô sự, xin thúc phụ chớ lo, việc thúc phụ cần lo đó là chính tính mạng của người đó. Ngày hôm nay là Tử Kỳ, ngày sau sẽ tới thúc phụ, xin hãy chuẩn bị ngay cho."
Còn lá thư Trần Minh gửi lại có đoạn như sau:
"Ông cùng với Tử Du và cha ta vốn là anh em, thì ông cũng xem như chú ta. Người xưa có câu "xẩy cha còn chú", nay ta vào bước nguy khốn bởi kế hèn của loại tiểu nhân và loại đàn bà, nhưng Minh này không phải kẻ hèn, ngày sau tất dành về đất đai của tổ phụ, thân phụ ta. Chú Tử Du trước khi đi vào miền Nam đã tới thưa với ta rằng, nếu có việc gì khó có thể tin vào Lê Đạt tướng quân ở Sơn Tây, nay tới lúc cần đến, xin hãy về đây giúp sức..."
Đại lược còn nhiều đoạn chào hỏi ân cần, vỗ về động viên.
Lá thư của Xuân Nguyệt viết cho lại có đoạn rằng:
"... Bạch đức tướng quân, người xưa vốn nói, quân tử không thờ hai chủ, anh hùng chẳng nói hai lời..."
Rồi tiếp đó là những lời húy lạo, khua môi múa mép, vỗ về động viên.
Kế đến bàn vào việc mưu, lại có đoạn rằng:
"... Tử Kỳ về quân doanh phụng mệnh tất bị lấy đầu, khi đó cứ theo tiện nữ đã dặn riêng Lê Ái, tất quân Sơn Nam khởi binh, khi đó xin đức tướng quân cũng phát binh ngay cho. Hãy lấy cớ rằng quân Sơn Nam tạo phản trả thù cho Tử Kỳ, tướng quân kéo quân về để bảo vệ cho lệnh hầu, thiên hạ tất không dám dị nghị, chư tướng tất chẳng dám nói xằng. Bấy giờ tướng quân bí mật đem quân về hội quân với người Sơn Nam, Lê Ái là người riêng của tôi, sẽ đưa đại quân của tướng quân về nơi thiếu chủ, khi đó thì việc thành, Nguyệt này xin lấy đầu ra cược..."
Bấy giờ việc xử tử Tử Kỳ đã loan đi khắp nơi, tới hôm sau thì tin Lê Ái tạo phản, dẫn đại quân Sơn Nam về đánh Minh Cảnh quân doanh cũng lan đi khắp cõi, Lê Đạt bèn y như mưu kế, triệu tập quân sĩ lại mà húy lạo ba quân trước trướng rằng:
Ta là tướng của Minh Cảnh quân doanh, nay quân Sơn Nam đã tạo phản rồi, tất phải về bảo vệ cho lệnh hầu. Nếu Minh Cảnh quân doanh mất thì quân đóng ở Sơn Tây cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Thế rồi cho chấn chỉnh lực lượng, đốc xuất binh mã tiến thẳng về hướng Minh Cảnh quân doanh. ...
Lúc này không khí chiến tranh phủ đi khắp xứ, dân chúng đều lo sợ hoảng loạn, quan quân đi rầm rầm giữa đường xá, chợ búa.
Tin tức cũng về kinh thành rất nhanh, bấy giờ đương lúc hội nghị, Thái Tông lúc này đã lui về làm Thái Thượng Hoàng, con trai là Thánh Tông nắm quyền chủ nhân thiên hạ, Thủ Độ đã đương chức thái sư.
Bấy giờ nhận được tin, Thánh Tông cho gọi Thủ Độ tới hỏi:
Minh Cảnh là xứ phụ hoàng ta đã định năm xưa, giờ lệnh hầu Minh Cảnh chỉ mới mất còn chưa giỗ đầu, chúng đã không còn xem vương pháp ra gì, chia năm xẻ bảy ra mà đánh nhau. Nếu cứ yên cho chúng tự tung tự tác như thế, thì còn đâu là uy nghiêm của thiên tử?
Trần Thủ Độ thưa:
Bệ hạ nói phải lắm, trong nước không nên để việc nội sinh như thế. Trần Phi Cát là lệnh hầu thừa tự được hoàng đế sắc phong cho nối tước, Trần Minh tuy là con trưởng nhưng đã bị bỏ rồi, nay lại ngoi lên làm loạn, như thế là xem thường sắc phong của thánh thượng, ta nên trị cho giữ yên phép nước.
Thánh Tông gật đầu nói:
Khanh hãy đi lo việc đó. ...
Bấy giờ Thủ Độ gọi thượng tướng quân Lê Phụ Trần lên hỏi việc xuất chinh dẹp loạn trong nước.
Lê Phụ Trần vốn là người gốc Ái Châu, xứ Thanh Hoa, Minh Cảnh. Nghe thế thì lo sợ rằng quân triều đình động binh thì dân thường vô tội ở quê hương bị nạn cam qua, bèn can lại rằng:
Xứ Thanh Hoa dưới quyền thiên tử, việc sắc phong bút chưa ráo mực, chúng đã ngoi lên làm loạn thì đáng trị lắm. Nhưng xin thái sư hãy xét cho rằng: nay quân thiên triều mà đã ra uy, thì ngọc đá cùng phải tan nát, chứ kể chi một quân doanh nhỏ nhoi như thế? Lẽ dĩ thường thì phép trị dân rằng: "Trị không nổi thì cấm, răn không được thì đánh "nay chúng đang đánh nhau, quân thiên triều mà tới thì dễ người ta nói rằng việc trong nước quản giữ không nổi, đụng có tý việc là phải động binh, như thế thì còn mặt mũi gì? Cái xứ bé tý ấy đâu đáng để phải như thế? Theo ý của hạ quan cứ để cho chúng đánh nhau, nếu Trần Phi Cát giữ được quyền tước, bấy giờ triều đi gửi thư động viên, nói ra trong thiên hạ rằng y lệnh của triều đình mà giữ được bờ cõi, lại thể hiện được rằng tướng được sắc phong chẳng phải hạng thường. Còn nếu Trần Phi Cát bị Trần Minh đánh bại, bấy giờ ta hãy xuất quân dẹp bỏ Trần Minh, cũng để cho thiên hạ thấy rằng dù có hùng mạnh tới đâu cũng không thể chống nổi binh trời được.
Thủ Độ nghe Lê Phụ Trần nói thế, cho làm phải, bèn tâu lại với thánh thượng chưa nên can dự tới vội. Thánh thượng cũng nghĩ lại, đem lòng xót cho binh lính phải đi chiến trận, bèn gật đầu ưng cho. Bấy giờ Thủ Độ nói với các tướng rằng:
Giữ Minh Cảnh quân doanh có Hồ Xuyên nổi tiếng tài dùng binh trong thiên hạ, có lẽ tên con cả của Phi Long cũng chẳng làm càn được lâu.
Bấy giờ trong hàng tướng có một người, cũng người tôn thất, họ Trần, tên Quốc Tuấn, là con của An Sinh Vương Trần Liễu, là cháu gọi Thái Thượng Hoàng bằng chú, lúc này tuổi mới có mười bảy, chợt lên tiếng nói:
Theo tiểu tướng thấy thì Hồ Xuyên chống không lại được Trần Minh đâu.
Các tướng nghe thế cùng bật cười, nói:
Cháu còn nhỏ, đã biết gì việc binh trong xứ mà nói thế?
Trần Quốc Tuấn đáp:
Cháu không biết Hồ Xuyên là ai, tài cán thế nào, nhưng nghe qua câu chuyện kể, thì cháu thấy quân Sơn Nam và quân Sơn Tây về để giúp cho Trần Minh đấy. Mà trong thuật dùng binh, thì hễ được lòng ba quân và được lòng dân, là tất phải thắng.
Thủ Độ ngạc nhiên hỏi:
Sao cháu nghĩ là thế?
Quốc Tuấn đáp:
Cháu đọc sự kiện ở xứ đó, rồi nghĩ thế thôi.
Các quan đều cho Quốc Tuấn là trẻ tuổi nói càn, chỉ riêng có Thủ Độ là lưu tâm tới, nhưng cũng không nói gì, chỉ nói:
Nếu Trần Minh có chiếm được Minh Cảnh, thì cũng có quân Bình hầu của Vũ Bá Phụng ở cạnh đó rồi, không đến mức binh thiên triều ra uy.
Quốc Tuấn lại nói:
Trong số thủ hạ của Trần Minh kiểu gì cũng có kì nhân, cháu nghe qua là biết. Vũ Bá Phụng chắc gì đã đánh được hắn? Rồi lại cũng tới tay thiên triều phải lo thôi.
Bấy giờ hàng quan mới có một người quát Quốc Tuấn im, Tuấn liền mới không đôi co với Trần Thủ Độ nữa. Thủ Độ cười nói:
Nếu có lúc đó, ta cho cháu đi đánh Trần Minh.
Thế rồi cũng coi như câu chuyện vui, không bàn tới việc đó nữa. ...