Chương 64: Trúng kế mai phục, Hồ Xuyên thất trận.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:33:14

Bấy giờ đại quân cùng tiến, nhưng được vài bước, Hồ Xuyên lại chợt thấy nổi lạnh khắp người, nhìn lại thì âm khí giăng bay đầy trời. Mây độc bao phủ tầng không, từng phiến đá cội cây ở nơi vực thẳm đều tỏa ra âm lực ma mị, đó chính là các hồn ma bóng quế của những binh sĩ, tướng lĩnh từng tử trận ở con vực chết chóc này. Một điềm thật là xấu độc. Hồ Xuyên thận trọng dẫn ngựa đi thêm vài bước, rồi đột nhiên trên trời từ đâu sà lại một con chim ưng, nó chao đảo vài vòng rồi lao cả qua mặt Hồ Xuyên cắt một nhát làm máu chảy ròng ròng, Hồ Xuyên ngã nhào từ trên ngựa xuống, các tướng hốt hoảng vội xúm lại đỡ lên. Hồ Văn Viễn giương cung tên lên nhắm vào chim ưng mà bắn nhưng không trúng, nó lại lảo đảo bay về thẳng ngọn Đại Kì rồi chẳng hiểu thế nào lao bổ đầu vào đó sau đó rơi thẳng xuống, giãy lên đành đạch rồi chết. Ngọn Đại Kì liền bị gãy rơi xuống. Toàn thể quân sĩ thấy cờ gãy đều hoang mang, Nguyễn Văn Oai bèn nói lớn lên: - Con chim say nắng lao vào làm gãy đổ cả cờ. Rồi vội vàng lệnh quân sĩ thay lại cờ Đại Kỳ. Hồ Xuyên bấy giờ được dìu lên, trông thấy cảnh đó thì thất kinh rụng rời, đứng ngây như tượng. Văn Viễn nói: - Cha, xuất trận mà gãy cờ lớn là điềm xấu lắm. Xuyên lau vệt máu tràn trên má, nói: - Kẻ thù là nòi yêu ma quỷ quyệt, có nhiều phép thần. Chúng nó bày ra trò yêu nghiệt này để cản chân quân ta mà thôi. Chậm thêm giờ khắc nào, Kinh Vân nguy phút đó. Nói rồi lại gượng leo lên ngựa, thúc quân sĩ tiếp tục cùng tiến. ... Lúc này Nguyễn Văn Oai trở về tiền quân đi trước, qua được vực núi bình thường, Hồ Xuyên bèn lệnh cho đại quân nối theo sau. Tới khi đại quân đi qua lưng chừng vực, thì bỗng nhiên có một tiếng pháo lệnh nổ tung trời, từ trên đỉnh núi, bọn mai phục cùng ùa ra, thống lãnh là Lê Đạt, trỏ đại đao xuống quát lớn lên: - Quả nhiên là mày mắc mưu tao rồi! Lại nói bọn chúng đã cùng bàn với nhau từ trước, việc Trần Minh đánh Kinh Vân đầu tiên vì ở giữa đất Kinh Vân và đất Minh Cảnh có con vực lớn này, là nơi thuận lợi mai phục. Quân từ Minh Cảnh muốn đi tới Kinh Vân giải cứu tất phải đi qua đây. Trần Minh chỉ đánh dứ, cốt sao cho các nơi đều sốt ruột giải cứu, Tử Kỳ lại cho các sát lang phô bày lực lượng bao quanh đất Kinh Vân, cốt để địch chủ quan. Thế rồi Lê Đạt hợp binh với Lê Ái, nhưng vẫn sai Lê Ái đi tới Kinh Vân, lại đem vài ngàn quân Sơn Tây mang theo các cờ Sơn Tây trà trộn vào hàng ngũ của Lê Đạt, đi tới vành đai giáp với các sát lang bên ngoài thì làm rùm beng lên đánh tiếng thị uy, cốt để cho tin báo làm Hồ Xuyên sốt ruột mà vội vàng đi qua vực đến Kinh Vân ngay. Đây quả là một mưu hiểm độc. Lê Đạt, Lê Ái, Nguyễn Tử Kỳ đều là bọn tinh thông binh pháp, nên cùng hợp với nhau mà bày ra kế ấy. Hồ Xuyên tuổi đã cao, lại thêm nhiều điềm dị thường làm cho tâm thần không ổn, phần chủ quan chẳng thể lường trước được liền mắc vào mưu của chúng. Bọn Nguyễn Văn Oai, Hồ Văn Viễn đều phải theo ý quân sư. Bấy giờ trúng vào mai phục, Xuyên thấy chân tay rụng rời, nhưng cũng đứng dưới mà hét lên: - Tên phản phúc nhà ngươi! Ngươi dám phản lại ta ư? Lê Đạt đáp: - Ta là thủ hạ của lệnh hầu, không phải thủ hạ của nhà ông. Chính ông mưu phản, nuôi âm binh giết chết chủ nhân, bức hại các thuộc tướng mỗi người một chốn, nay ông chịu lại cảnh này chỉ là ác báo mà thôi, đừng có trách ai làm gì! Hồ Xuyên nói: - Khen cho lũ chuột nhắt chúng mày. Con trai mày đang nằm trong tay tao, nếu mày đã không màng thì tao cũng chẳng giữ. Bắt tao ở đây rồi thì con mày ở phủ cũng phải chết! Lê Đạt phá cười lên nói: - Giờ đây có lẽ Xuân Nguyệt thả con ta ra rồi. Thôi chớ nhiều lời nữa, chịu chết đi! Hồ Xuyên nghe thế thì như sét đánh ngang tai, đầu óc trở lên lùng bùng không còn nghe thấy gì nữa. Rồi lại một tiếng pháo lệnh vang lên, từ trên hai đỉnh vực, đất đá bay xuống ầm ầm như lũ, tên bắn xuống như mưa rợp trời. Quân của Hồ Xuyên bị ngay giữa vòng vây, phía trước vướng tiền quân của Nguyễn Văn Oai, phía sau vướng hậu quân của Trần Nghiễn, dẫm đạp lên nhau mà chạy không kịp, đứa bị đá đè, đứa bị trúng tên, đứa chết dưới vó ngựa, cảnh tượng hỗn loạn không làm sao kể cho xiết. Nguyễn Văn Oai nhìn lại thấy đám quân của Hồ Xuyên bị vây khốn, lòng đau như cắt nhưng nén nhịn, lệnh cho quân sĩ giữ vững đội hình, rồi từ từ tan giãn sang hai bên để đại quân chạy thoát ra. Hồ Văn Viễn hết sức chống đỡ mưa tên làn đạn, trầy trật án giữ trước cho Hồ Xuyên, quân sĩ cùng bảo vệ dìu Hồ Xuyên thoát ra khỏi trận mai phục. Bấy giờ thương vong vô số kể, đất đá ngập đường đi, quân Hồ Xuyên cũng từ từ thoát ra được, thì lúc này vang lên một tiếng pháo lệnh nữa, bỗng nhiên từ đâu ập ra hai cánh quân cản giữ hai lối tiến thoái của trận đồ, đó là các cánh quân của Nguyễn Văn Hùng, Nguyễn Văn Ôn, là các tù trưởng vùng dân tộc thiểu số đi theo đại quân Sơn Tây về Minh Cảnh. Trần Nghiễn gom lại tàn binh, thét lên vang trời: - Bảo vệ quân sư, đánh thốc ra ngoài phá vây! Đoạn múa tít cây trường thương, lao đến đánh với Nguyễn Văn Ôn. Ở mặt tiền bên kia, Nguyễn Văn Oai cũng chẳng nói chẳng rằng, lao tới đánh Nguyễn Văn Hùng. Lê Đạt từ trên cao nhìn xuống, thấy các cánh quân mai phục đều đã ra cả, bèn xua quân tràn từ trên đỉnh núi xuống bên dưới. Hồ Xuyên bấy giờ lọt vào giữa vòng, nhưng xung quanh toàn bọn hổ tướng nên được bình yên. Hồ Văn Viễn một mình quần thảo giữa vô vàn giáp sĩ và người dân tộc, không hề nao núng run sợ. Ngựa chiến bị đá rơi trúng ngã xuống, Trần Cảnh Bá lại cõng thốc Hồ Xuyên lên vai mà chạy vượt ra ngoài, Hồ Xuyên hét lên: - Hãy chạy về hướng quân doanh! Trần Cảnh Bá kêu lên: - Không được, phía sau quân địch đông hơn, xin quân sư yên chí để tôi phá vây đưa ngài tới Kinh Vân. Có các sát lang ở đó ta sẽ được bình an. Hồ Xuyên rơi nước mắt, nghiến răng mà nói: - Ta trúng kế độc rồi, Kinh Vân giờ đây còn ý nghĩa gì nữa? Hãy chạy về quân doanh đi. Nếu về chậm trễ, con hồ ly giết chết đại phu nhân và lệnh hầu chủ nhân mất... Trần Cảnh Bá nghe thế thì chảy nước mắt thương xót, thét quân sĩ hết sức giữ gìn phòng vệ, bản thân cõng Hồ Xuyên chạy ngược về hướng Nguyễn Văn Ôn. Lê Đạt bấy giờ đã xuống tới chân núi, từ xa đã nhìn thấy được, bèn nói với phó tướng là Phạm Cẩm rằng: - Ta muốn cản chúng quay về, nên sai Văn Ôn giữ lối đó, quân số rất đông không lẽ Hồ Xuyên không nhìn thấy hay sao, mà còn lao về đó? Phạm Cẩm nói: - Thưa đại tướng quân, xem ra nó muốn chết rồi. Lê Đạt nói: - Thế thì cho nó toại nguyện. Đoạn thúc quân tràn xuống, Nguyễn Văn Hùng đánh ép Nguyễn Văn Oai lùi sa vào trong, đoạn Lê Đạt đứng trên một cái mỏm ở lưng chừng vách núi, nhìn xuống dưới, rồi giơ một cánh tay ra. Quân cung liền dâng lên một chiếc cung tên. Đạt nói: - Nguyễn Tử Du, xem ta săn sư tử đây! Đoạn giương cung lên, ngắm vào bọn quân Phủ Tây đang hỗn loạn giữa vòng, rồi ngắm thẳng vào Hồ Xuyên mà kéo dây cung. Tên xé gió lao đi vun vút, xuyên cả đám quân, hướng thẳng vào Hồ Xuyên. Trần Cảnh Bá nhanh mắt nhìn thấy, nhoài người quay lại chắn cho Hồ Xuyên. Tên ghim vào bắp đùi Cảnh Bá nhưng Bá không kêu một tiếng, nghiến răng tiếp tục vừa lặc vừa chạy đi. Lê Đạt thốc quân tràn xuống truy sát, Hồ Văn Viễn và Nguyễn Văn Oai tả xung hữu đột giữa đám loạn quân, đánh bên tả, đỡ bên hữu, dễ giết tới vài trăm nhân mạng, anh dũng vô cùng. Lê Đạt xuống tới chân núi thì cướp lấy một con ngựa, đoạn nhảy phốc lên ngựa lao tới đánh. Đạt đã ngoài bốn mươi nhưng sức khỏe kinh người, ngựa lao đến đâu, quân sĩ dạt cả ra tới đó, Phạm Cẩm đi theo sát đàng sau hộ vệ. Nguyễn Văn Oai chạy về chống giữ cho Hồ Xuyên chạy thoát, Nguyễn Văn Hùng truy kích theo sát nút, vừa lúc Lê Đạt lao tới, cả hai lao vào đánh với Nguyễn Văn Oai. Trần Cảnh Bá lặc đi thêm được mấy bước thì Hồ Xuyên nói: - Tướng quân cho ta xuống. Cảnh Bá nghiến răng đáp: - Tôi hãy còn chịu được, xin quân sư cố gắng lên, thoát được khỏi đây rồi liệu. Cảnh Bá nói rồi lại nhìn về phía trước, thấy quân sĩ bu đen kín cả lối về, càng lúc ra càng đông. Trần Nghiễn đương không lại cũng phải lui dần về. Hồ Xuyên thở dài nói: - Tướng quân hãy thả ta xuống đi. Cảnh Bá thở hắt ra một hơi rồi đặt Hồ Xuyên xuống. Xuyên ngồi giữa chiến trường, mắt hướng nhìn khắp cảnh binh đao máu lửa, rồi lại hướng lên trời mà nhìn, đoạn thở dài truyền lệnh thu binh về. Trần Cảnh Bá hét lên: - Chịu chết như thế sao? Hồ Xuyên nói: - Ý người chẳng cản nổi mệnh trời. Binh sĩ đều có vợ con, cha mẹ. Đánh tiếp cũng chẳng thể thoát được nữa. Cảnh Bá miễn cưỡng hạ lệnh, các tướng nghe thế đều thu về xung quanh Hồ Xuyên. Quân của Lê Đạt lúc này vây cả tứ về, cứ xiết dần lại. Riêng Nguyễn Văn Oai không nghe hiệu lệnh, vẫn đánh đến chết thì thôi, cuối cùng sức cạn chống không nổi, bị Nguyễn Văn Hùng và Lê Đạt ép lại rồi giết chết. Bấy giờ Lê Đạt mới hạ lệnh cho quân sĩ ngưng đánh, cùng dồn xiết rồi dong ngựa về phía Hồ Xuyên. Trần Cảnh Bá dìu Hồ Xuyên bước lại, đối mặt với Lê Đạt, Xuyên nói: - Xin tướng quân dừng lại. Xuyên thua rồi, đừng tàn sát binh sĩ nữa. Lê Đạt hướng mắt nhìn lại, bọn Hồ Văn Viễn và Trần Nghiễn cúi đầu, đều hạ binh khí xuống, các binh sĩ thấy thế cùng đều buông hết vũ khí. Lê Đạt sai người đỡ lấy Hồ Xuyên và Trần Cảnh Bá dìu cho đi chữa chạy, còn bọn Hồ Văn Viễn, Trần Nghiễn đều bị bắt trói lại. Đạt bấy giờ cho người phao tin thắng trận về Kinh Vân.