Chương 38: Hồ Xuyên giết tướng, Khả Sinh theo Nguyệt.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:20:26

Tại phủ quân sư, bấy giờ Hồ Xuyên cho triệu tập người để bàn về việc giết Nguyễn Tử Du theo mật lệnh của Vũ Thư. Những người được Xuyên gọi tới gồm có quan hành khiển Nguyễn Văn Oai, hữu tướng quân Trần Cảnh Bá, và con trai cả của Hồ Xuyên là Hồ Văn Viễn, hiện nắm chức Tả Vụ lang quân. Xuyên nói với chúng về việc kín, rồi hỏi ý kiến của chúng, Nguyễn Văn Oai nói: - Nếu muốn giết Tử Du, không cách gì hay hơn lệnh cho hắn đi về xứ Thanh Hoa trấn thủ, rồi mật lệnh cho Nguyễn Bình cử hắn đi ra chiến trường. Như thế thì danh chính ngôn thuận. Hồ Xuyên nói: - Ở xứ Thanh Hoa vẫn còn nhiều tướng thủ hạ cũ của Tử Du, lại còn cả Vũ Văn Án, đưa hắn về đó thì khác nào thả hổ về rừng? Trần Cảnh Bá nói: - Chỉ có Vũ Văn Án là đáng ngại. Còn lại bọn ngu tướng ở Thanh Hoa đứng đầu là Hoàng Thái, chỉ biết vâng lệnh mà làm, suy nghĩ thì nông cạn không cần bận tâm đến. Nếu quân sư muốn làm theo kế của quan hành khiển, thì phải tính việc trừ người này đi. Hồ Văn Viễn lại nói thêm: - Tử Kỳ đang nắm kỵ binh ở mặt Nam, cũng rất nguy hiểm. Nếu Tử Du chết thì rất dễ làm nó phản. Giờ nếu điều Tử Du đi tới Thanh Hoa, phải gọi Tử Kỳ về đây để làm con tin mà quản thúc trước mới được. Ngay khi Tử Du chết thì ta giết luôn Tử Kỳ, như thế mới triệt được hết vây cánh của nó. Nhưng còn Lê Đạt ở Sơn Tây không biết thế nào? Hồ Xuyên nói: - Con trai Lê Đạt đang ở đây chịu tang lệnh hầu thì nó dám làm gì được? Hơn nữa cứng đầu cứng cổ chỉ có Nguyễn Tử Du. Nó chết đi rồi thì Lê Đạt tất phải theo ta thôi. Thế rồi cho bọn chúng cùng về, còn lại một mình ngồi trong thư phòng suy nghĩ về việc đó. Hồi lâu sau lấy bức nghiên, soạn ra một tờ lệnh thư sai Nguyễn Tử Du đi tới xứ Thanh Hoa, tờ kia sai Nguyễn Tử Kỳ bàn giao binh mã ở doanh trại phía Nam, về chính phủ quân doanh chờ nhiệm vụ mới, lại soạn thêm hai tờ trình, một tờ trình trình tới lệnh hầu Trần Phi Cát, tờ còn lại trình về triều đình, nói về việc điều động cho hợp với lễ giáo. Xong xuôi thì viết thêm hai bức thư tay, một bức viết riêng cho Nguyễn Bình, bấy giờ là đô đốc quân trấn thủ ở xứ Thanh Hoa, một bức viết riêng cho Bình hầu Vũ Bá Phụng, là đại tướng quân uy vũ tướng quân ở Bình Phụng quân doanh. Xong xuôi đâu đó thì Xuyên cất nghiên mực, đi sang một gian phòng lạ trông như phòng thờ. Xuyên đóng hết cửa nẻo, rồi thắp hương lên, lầm rầm niệm chú. Một lúc lâu sau thì trong phòng thờ hiện lên một làn khói mờ, nó từ từ tụ lại thành hình một con xà nhỏ như khói, nói: - Có việc gì mà gọi tới tôi thế? Hồ Xuyên nói: - Bà đi tới xứ Thanh Hoa một chuyến, giết cho tôi một người này. Con xà nói: - Người đó thế nào? Hồ Xuyên nói: - Người đó ở trong màn trướng quân doanh, làm tới chức quân sư, đại phu. Xà nói: - Vậy thì là người có mệnh tướng. Hồ Xuyên nói: - Tuy là người khó giết, nhưng theo tuổi trời cũng đã ngoài tám mươi rồi, chẳng thọ được là bao nữa, cũng không còn tinh tường, có thể giết được. Xà nói: - Tuổi đó mà ở xứ Thanh Hoa, có lẽ nào là thầy Án chăng? Hồ Xuyên lặng lẽ gật đầu, xà đáp: - Thầy mà ông cũng giết hả? Xuyên nói: - Vì nghĩa quốc gia, cha con còn giết được, nói chi là thầy. Tôi vốn không muốn đụng đến, thầy cũng chỉ sống thêm vài năm là hết, nhưng giờ bàn cờ đã vào thế, đành phải làm vậy. Xà không nói gì, quay người tan đi vào trong trướng thờ. Bấy giờ Xuyên sắp sẵn các việc, tới hôm sau thì phân phó người đi truyền lệnh tới các nơi. ... Việc chuyển tờ lệnh của Hồ Xuyên cho Nguyễn Tử Kỳ lúc này do một viên phó tướng dưới quyền của Hồ Văn Viễn là Khả Sinh làm. Khả Sinh nhận lệnh rồi về chuẩn bị người ngựa để lên đường, trước khi đi thì có đem việc này nói với vợ thứ là Lê Thị Lan, vốn là một cô ca kĩ quê ở Tân An, Hải Đông. Vì cha bệnh, các em còn thơ nhỏ, nên không có tiền mà phải bán thân vào lầu xanh làm ca kĩ để có tiền trị bệnh cho cha, sau này cha mất rồi thì ở lại lầu xanh luôn kiếm tiền gửi nuôi các em. Về sau gặp được Khả Sinh ở đó, Sinh thấy là người thanh cao, có nghĩa nên chuộc về cho làm bà thứ, lại chu cấp cho các em của Lan. Lê Thị Lan hết mực cung kính chồng, đối nhân xử thế trong nhà rất hòa. Khả Sinh làm việc và sống ở phủ Tây (phủ cho bậc quân sư, tướng quân trong Minh Cảnh phủ, nhà Khả Sinh cách nhà của Hồ Văn Viễn hai phủ), ở phủ Tây đều biết tiếng Lê Thị Lan tài giỏi hiền đức. Lan được người trong nhà tin, đôi khi có chuyện gì quan trọng, Khả Sinh về vẫn nói với vợ. Khả Sinh nói: - Trong lệnh này gọi tướng quân Tử Kỳ về phụng mệnh, có lẽ gọi về để giết cùng với tướng quân Tử Du. Lê Thị Lan nói: - Ông có biết quyền sinh tử trong phủ này ở tay ai không? Khả Sinh đáp: - Thì đương nhiên ở Hồ quân sư và Vũ phu nhân. Lê Thị Lan nói: - Chưa chắc đã thế đâu. Phủ Đông rồi theo cậu Minh cả, Sơn Tây và Thanh Hoa cũng sẽ theo cậu Minh thì ông xem lúc đó quyền ở ai? Khả Sinh giật mình hỏi nhưng Lan không nói rõ ra, chỉ nói: - Ngày sau con tạo xoay vần, ai hơn ai chưa biết. Ông rõ là người của Hồ quân sư thì cứ coi chừng. Khả Sinh bảo: - Nếu thế thì chẳng bằng tôi cứ chung chung ở giữa? Lê Thị Lan nói: - Thế cũng không khỏi chết đâu. Ông nên theo hẳn về bên thiếu chủ đi. Giờ mau mang bức thư này tới dâng cho thiếu chủ. Nhớ đi nhanh luôn kẻo muộn. Khả Sinh trầm tư lắm, nói: - Làm thế mà quân sư biết thì đầu tôi và cả mình cùng rơi mất, mình xúi thế thì chết cả nhà. Lê Thị Lan nói: - Nếu ông không làm theo lời tôi thì Tử Kỳ bị Hồ Xuyên giết. Ngày sau thiếu chủ có thiên hạ rồi, kiểu gì tới lúc truy xét công tội, cũng lôi ông ra chém để trả thù cho Tử Kỳ. Nếu ông vẫn không nghe tôi thì ta chia biệt tại đây, tôi dọn đồ ngày mai về lại quê, tôi còn các em nhỏ phải nuôi, không thể ở lại cùng chết với ông. Khả Sinh nghe thế thì sợ lắm, cứ đắn đo mãi không quyết được. Lê Thị Lan chẳng nói nữa, bỏ đi dọn đồ đạc áo quần, Sinh vì vừa yêu vừa nể vợ nên quyết dứt theo. Nhưng giờ Trần Minh bị giam không sao gặp đưa riêng được, Lê Thị Lan lại nói: - Ông đến đưa cho Xuân Nguyệt cô nương ở hậu phủ ấy. Khả Sinh sợ hãi đáp: - Xuân Nguyệt giờ là người theo lệnh bà rồi, thế thì có mà chết à? Lê Thị Lan nói: - Thảo nào mà mãi ông cứ làm chức văn thư. Ông cứ đi đi, dù Xuân Nguyệt có theo về Vũ phu nhân thật thì khôn khéo như ả ta, để ông lại dùng chứ không hại đâu mà sợ. Khả Sinh lại lập cập đi tới vấn an Xuân Nguyệt trong đêm, Nguyệt cười ha hả, nói: - Vừa hay có thứ này cũng đang muốn giao cho Tử Kỳ. Đoạn lại nói: - Ai bảo ông tới tìm tôi? Khả Sinh đáp: - Là vợ tôi bày. Xin cô thương tình bày cho đường đi. Nguyệt nói: - Quả là kỳ nhân trong thiên hạ bất kể xuất thân thứ bậc. Vợ ông còn giỏi hơn hết thảy bọn tướng lĩnh quân sư trong phủ này. Ông về dặn vợ, sáng ngày mai tới phòng riêng gặp ta. Còn về phần ông là người hiền lành khù khờ, ta giữ mạng cho ông. Từ nay về sau hãy hết lòng phục vụ, việc gì khó cứ về nhà mà hỏi vợ. Khả Sinh lại lập cập về thuật lại hết chuyện cho vợ, Lê Thị Lan chỉ cười không nói gì, lặng lẽ chuẩn bị đồ lề cho chồng sáng sớm ngày mai tới diện kiến Tử Kỳ. Nhờ có người vợ giỏi, năm đó Khả Sinh thoát được một mạng. Ngày sau quả ứng với lời Lê Thị Lan, Trần Minh chiếm quyền ân oán trả đủ. Vì nhớ cái công của Khả Sinh mà lại thăng chức cho, sống một đời an yên tới già. u đó cũng là cái nghiệp lành Khả Sinh hiền hậu, lại thương người con gái tài sắc vẹn toàn phải chôn thân trong chốn hoa liễu năm xưa, mà được người trả ơn tới vậy. ... Lại nói con trai cả của Nguyễn Tử Du là Nguyễn Tử Kỳ cùng theo về chịu tang chủ nhân, được giao cho nắm ba ngàn binh trấn giữ ở mặt Nam của Minh Cảnh quân doanh, trong lối gần với binh cảnh. Lý ra thì không cho hắn giữ quân, nhưng xét hắn có tài hơn hẳn các tướng lĩnh trong quân doanh, và cha hắn thì đang bị giam ở Minh Cảnh phủ, nên vẫn có lệnh đó để làm yên lòng các tướng sĩ. Tử Kỳ đi về quân doanh thì kết thân với viên phó tướng ở đây là Lê Ái. Lê Ái quê ở huyện Thái Bình, lộ Tân Hưng (Thái Thụy, Thái Bình ngày nay), tính tình khả ái, cương trực, lại đa mưu, túc trí. Lê Ái ngưỡng mộ Nguyễn Tử Du từ lâu, từ ngày có Tử Kỳ về đây thì hết lòng phò theo, bọn chúng rất tâm đầu ý hợp, Tử Kỳ rèn binh theo lối luyện quân mà Tử Du truyền lại, lấy nhân nghĩa đãi tướng sĩ, lấy đạo đức thu phục nhân tâm, nên binh sĩ đều yêu, tướng dưới quyền đều hết lòng kính trọng. Hôm đó chúng đang ăn uống trong trướng thì có sứ từ Minh Cảnh phủ là Khả Sinh tiên sinh tới, Tử Kỳ vội ra đón vào. Khả Sinh đọc to tờ lệnh của quân sư, xong xuôi thì Tử Kỳ nhận lấy, cùng tiếp nước trà rồi bố trí chỗ nghỉ cho Khả Sinh. Bấy giờ mọi người về hết, chỉ còn lại Lê Ái và Tử Kỳ, Lê Ái mới nói: - Tướng quân mà về là chết chắc đấy. Loạn ở phủ Minh Cảnh thì trong cả cõi này ai mà không biết? Tử Kỳ nói: - Biết là thế nhưng lệnh trên bắt, tôi làm sao mà thác đây? Binh mã ở đây chỉ có vài ngàn, cũng không đủ để tự đứng ra giữ riêng như Lê Đạt tướng quân được. Lê Ái nói: - Ta cho nhổ trại rồi mang quân về Sơn Tây nương nhờ Lê Đạt, đó mới là thượng sách. Tướng quân ở đây được lòng tướng sĩ, mọi người sẽ đi theo thôi. Còn kẻ nào không đi theo, tôi sai bọn thủ hạ để ý, rồi ngầm giết đi là được.