Chương 12: Cuộc hội ngộ giữa Tử Du và Xuân Nguyệt tại phủ Minh Cảnh.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:08:09

Cơn bão năm đó lớn chưa từng thấy bao giờ, cây cối trong vườn phủ ở Minh Cảnh quân doanh đều gãy đổ bay tứ tung cả. Ngôi nhà tranh của Trịnh phu nhân ở gần chùa ba khuyết cũng bị sét đánh trúng gãy đổ, rồi bị bão cuốn phăng đi cả. Sáng hôm sau người ở phủ Minh Cảnh tới thì chỉ còn là bãi đất trống không còn thấy người hay bất kì đồ vật nào trong nhà. Minh Cảnh hầu tướng quân Trần Phi Long than khóc ngậm ngùi hồi lâu, cũng có cho quân lính đi tìm kiếm quanh đó xem bão có cuốn văng thi thể Trịnh Vân đi đâu không nhưng tìm không ra được, cuối cùng đành thôi và cáo cử việc tang lễ. Người trong phủ biết chuyện đều xót thương cho vị phu nhân hiền đức mà phải chịu số khổ ải. Trần Phi Long cũng lấy làm tiếc thương ân hận, nhưng Vũ Thị động viên mãi cũng nguôi ngoai. Bấy giờ tướng của Minh Cảnh phủ là Nguyễn Tử Du đã đưa được con của Trịnh Vân về phủ trong đêm, Minh Cảnh hầu đặt tên cho là Minh, cho ra ở cung riêng, cho nô tỳ là A Hân và Thu Lan cùng tới lo việc chăm sóc, lại cử thêm cho hai mươi gia nhân lo các việc lặt vặt khác trong phủ đệ thiếu chủ. Sau khi thiếu chủ về phủ được ít ngày, thì có người nô tỳ cũ của Trịnh Vân là Xuân Nguyệt tìm về tới quân doanh, đi cùng là sư Phù Vân và tiểu Thi An. Xuân Nguyệt thưa chuyện với tướng quân rằng: - Trước đó vài hôm Trịnh phu nhân sai tôi đi tới chùa Phù Vân mời các pháp sư tới lo cho việc lâm bồn. Nay mời được các thầy về thì không ngờ Trịnh phu nhân gặp họa hoạn mà qua đời. Thế rồi đến bên linh vị của Trịnh Vân mà kêu khóc thảm thiết, ai nhìn thấy cũng động lòng thương. Chỉ riêng có Tử Du là biết trong đêm đó cả Xuân Nguyệt và hai vị sư đều có mặt lúc thiếu chủ chào đời. Tuy nhiên việc lạ không lý giải được, Du chỉ biết rằng Xuân Nguyệt không phải người, thế nhưng không tố giác ra, cứ bặt tăm không nói gì cả, có ý che chở cho nó. Lại nói Minh Cảnh hầu tiếp sư Phù Vân hỏi chuyện, quả nhiên trước mấy hôm xảy ra việc, Xuân Nguyệt đi tới chùa Phù Vân thưa chuyện, Sư lưu Xuân Nguyệt lại một ngày, rồi đích thân hạ sơn, chỉ dẫn theo một đồ đệ là chú tiểu Thi An, đi cùng Xuân Nguyệt tới phủ Minh Cảnh. Hôm nay mới tới được nơi. Tướng quân ngậm ngùi mà rằng: - Tiếc rằng quốc sư tới muộn mất, vợ tôi chẳng kịp gặp lần cuối. Xin cúng siêu độ cho vợ tôi. Thế là sư Phù Vân ở lại phủ Minh Cảnh rồi làm các việc cúng kiếng cho vong hồn của Trịnh Vân tại phủ Minh Cảnh doanh, việc đó tới một tuần lễ mới kết thúc. Sau khi lễ đó kết thúc, thì có dân cấp cáo về rằng vớt được xác của một người nữ đã rã ở dưới cuối nguồn, tướng quân cho người đi nhận thì đó là xác của Trịnh Vân, đã bị cơn bão đêm đó cuốn đi ra sông, nay đang sắp trôi ra bể. Tử thi đã bị hoại đi ghê ghớm lắm, tướng quân không dám tự nhìn, vội sai người lo đi chôn cất. Sư thấy tướng quân cũng chẳng tha thiết gì người vợ đã mất, bèn gặp Xuân Nguyệt nói: - Xem ra thiếu chủ sau này khó sống trong nhà này, cô ở bên cạnh mà lo việc bảo vệ. Sau đó thì cáo từ, cùng với học trò đi trở về núi Phù Vân rất gấp. Sư về rồi, Xuân Nguyệt tới thưa với tướng quân: - Tôi theo Trịnh phu nhân từ nhỏ, giờ phu nhân mất, xin cho ở lại trông nom cho thiếu chủ để trọn cái đạo gia nhân. Tướng quân nói: - Việc điều người ở chốn phòng các, cô cứ tới hỏi đại phu nhân xem thế nào. Nếu nàng ưng cho thì được. Xuân Nguyệt nói: - Công tử là thiếu chủ một quân doanh lớn, nếu trong phủ chỉ có mình đàn bà thì cũng không hợp với lễ nghi, xin chủ nhân thương mà cho thêm một tướng quân tới canh phủ để lo các công việc lễ giáo khác và dạy học cho thiếu chủ dần. Tướng quân nói: - Thiếu chủ còn bé tý thì học hành được gì? Việc lễ nghi đó cứ nên từ từ. Xuân Nguyệt lại nói: - Dù ấu chủ nhưng đã là thiếu chủ, ắt cần phải có tướng quân trong phủ mới được. Không nhiều cũng nên cho lấy một vị cầm quân, để phòng có việc rủi chứ? Đứa con mang mệnh lớn như thế, mà sao tướng quân lại không phòng bị? Trần Phi Long nghe thế nổi giận đùng đùng, đập bàn quát: - Con hầu gái to gan! Mày cho cái đầu mày giỏi được hơn bổn tướng à? Phận hầu ở thì biết cái gì mà dám bàn leo về việc điều tướng? Chủ mày chết, được tao thương cưu mang cho, đừng có bép xép nữa, cứ làm cho tốt việc của mày đi thì còn có nơi mà ăn ở dung thân. Xuân Nguyệt nghe thế thì lạy xin tạ tội rốt rít rồi ra ngoài, không dám nói gì thêm nữa. ... Nguyệt lại bí mật đem việc đó nói với Nguyễn Tử Du, Tử Du cười phá lên nói: - Cô thưa việc đó, bị chửi là đúng rồi, cũng may còn chưa bị bắt tội đấy. Xuân Nguyệt nói: - Tôi chưa hiểu lắm, mong tướng quân giảng thêm cho. Tử Du nói: - Lẽ thường thì ở phủ thiếu chủ, phải cất quân canh giữ, và phái tướng trông coi. Chủ nhân ta dùng binh bao nhiêu năm trời, lẽ nào lại không biết? Nhưng vì còn lý do khác mà giờ chưa tiện làm thế. Xuân Nguyệt bấy giờ mới vỡ lẽ ra, nói: - Có phải để làm yên lòng Vũ Thư chăng? Tử Du gật đầu, vuốt râu nói: - Đúng là thế đó. Thiếu chủ sau này là người kế tự, nếu giờ để cho có binh bên cạnh, mai này thiếu chủ lớn khôn, dùng binh đó thân tín thì chưa biết có việc gì. Sao đại phu nhân yên lòng cho nổi? Xuân Nguyệt nói: - Chủ nhân thống lĩnh cả một dải sơn hà, mà sao sợ vợ quá thể, thế thì còn làm được gì? Việc điều gia nhân thì nói là do phu nhân cũng hợp lẽ, nhưng nay cả việc điều tướng quân cũng do phu nhân quyết đoán thế thì gia chủ thật là đớn hèn rồi, chẳng trông cậy được gì nữa. Tử Du đáp: - Bên đường nhà họ Vũ mạnh lắm. Anh trai Vũ phu nhân làm chủ quân doanh Bình phủ, quyền rất là to, lại là tay thân cận với hoàng thượng. Chủ nhân ta có được cơ đồ như ngày hôm nay cũng là nhờ có bên đó giúp cho, thế nên việc gì cũng phải nghe Vũ phu nhân cả. Cô thấy đó, Vũ phu nhân gây việc tày đình với Trịnh phu nhân, mà cuối cùng cũng được dung túng, giờ quyền vẫn như thế. Chẳng thế mà Trịnh phu nhân mới phải lui đi tới nỗi vong mạng bên ngoài. Xuân Nguyệt nghe Tử Du nói thế, bất giác bồi hồi, rồi cúi đầu nói: - Thương thay cho Trịnh phu nhân phải chết oan khuất. Giận thay kẻ làm đàn ông mà bạc nhược, dựng cơ đồ mà lại đi dựa vào thanh thế của đàn bà, để đến nỗi giờ đây trong nhà có việc lớn mà chẳng tự quyết nổi gì, không thể trông cậy vào được. Tử Du hạ giọng nói: - Này chớ có nói ẩu. Bức vách có tai, ra ngoài vạ miệng. Tôi biết cô không phải người thường, nhưng đây không phải nơi rừng dã. Dù có là thần tiên thì sống trong nhân gian, cũng nên ở đâu có phép lệ ở đó. Cô trong phủ doanh thì phải biết phép tắc, thời thế tronn phủ doanh, vậy mới được bình an, tránh bị mắc tôi. Chứ nếu một mình một phách, thì dễ gặp họa hoạn. Cô có nghe không? Xuân Nguyệt cúi đầu nói: - Tạ tướng quân chỉ bảo. Tiểu nữ xuất thân rừng rú, Đúng là suy nghĩ nông cạn chưa lường hết được việc của nhà binh. Theo tướng quân giờ nên làm thế nào? Tử Du nói: - Hiện nay tướng quân vừa mới điều tôi về cảnh doanh nắm binh quyền, hãy tạm để tôi ở đó củng cố mọi bề cho vững đã, để sau này Vũ phu nhân có hại thiếu chủ thì còn có lực mà chống. Còn về phần cô, hãy cố mà xin cho được về phủ hầu thiếu chủ đi, để phòng có người gian hại thiếu chủ từ bên trong. Giờ thiếu chủ mới mất mẹ, lại còn đỏ hỏn, người ta chưa đụng tới. Chứ ít năm nữa thì khó nói. Xuân Nguyệt nghe theo. Biết tướng quân lệnh hầu nghe vợ, không quyết được việc của thiếu chủ nên chẳng thèm hỏi nữa, trực tiếp tới vấn an Vũ Thị Thư. Thư biết Nguyệt là hầu thân tín của Trịnh Vân nên ban đầu không tiếp, Nguyệt cố nài mãi, rồi cho gia nhân tiền để nó nói đỡ cho, sau Thư mới miễn cưỡng tiếp. Nguyệt quỳ trước mặt thư, khóc lóc kể lể hồi lâu. Lại bịa thêm ra rằng: - Phu nhân con xưa khi còn tại thế, thì một lòng cung kính với đại phu nhân. Chỉ rằng vì chút hiểu lầm cỏn con ở Phù Vân tự năm xưa mà có ý nghĩ sai quấy, nhưng cũng chẳng ngờ tướng quân lại nỡ phạt đại phu nhân. Từ khi đại phu nhân phải ra am ở, phu nhân con ngày nào cũng thủ thỉ lạy lúc tới lệnh hầu mau rước đại phu nhân về lại. Tới khi đại phu nhân về lại, thì phu nhân con bụng mang dạ chửa, vẫn lập tức cung kính mà dọn ra riêng. Trong thời gian dọn riêng, mang thai mà chẳng ngày nào không quên sám hối về tội lỗi đã gây ra. Nay người mẹ cũng đã mất rồi, cúi xin ơn trên soi xét rộng tình, chớ chấp vào đứa trẻ thơ. Xin cho con về để hầu hạ. Mẹ nào cũng là mẹ, con xin được ở cùng để ngày ngày nói với thiếu chủ về ân đức của phu nhân ban cho thiếu chủ, ngày sau này thiếu chủ nên người, lúc đó tất cung kính hiếu thuận với phu nhân chu toàn như ruột già vậy. Thư nghe nói thế cũng bùi tai cảm động, nói: - Con nô tỳ mà cũng có nghĩa như mày, bổn cung mà không dùng thì thiên hạ bảo bổn cung bất nhân. Vậy cho mày về phủ thiếu chủ mà hầu, mọi việc làm đều phải hỏi qua ý của Thu Lan. Xuân Nguyệt lĩnh ý, cảm tạ rồi lui ra. Từ đó về hầu trong phủ thiếu chủ. Cũng từ đó, Vũ Thư bớt xiết đi các việc thăm dò và quản chế trong phủ thiếu chủ, âm mưu giết thiếu chủ cũng không thấy nói tới nữa, chỉ dặn riêng Thu Lan: - Cho nó dễ chịu chút, nếu chúng ngoan cả thì không cần gò ép, đừng để khổ sở gì. Thiếu chủ được bình an lớn lên trong thời gian đó, đều nhờ ở Xuân Nguyệt.