Chương 19: Trần Minh bái sư xuất gia học đạo.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:12:18

Lánh nạn gia môn, Trần Minh lên núi Phù Vân Đảnh lễ chân nhân, thiếu niên xuất gia học đạo Sáng hôm sau thì Xuân Nguyệt đi tới núi Yên Tử, sư Phù Vân gặp lại Xuân Nguyệt thì mừng lắm, trò chuyện cùng với Nguyệt rất lâu. Việc bài trí cho người của phủ Minh Cảnh tới sang tận buổi chiều mới xong các việc. Bấy giờ Trần Minh ở trên núi Yên Tử, cùng ở trong gian ở cho các tiểu mới nhập đạo, quan quân của phủ Minh Cảnh thì ở dưới chân núi, trong các phần nhà và lều quân doanh do họ tự cắm lấy ngay bên dưới, có một đội lính mười một người ở và sinh hoạt dưới này, Nguyễn Tử Du là người chỉ huy đội lính này và cũng ở cùng với chúng. Riêng Xuân Nguyệt là người nữ, không thể ở trong doanh trại, sư hạ cố cho lên cùng ở trong chùa. Nguyệt ở bên trái nhà cho các sư ni chùa Phù Vân, các bà nữ cư sĩ và tu sĩ trong chùa. Việc bài trí đã xong, sư chọn ngày lành giờ đẹp làm lễ xuống tóc cho thiếu chủ nhà họ trần trên núi, bấy giờ đặt cho pháp hiệu là Tuệ Minh. Vào ngày lễ xuống tóc của thiếu chủ, vị đại đệ tử của chùa là thiên sư Thi An cũng đi về tham dự lễ, sau đó vài ngày thì lại tất bật ra đi. Kể từ ngày hôm đó, Trần Minh ở lại trên núi cùng tu học với các đệ tử của chùa Phù Vân. Con trai của Tử Du là Nguyễn Tử Kỳ cũng theo học trên núi này với đại sư Phù Vân, cùng nhập môn với Trần Minh nhưng vị này thì không cạo đầu mà chỉ học văn học và phật học. Bình thường không có việc gì, thì mỗi ngày Tử Du từ dưới chân núi lên thăm nom và vấn an sư trụ trì cũng như thăm hỏi thiếu chủ một lần, nếu nhà chùa có việc lớn hoặc có lễ lạt gì đó cần sức, quan quân ở trên chùa tới vài ba ngày giúp việc là chuyện thường tình. Tử Du cho quân lính thay hết đồ phục nhà binh, bắt ăn vận như nông dân bình thường, rồi xuống dưới làng thuê ruộng của dân cho họ cày, tự cung cấp, kiếm củi gạo và lương thực, khi có công việc gì thì lại theo quân lệnh triển khai. Từ khi có họ, vùng xung quanh đó đâm ra cũng có được sự bình yên hơn, người dân đều quý mến nhóm quân của Tử Du lắm, có việc gì ở gần xa, họ đều đem nói lại, Tử Du hay nói với thủ hạ: - Quân đội đóng ở trong dân, phải biết hòa hợp vào sức dân, dựa vào dân thì mới có thế. Nếu dân thương, chẳng việc gì mà quân không biết, đó cũng là binh pháp. Quan quân ở dưới chân núi đều rất tuân thủ các lệnh Tử Du truyền ra. ... Lại nói trong số các học trò của sư Phù Vân, có một cô gái tuổi độ mười ba, nét mặt sắc sảo, mi thanh mục tú, dáng người dỏng cao, đầu vẫn để tóc, nhưng mặc áo chùa. Cô gái này có thể nói là đẹp, chỉ có một điều rằng nước da của cô ta trắng tới dị thường, trong chùa vẫn gọi là tiểu bạch. Cô gái này tên Phi Yến, nhập học phật pháp trên chùa này từ năm tám tuổi, lấy pháp danh là Diệu Lan. Khi Trần Minh cùng học ở trên núi này thì có biết đến cô ta, đó chính là cô gái đã tạo ấn tượng với Trần Minh một cách sâu sắc trong lần đầu tiên Minh đi tới Phù Vân tự. Diệu Lan có thân phận rất đáng thương. Từ khi sinh ra làn da Diệu Lan đã trắng bệch như sáp, người nhà đều biết đó là bệnh, cũng đem đi chạy chữa nhưng không khỏi được. Tới khi Diệu Lan lên sáu, có nạn quân cướp đến từ hướng Tây, cha mẹ cô bé đều bị quân cướp đường giết hại cả. Cô ở với một người bà tuổi đã cao, nhưng cũng không phải là bà nội ngoại gì, chỉ là một bà bác xa, chỉ ở cùng được có hai năm thì người bà này cũng mất. Sư Phù Vân thương tình đưa cô bé về chùa này nuôi dạy cưu mang. Khi cô gái mới lên chùa, ai thấy làn da trắng như xác chết của cô ta đều sợ hãi xa lánh, sư Phù Vân thường nói: - Chúng huynh đệ nên hòa thuận thương yêu lấy nhau, chớ nên ghẻ lạnh người có bệnh. Tuy là thế nhưng các đệ tử vẫn thường nhìn Diệu Lan ánh mắt đề phòng. Diệu Lan tự biết nên cũng ít khi lui tới học cùng chúng huynh đệ trong chùa, chỉ thơ thẩn tự đọc kinh sách và tu thiền một mình. Sau này khi Trần Minh và Tử Kỳ cùng tới theo học phật pháp trên núi này, biết được việc đó cùng nói: - Hãy cho cô ấy cùng học với chúng con cho có bạn. Sư Phù Vân hỏi ý, Diệu Lan mừng lắm, gật đầu ngay. Tử Kỳ lớn tuổi nhất, gọi là huynh trưởng. Diệu Lan tuy tới chùa trước nhưng là phận nữ, lại ít tuổi hơn nên làm em ba, gọi Tử Kỳ và Trần Minh bằng anh. Từ đó thì ba người cùng theo học. Sư Phù Vân cùng dạy cho các học trò này về việc kinh tạng, dưỡng sinh và các thuật khác, riêng đối với ba người học trò này thì người dạy cho nhiều hơn về cả bùa chú và huyền thuật, cũng như các tục lệ nghi lễ. Cứ thế thời gian trôi qua, qua tới mùa thu thì lại có lứa đệ tử xuống núi, rồi sang mùa xuân sang năm sư lại nhận thêm học trò mới lên. Cứ thế cho tới ba năm sau, sau khi qua mùa thu, lứa học trò đi cả, chỉ còn ba người hãy ở lại, sư nói: - Từ năm nay không nhận thêm nữa, chỉ dạy cho ba ngươi đủ rồi. Học trò hỏi duyên cớ, sư đáp: - Trong năm sau là ta chết. Học trò không hỏi thêm nữa. ... Lại nói về việc dạy học cho ba người học trò này, sư rất lưu tâm tới cả ba. Đối với Tử Kỳ đã lớn hẳn, thời điểm lên núi Phù Vân, Kỳ đã mười bảy tuổi, là một trang tuấn kiệt tinh thông các phép, việc sở trường sở đoản đều đã đạt được rõ ràng. Do Kỳ được cha dạy cho binh pháp từ nhỏ nên lớn lên thông hiểu binh thư hơn cả, lại cũng sớm lộ ra là người ưa thích việc binh thư, sư vì thế mà truyền cho về các thuật binh thư và dưỡng sinh, không nói sâu về các đạo giải thoát. Đối với Diệu Lan thì tuy là một người nữ, nhưng lại là một huyền nhân, lộ rõ sở trường về học các phép thuật. Sư lại dạy cho cô ta thiên về việc thuật chú và các phép, các lễ nghi tróc quỷ đuổi tà, vẽ bùa viết sớ. Diệu Lan tinh thông nhanh nhạy khác thường đối với các việc tang táng, âm trạch, địa lý. Có một lần nọ có đám người chết đuối ở sông, xác chẳng nổi lên, người ta lên Phù Vân mời sư xem việc. Sư dẫn các học trò xuống núi thị sát ở dưới sông. Các trò cùng xem qua, Diệu Lan nói: - Muốn biết xác ở đâu, hỏi tới thủy thần là xong, chứ mắt người làm sao xem được. Sư hỏi: - Con hỏi được thủy thần chăng? Diệu Lan đáp: - Thủy thần dưới sông này là con cá trạch to, gọi lên hỏi khắc rõ. Thế rồi Diệu Lan bày lễ thắp hương bên bờ sông, ngồi ở đó tới hơn nửa ngày thì đứng dậy. Bấy giờ Lan đi đến đâu dân làng đều đi theo sau rất đông. Đi tới một khúc sông cách đó cỡ vài trăm thước, Lan dừng lại trỏ xuống lòng sông, nói: - Xác ở dưới nầy, có tảng đá to vướng vào bụng nên không nổi được. Cánh dân trai liền cùng nhảy xuống mò, quả nhiên vớt được xác người chết. Dân trong làng thấy thế đều hết đỗi kính cẩn, lễ tạ cho Diệu Lan và các sư nhà chùa rất hậu. Sư Phù Vân cũng từ việc đó mà hết mực chăm chút cho Diệu Lan trong việc phật sự. Việc đó đồn tới tai Tử Du, du cho gọi Xuân Nguyệt tới hỏi: - Cạnh thiếu chủ và Tử Kỳ có người dị sĩ như thế, là lành hay dữ? Có cần tách riêng ra không? Xuân Nguyệt chỉ cười mà rằng: - Ông chỉ lo việc dưới chân núi và tin trong quân doanh. Còn việc trên này cứ để mặc tôi xử trí. Tử Du gặng hỏi mãi, Nguyệt mới đáp: - Mệnh ả nọ cũng lớn, nhưng chưa lớn chạm tới thiếu chủ được. Người đó mệnh diệu chính tinh, đi theo để hầu và quần tụ cho các sao tử vi của thiếu chủ thêm sáng rõ, chứ không thể làm ngài lu mờ, ông khỏi phải lo. Còn nhiều việc kì lạ trong thời gian cô Diệu Lan tu tập ở chùa Phù Vân, có nhiều việc liên quan tới bổn tự, có việc liên quan tới thiếu chủ Trần Minh, có việc là riêng của cô ta lập dị, nhưng đều tương tự là như thế. Còn đối với việc học tập của thiếu chủ Trần Minh, sư lấy làm hài lòng lắm. Ban đầu sư chỉ nghĩ rằng đưa thiếu chủ lên đây cạo đầu để tránh cái nạn " phế trưởng lập thứ" trong quân doanh, nên vốn lúc đầu cũng chỉ dạy dỗ qua qua lễ giáo trong kinh điển và không có ý muốn truyền cho hiểu sâu về đạo, nhưng thiếu chủ ở trên núi chỉ vài tháng, sư đã phải đổi khác liền. Việc học của thiếu chủ tinh tấn vô cùng, lúc bấy giờ lên núi Phù Vân thiếu chủ chỉ mới tuổi mười hai, nhưng sự đọc hiểu và ghi nhớ các kinh điển chú thường dùng đều sâu sắc hơn các sư tu trên chùa này. Việc học và hiểu hết các giáo lý sâu xa của thiếu chủ làm sư Phù Vân nhớ tới tiểu Thi An từ ngày còn nhỏ. Sư đem lòng cảm mến, sau thời gian ngắn thì truyền dạy cho lấy hết việc pháp đạo trên chùa, Trần Minh nhờ thế mà học được các tinh hoa của vị thiền sư nổi tiếng nhất nước Nam lúc bấy giờ.