Chương 66: Chẳng biết thế thời, Thu Loan chuốc họa vào thân - Một thoáng hồng trần, Vũ Thư hiểu ra lẽ đạo.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:34:39

Thu Lan ấm ức lắm, chạy thẳng một mạch tới phòng riêng của Vũ Thư. Vũ Thư bấy giờ đang dạy cho Trần Phi Cát viết chữ, thấy Lan vào bèn bảo lệnh hầu đi ra ngoài chơi rồi hỏi có việc gì. Thu Lan khóc rấm rứt, nói: - Bà cho con Nguyệt nhiều quyền quá, giờ nó chẳng xem ai ra gì. Quân sư mới chỉ đi khỏi có một ngày, bên Phủ Tây nó bắt bớ tùm lum, ở các phủ nó cũng đặt ra bao nhiêu luật lệ, hạch sách các điều. Thôi thì việc đàn ông con chẳng can, cũng biết mình tài hèn không sánh được như nó nên nào có dám nói lời nào? Thế mà tới hôm nay, nó sờ tới hậu phủ, đuổi cả con đi. Bà xem nó làm thế có quá lắm không? Vũ Thư giật cả mình, hỏi: - Sao lại làm như thế mà chẳng thấy hỏi tôi lấy một câu? Nó cho ai thay cô? Thu Lan nói: - Nó cho con kĩ nữ vợ của Khả Sinh tới thay con. Vũ Thư nghe thế thì lại dịu lại. Tưởng ra thế nào, hóa ra là Lê thị Lan. Lan làm việc cho Xuân Nguyệt, Vũ Thư đã biết từ lâu rồi. Xuân Nguyệt đang muốn tăng thêm vây cánh, củng cố quyền binh ở các phủ. Con Thu Lan chỉ giỏi mấy việc ghen ăn tức ở của đàn bà, mà lại giao cho nắm cả hậu phủ thì có hơi cao, nên Nguyệt thay đi cũng là đúng. Nhưng xét về lý thì là vậy, tuy nhiên xét về tình thì cũng chẳng nên. Thu Lan nói: - Nó thừa biết con là người của bà mà nó còn thế, có phải không xem cả bà ra gì không? Về việc này thì Vũ Thư cũng không trách Nguyệt được, bởi lẽ trước từng nói giao hết quyền cho Nguyệt không cần trình báo rồi. Nhưng như thế này cũng thật tội nghiệp Thu Lan, thôi thì đành nói cho nó một câu công bằng vậy. Thế rồi Vũ Thư an ủi Thu Lan rằng: - Thôi ngươi đừng giận nó. Giờ Hồ Xuyên ra trận, đã giao cho nó biết bao nhiêu công việc rồi. Nó cứ lo ngay ngáy, thấp thỏm chẳng yên nên mới vội vàng làm ra như thế. Thôi thì để ta đến nói với nó một tiếng, cho nó giữ ngươi lại là được chứ gì? Thu Lan bấy giờ mới nín khóc, nói: - Con ức lắm, cũng may có bà làm chủ cho con. Vũ Thư sợ đàn bà ganh nhau, lại còn cười mà dặn thêm: - Ngươi tự biết sức không lại được nó đâu, đừng có ôm để vào lòng nghe chưa? Thế nó bảo ngươi nghỉ, có cho ngươi cái gì không? Thu Lan đáp: - Nó cho con hai mươi lạng vàng. Vũ Thư phá lên cười, nói chọc đùa: - Cỡ mày được hai mươi lạng còn đòi gì? Phải như ta thì ta cho đuổi thẳng ấy. Thu Lan bĩu môi đáp: - Con mà thèm cái của ấy à? Bận việc gì thì bận, lo tới đâu thì lo, mà với chỗ chị em nó xử như thế là con không chịu. Vũ Thư gật đầu cười mãi, vỗ về an ủi hồi lâu, Thu Lan mới chịu ra về. Lan đi rồi, Trần Phi Cát lại chạy vào, xà vào lòng Vũ Thư nói: - Mẹ ơi, dì Nguyệt và dì Lan giận nhau đấy à? Vũ Thư xoa đầu Phi Cát, đáp: - Việc người lớn, con nghe lén thế là không tốt đâu. Phi Cát nói: - Sao mấy ngày nay, không thấy dì Nguyệt tới đây thăm con? Vũ Thư nói: - Dì Nguyệt giờ bận rộn nhiều việc chưa tới được ngay. Giờ ta cùng học cho xong, rồi chiều mẹ qua chỗ dì, bảo dì tối nay qua chơi với con nhé. Trần Phi Cát cười tít mắt, rồi chợt làm mặt nghiêm, nhìn thẳng Vũ Thư hỏi: - Mẹ, con nhổ tóc bạc cho mẹ. Vũ Thư nhìn thấy thế thì yêu lắm. Bèn ngồi yên cho lệnh hầu nhổ tóc bạc. Thư hướng mắt ra ngoài nhìn cảnh vật bên ngoài vườn, rồi chợt thấy đầu óc lặng lại. Thư chợt nhìn lại mình cũng đã già rồi, chẳng còn ham việc quyền binh gì nữa. Bấy lâu nay ngôi chủ nữ trong nhà đã chắc, dưới quyền thì việc ngoài có Hồ Xuyên, việc trong có Xuân Nguyệt lo. Chúng đều là bọn giỏi giang, Thư chẳng phải động tay tới việc gì, thích biết gì thì hỏi chúng là được nhưng lâu nay Thư cũng chẳng hỏi tới nữa, cứ mặc cho chúng làm gì thì làm. Thư thấy cuộc sống thế này cũng thật là đã tốt. Trời không cho được mụn con, nhưng giờ đây có Trần Phi Cát làm nguồn vui. Củng cố cho nó lên rồi thì khi đó Thư có nhắm mắt xuôi tay cũng đã xong cả. Được cái thằng bé cũng linh lợi, hiếu thảo, trẻ con lại vô lo, mỗi khi ngồi chơi với nó, Thư lại quên hết mệt nhọc, thấy như trẻ ra được vài tuổi. Ôi vậy mà cũng đã gần đi hết cả đời người, mới khi nào còn về Minh Cảnh doanh làm dâu, giờ đầu đã bạc hai thứ tóc. Nếu cứ sống êm đềm mãi thế này, chẳng phải cũng tốt sao? Thư đưa tay lên, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Trần Phi Cát đang lần mò từng cọng tóc sâu trên đầu mình, nói: - Con trai ngoan của ta. ... Thu Lan rời khỏi phủ đại phu nhân, trong lòng hả hê lắm, đi ngược lại về phủ của mình. Khi đi tới gần cửa phủ, bỗng có vài người bước lại, đều là thị nữ, Thu Lan nhận ra người đi đầu là Tiểu Yến, thủ hạ của Xuân Nguyệt. Chúng dừng trước mặt Thu Lan, Tiểu Yến nói: - Thưa cô, mời cô đi với chúng em một lát. Thu Lan hếch mắt lên hỏi: - Chúng mày là cái thứ tôm tép gì mà dám cản lối tao thế? Đi đâu? Tiểu Yến không nói gì, hếch mắt ra hiệu. Hai con nữ tì bước lên rất nhanh, mỗi con đặt một mũi dao ngắn vào một bên hông của Thu Lan. Tiểu Yến nói: - Cô cứ đi đi, hỏi nhiều làm gì. Lan bấy giờ mới sợ giật nảy cả mình, lắp bắp nói: - Này... Mày... Mày làm cái gì thế? Có biết tao là ai không mà dám làm thế này? Tiểu Yến nói: - Người đời thường có lắm u mê, đã sướng mà lại còn không biết hưởng, cứ phải đến khi khổ thì mới chịu đấy. Nói rồi bọn nô tỳ lôi Thu Lan đi, dao kề sát bên cạnh. Lan sợ tới điếng hết cả người, run run hỏi: - Nguyệt... Nguyệt Nhi sai cô tới à? Cho tôi gặp Nguyệt Nhi được không? Tiểu Yến nói: - Đừng hỏi nữa. Im lặng đi theo tôi đi, kẻo tôi cắt lưỡi chị bây giờ. Thu Lan lặng im đi theo chúng không dám cựa lấy một cái. ... Lại nói tới tối muộn hôm đó, Vũ Thư ăn uống, tắm rửa xong xuôi rồi mới đủng đỉnh sai người đi sang mời Xuân Nguyệt tới nói chuyện, nhưng được một lát gia nhân về báo lại rằng Xuân Nguyệt cáo đang bận việc giấy tờ không sang được, hẹn sáng mai sang phủ phu nhân sớm để chào hỏi. Vũ Thư nghe xong thì bỗng nhiên thấy khó chịu trong lòng, rồi chờ không được, bèn sai người chuẩn bị kiệu, tự mình đi sang bên chỗ Xuân Nguyệt xem bận việc gì. Vũ Thư sang tới nơi thì thấy không khí bên này lạ lắm, người đi ra ra vào vào, ai nấy đều mặt mày nghiêm trọng, không ai nói cười câu gì với nhau. Các quan cứ cắm đầu mà đi, ai nấy đều cắp theo sổ sách giấy tờ công văn, ấn trát xem chừng bận rộn lắm, còn không buồn để ý gì xung quanh. Trong phủ người đi như thoi, nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng cười đùa trò chuyện, các gia nhân đứng dọc các khuôn viên, đứa nào đứa nấy im phăng phắc hệt như những bóng ma hình người, hoàn toàn khác với đám nô tỳ lúc nào cũng vui đùa ăn uống bên phủ phu nhân. Thư bước chân vào trong phủ rồi vẫn chẳng thấy ai đón, mãi khi đi xộc vào nữa thì mới thấy có một con hầu bước lại, tất cả những con hầu khác thì lại đều đứng yên chẳng thấy xúm xít đến bên mình. Con hầu đáp: - Thưa đại phu nhân, người tới thăm phủ đấy ạ? Vũ Thư nhìn vào đám quân hầu đang đứng nghiêm trang, lại nhìn vào đám quan văn cứ đi lại như mắc cửi, thắc mắc hỏi: - Bọn kia chúng bị đui mù hay sao thế? Không nhìn thấy bổn phu nhân tới sao? Con hầu đáp: - Dạ thưa lệnh bà, chúng đều thấy cả, đó là lệ của thượng quan, chúng không dám trái ạ. Vũ Thư tò mò hỏi: - Nguyệt Nhi đặt lệ thế nào? Hầu đáp: - Thượng quan đặt rằng có khách khứa đến thì đã có người đón riêng, là con tới hầu cho lệnh bà đấy ạ. Còn lại kẻ nào giữ đúng chức phận kẻ đó, gác sách thì phải gác, ai làm việc gì tiện đi qua mặt thì chào một câu, không thì thôi không phải từ xa chào vọng lại. Thượng quan cho bỏ hết các lệ chào hỏi cũ, chỉ dặn bọn chúng mấy ngày tới phủ có nhiều người đi lại, nên chuyên tâm làm việc không cần câu nệ vào lễ nghi. Nếu tốn thời gian vào các việc chào hỏi xun xoe thì ai thấy cứ tới mách sẽ được thưởng, ai sai sẽ bị nghiêm trị. Do đó mà bọn chúng sợ lắm. Đó là cách Xuân Nguyệt cắt đặt cho các quan viên trong các phủ theo dõi lẫn nhau, cũng tránh cho việc chúng lấy câu chuyện làm quà, rồi tọc mạch câu chuyện, lại cấu kết tụ họp đâm ra nhiễu nhương. Nguyệt lại cho các người tâm phúc trà trộn vào chúng theo dõi động tĩnh, lại phao ra cho tất cả cùng biết điều đó, lại đem bắt giết công khai vài tên quan văn do tội cấu kết phản loạn. Bọn quan lại đều không biết ai là người riêng của Xuân Nguyệt nên chẳng dám nói chuyện gì riêng với ai, chỉ cốt làm việc của mình cho nhanh rồi nghỉ. Nguyệt dùng phương pháp đó mà điều trị, tiếp quản và giám sát được một lượng lớn các viên quan lại trong thời gian nhanh như thế.