Chương 54: Thảm sát Phủ Đông.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:27:55

Lại nói tới ngày hôm sau, khi quan hành pháp Trần Từ Hằng nhận thụ lý và điều tra vụ án hỏa hoạn, thì Đỗ Hữu Nhân và Trần Đằng cùng bị bắt giam một lượt. Bị quan quân tới bắt đi có tới mấy chục người, đều là các chức sắc lớn trong Phủ Đông, có tới cả tướng quân. Ngoài ra vài trăm con người trong Phủ Đông thì bị giam hãm, quan quân theo dõi Phủ Đông rất chặt. Vì là người trong họ nhà chủ, nên Vũ Thư đích thân ra xử án. Thư bày ra lá thư mà Trần Minh gửi cho Trần Đằng, rồi nói: - Mày cấu kết với thằng Minh mưu phản, việc tày đình như thế mày chối làm sao? Nay thằng Minh sợ uy danh tao mà trốn đi rồi, thì mày phải chịu tội thay cho nó. Nói rồi giao cho quan ngự pháp là Trần Viết Luân viết sớ định tội, lại giao hồ sơ vụ án gửi về kinh thành trình vua. Quả nhiên Trần Đằng không hề hay biết gì cả, cứ một mực khóc lóc kêu oan. Xuân Nguyệt nói với Vũ Thư: - Loại mưu phản này nhận là bay đầu, có đánh chết nó cũng không nhận tội đâu. Giờ phải có chứng cớ cho nó hết múa mép đi mới được. Tới bắt cả phủ nhà nó người nào cũng có đủ, chỉ vắng có Trần Ngạn con trai nó. Xin lệnh bà bảo nó nộp ấn tín ra đây, nếu không có ấn tín tức là nó đã sai con nó đi triệu tập quân làm phản. Vũ Thư nghe thấy đúng, bèn hỏi Trần Đằng: - Thằng con mày đâu? Trần Đằng khóc nói: - Thưa cô, nó đau buồn việc con hầu gái của nó bị chết, bỏ đi đâu đó cho khuây khỏa. Thằng đó xưa nay tính tình vốn phóng đãng phong lưu, có biết gì việc binh quyền chính trị đâu? Chắc nó đi tới vùng nào ngắm hoa thưởng nguyệt, cháu sẽ cho tìm về ngay. Vũ Thư nói: - Mày mau nộp ấn tín lệnh của Phủ Đông ra đây, tao sẽ xét lại. Còn nếu không có ấn tín tức là phản, sẽ bị chém đầu. Trần Đằng vội vàng gật đầu. Thế là Trần Nghiễn dẫn hơn chục giáp sĩ áp tải Đằng về Phủ Đông lấy ấn. Bấy giờ tìm ấn tín trong nhà, khắp trong các phòng phủ đều không thấy, Trần Đằng sợ tới tái xanh cả mặt mày. Rồi chẳng hiểu ra sao, hai mắt trợn lồi, tay chân run lên lục cục, ngã vật ra đất thở khò khè. Các tướng quân đều khiếp sợ, Trần Nghiễn vội lại cấp cứu cho Trần Đằng nhưng Trần Đằng vì quá sợ hãi lo lắng, tuổi lại đã cao nên lên cơn trụy tim mà qua đời. Trần Nghiễn về báo lại, Vũ Thư nói với Xuân Nguyệt: - Quả nhiên nó đã sai thằng con mang ấn tín đi mưu phản. Giờ nên thảo sớ tâu về triều để trị tội hết bọn Phủ Đông cho tiệt nòi phản loạn. Đoạn báo lại việc với Hồ Xuyên, Xuyên định viết tờ lệnh sai các tướng và sứ đi truyền lệnh tới mười hai đạo sát lang thắt chặt việc do thám và canh phòng, nếu phát hiện Trần Ngạn ở đâu liền bắt về chính phủ nộp lĩnh thưởng, nhưng Xuân Nguyệt can lại nói: - Nếu làm như thế là bứt dây động rừng, Trần Ngạn sẽ cầm ấn tín bỏ trốn mất. Nếu nó mạo ấn tín đó mà đi tới các doanh trại ở xa để điều binh thì nguy. Chi bằng giờ nhân việc Trần Đằng đột tử, quân sư tạm phong cho con trưởng là Trần Ngạn lên làm gia chủ Phủ Đông, nói hắn về chịu mệnh và chịu tang cha, dụ hắn về đây thì bắt lại. Phải lệnh cho hắn về ngay. Hồ Xuyên nói: - Nhưng bên Đông Phủ vẫn còn Trần Liễn, Trần Điền đều là bọn có địa vị. Sợ chúng nó bị ta bắt thì không phục gây ra loạn mất. Nguyệt đáp: - Việc đó có khó gì? Bọn chúng nó đều mưu phản hết. Cứ đem giết hết đi là xong. Xin quân sư cho ba ngày, tôi sẽ cùng với Từ Hằng đại nhân tìm được chứng cớ khép tội. Xuyên nghe theo. Vậy là bèn soạn ra tờ cáo, Vũ Thư cho cáo phó lên trong khắp quân doanh rằng Trần Đằng đại nhân bị bệnh nặng qua đời, nay quyền chính ở Phủ Đông giao lại cho con trai là Trần Ngạn. Nghi ngờ cho các chú Ngạn là Trần Liễn, Trần Điền mưu phản, cậu Ngạn đang ở đâu hãy mau về lại quân doanh để nhận lấy quyền và cùng làm rõ vụ án. Vì sợ việc cơ bị lộ, nên Xuyên cũng không đánh tin đến các đạo sát lang cho bắt Trần Ngạn nữa. Tới hôm sau thì Nguyệt Nhi dùng mưu buộc Trần Từ Hằng phải lui khỏi chính trường, rồi xin nhận việc điều tra Đỗ Hữu Nhân thay Từ Hằng. Nguyệt Nhi sai Lê Thị Lan dùng mỹ nhân kế, lấy được tờ khai của Đỗ Hữu Nhân rồi thì bức chết Đỗ Hữu Nhân trong ngục, đoạn đem tờ khai đó trình lên Hồ Xuyên và Vũ Thư, nói: - Đỗ Hữu Nhân sợ tội, đã treo cổ tự vẫn trong ngục rồi, có Lê Thị Lan và Phạm Kiên làm chứng. Trước khi Đỗ Hữu Nhân chết Phạm Kiên đã lấy được tờ khai của hắn ở đây, trong tờ khai này khai rõ việc Trần Đằng mật lệnh cho hắn phóng hỏa giết người, bọn Trần Liễn, Trần Điền đều tham gia. Nay nhân chứng vật chứng đã có đủ cả, ta có thể tự xử trong nội phủ rồi làm sớ báo về triều sau. Việc tiền trảm hậu tấu này có thể áp dụng đối với trọng tội đã được xác thực, quyền hạn của trưởng quân doanh có thể làm được. Hồ Xuyên thấy Xuân Nguyệt hiểu rõ nghiệp vụ và trình tự công việc, lại thấy Trần Từ Hằng ép mãi không được, mới giao cho Xuân Nguyệt thụ lý thì đã lấy ngay được tờ khai của Đỗ Hữu Nhân, thì lại càng cho là Nguyệt giỏi, dần dà hiểu vì sao Vũ Thư tin dùng Nguyệt tới vậy. Không chỉ chuyện vặt vãnh trong chốn hậu phủ, mà việc binh gia, chính trị Nguyệt cũng đều am tường. Vậy là Vũ Thư lại bảo Trần Phi Cát phê vào trong tờ thông cáo, cáo buộc Trần Đằng chỉ đạo cho gia nhân Phủ Đông và các tướng quân trong Phủ Đông thông đồng với Trần Minh mưu phản chống lại lệnh hầu Trần Phi Cát. Bằng chứng đã có ở các nhân chứng cũng như trong các tờ trình, các cáo trạng ngụy tạo, và các mật thư mà Trần Minh gửi cho Trần Đằng, Trần Đằng gửi cho Hữu Nhân. Xuân Nguyệt sắp xếp hết các việc trình tự và hồ sơ của vụ trọng án, trừ những văn bằng quan trọng của các nhân vật lớn, Nguyệt dùng mọi cách để ép buộc chính chủ phải viết ra, ký tên, điểm ấn đàng hoàng, còn lại các giấy tờ linh tinh có liên quan để kiện toàn việc làm án, ví dụ như đơn thư tố cáo, lời khai của bọn quan quân, đôn gác cấp thấp... Nguyệt đều cho ngụy tạo ra hoàn hảo bài bản. Đại án được lập thành. Hồ Xuyên căn cứ vào tờ danh sách mưu phản mà Xuân Nguyệt đem dâng cho Vũ Thư để bắt người. Đi kèm tờ danh sách đó còn có một số chép tay và ấn tích của Trần Minh và Nguyễn Tử Du để cho thêm xác thực. Trần Minh đã nghe Nguyệt viết ra các chép tay, còn về ấn tích của Nguyễn Tử Du thì không hiểu bằng cách nào Xuân Nguyệt lấy được, có lẽ trong thời gian qua lại với Nguyễn Tử Du, nguyệt đã lợi dụng vào lúc nào đó Tử Du không để ý mà giở trò. Vì Nguyễn Tử Du đang phụng mệnh đi đánh giặc ở xa, nên Hồ Xuyên và nội các trong Phủ Tây thống nhất không nêu tên hắn ra trong danh sách phản loạn. Chờ hắn phụng mệnh xong xuôi, nếu còn sống trở về thì lúc đó mới bắt tội sau. Án được thông cáo, Hồ Xuyên cho bắt hết người trong danh sách đem ra chém, có cả thảy mười sáu nhân vật lớn trong Phủ Đông bị giết hại, trong đó có những người có chức sắc cao như Thái Mục tướng quân Trần Điền (em trai Trần Đằng), giám quân Trần Liễn (em trai Trần Đằng), Trần Nguyên (con trai thứ Trần Đằng, em trai Trần Ngạn, lúc đó mới có mười ba tuổi )... Ngoài ra còn các tướng và quan hàng văn nắm trọng trách và có tiếng nói trong Phủ Đông cũng như trong triều đình như Lê Văn Thái, Phạm Văn Lã... cũng bị xử chém do tội phản loạn, còn hàng lâu la có chức vụ bị chết thì cũng lên tới vài chục người. Vợ con thân thuộc của chúng thì đều bị giam cầm ở Phủ Đông, có lính sai quản thúc rất chặt chẽ, Vũ Thư giữ chúng ở lại để tang ma cho chồng, cha của chúng. Riêng nhà Trần Đằng thì bị giết cả nhà. Ba bà vợ và hai em dâu Trần Đằng, tức các mẹ và các dì của Trần Ngạn cũng đều bị giết hại. Các em gái Trần Ngạn cũng bị giết. Án lệnh phát ra lập tức thi hành ngay, lại sai các quan như Nguyễn Viết Luân, Trần Nghiễn thắt chặt hết các nguồn thông tin và quản lý hết nhân khẩu, quân khẩu trong quân doanh để ngăn không cho tin này lộ ra bên ngoài vành đai quân doanh làm ảnh hưởng tới việc dụ bắt Trần Ngạn về. Chỉ cáo ra rằng Đằng bệnh chết, các chú Đằng mưu phản đang bị giam cầm, cho lập Ngạn lên thay để duy trì Phủ Đông. Xuân Nguyệt cũng biết Phủ Đông vô can, cũng đã có ý đắn đo muốn tha cho, nhưng sau vẫn quyết tâm giết hết các tướng quân Phủ Đông bởi ba lẽ. Thứ nhất để quyền về hết tay Trần Ngạn, tiện cho việc sai phái của Thiên Gia Môn sau này không gặp cản trở gì. Thứ hai, để Trần Ngạn căm giận tới bọn Hồ Xuyên, Vũ Thư mà hết lòng trong việc phục hận. Thứ ba, để ngày sau Trần Ngạn về lại rồi, không bị bọn Phủ Đông ôm hận mà xúi bẩy, cũng không bị bọn nó tiếm quyền, hạch đòi này nọ, cũng coi như diệt khẩu vậy. Do các điều như thế nên Nguyệt vẫn quyết định thi hành việc tàn sát. ... Ngày hôm đó máu nhuộm đỏ Phủ Đông, hầu như trái nhà nào trong Phủ Đông cũng có tang cả, vợ khóc chồng, con khóc cha, cha mẹ khóc con, ai oán bi sầu vang vọng từ lòng người, nhưng không có một kèn trống nào cả. Nhà nào chơi nhạc ma, quan quân đến bắt dẹp ngay để tránh làm rùm beng ra bên ngoài, đâm ra đại tang lễ cả phủ cũng chẳng được làm cho trọn vẹn, phải khóc chui khóc lủi, người chết cũng nhục nhã, người sống thì lo sợ. Bầu không khí vừa sợ hãi, vừa thê lương, lan tràn khắp nơi. Thật là buồn xiết bao cho một phủ phận hiền lương như Đông Phủ, không tham binh quyền như các phủ khác, từ xưa tới nay cũng không tranh giành gì với ai, ấy vậy mà bị tàn sát đến như thế. Có thể xem như là một thảm án oan còn nặng nề hơn cả thảm án chém tướng ở Sơn Nam mà Nguyễn Tử Kỳ gây ra. Bởi những kẻ bị chết dưới bàn tay hồ ly lần này, không phải là các thủ hạ của Hồ Xuyên như các tướng ở Sơn Nam, mà chỉ là những viên quan, viên sai nha vô tội, chỉ biết làm bổn phận của mình... Thật là, Thiên hạ trùm một màu tang trắng Đại phủ buồn máu đỏ nhuộm thây Quyền binh độc ác thế này Hận chi đến cả phơi bày ruột gan. Một người giận, muôn người vong mạng Trời nghiêng đổ, đất ngập hồn tàn Ấu nhi, phụ lão lệ tràn Nghiệp này ai báo ai mang muôn đời? Thật quá đớn đau lòng, cảm thán tới không cách chi kể xiết. Giận không vì người cầm dao giết người, mà giận cái người đặt dao vào tay người. Mang danh "kỳ nữ" trong thiên hạ, lẽ dĩ phải đức độ hiền lương cho con dân nhìn đó mà hy vọng, ấy thế mà làm tới thế này thì thật ác lắm rồi.