Chương 1: Phủ Minh Cảnh kén thiếp.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:01:21

Năm ất dậu, 1225. Mùa đông, tháng 12, Trần Cảnh nhận ấn vị của vua Chiêu Hoàng, lên ngôi đế, đổi niên hiệu là Kiến Trung. Binh quyền về tay họ Trần cả. Lúc này phong cho Trần Thủ Độ làm thái sư thống quốc hành quân vụ chính thảo sự. Phế thượng hoàng nhà Lý ra chùa chân giáo và phong quan cho hàng loạt đại thần cũng như người trong nội tộc họ Trần để củng cố quyền lực. Trong hàng quan đại thần phong tước năm đó có một vị tướng được gia phong chức xa kị thượng tướng quân, mang tước Minh Cảnh Hầu, có binh mã riêng đóng ở cõi ngoài, được giao cho trông coi riêng một cõi đất Thanh Nghệ, gọi là quân doanh Minh Cảnh. Vị ấy người thuộc tôn thất, họ Trần, tên Phi Long. ... Trần tướng quân quyền cao chức trọng, chinh chiến đã nhiều, nay tướng quân lại đã được phong hầu, ưu binh nắm trong một cõi, coi như quyền nghiêng thiên hạ, cát cứ một vùng. Công danh đã có đủ đầy một đời vinh hiển, ai ai cũng kính nể, uy quyền tiền tài danh vọng đều có đủ trong đời, cũng coi như viên mãn. Ấy thế mà chỉ hiềm một điều mãi mà không có mụn con nối dõi, nên đem đó làm nỗi ưu phiền. Bấy giờ có người mách, Minh Cảnh Hầu bèn mời thầy khắp nơi, về sau mời được một vị đạo sĩ có tiếng ở đất Bạch Hạc Sơn, hiệu là Tiên Tử chân nhân, tới coi việc cho. Nghe đâu vị này gốc người Trung Hoa, huyền thuật cao minh, có tài xem tướng số, giỏi việc cầu hoán. Tiên Tử Bạch Hạc xem tướng số cho Trần Phi Long xong đoạn nói: - Ông tạo lắm nghiệp sát, tính khí nóng nảy chỉ biết oai võ mà thiếu phần khoan dung. Thành thử đấng hóa công xoay vần nhân quả khiến họ ông phen này tuyệt đường hương hỏa. Nghe xong lời phán ấy, Phi Long sa sầm nét mặt chẳng vui, phu nhân Vũ Thị là chính thất của tướng quân, bấy giờ đương hầu bên cạnh, liền hỏi: - Thưa Tiên Tử chân nhân, việc như thế có cách nào cải hoán được không? Tiên Tử vuốt chòm râu dài, cười nói: - Cách thì có đấy, mà để xem phước báu nhà ông tới đâu cái đã. Vũ Thị lại hỏi: - Xin cho hỏi là cách gì? Tiên Tử nói với Trần Phi Long: - Ông nhờ sư chùa làm việc cầu tự, rồi lập ra phòng thê, chọn người có nhân đức mà bù đắp cho cái nghiệp sát của ông, thì may ra trời đất cảm ứng. Vũ Thị nghe Tiên Tử bày cho chồng lập thiếp thì tái sắc mặt, hầm hầm tức giận, đoạn đứng bên nói vào tai Trần Phi Long: - Ngài thân làm tướng, giết giặc tạo ác là phụng mệnh vua, phụng ý trời mà làm, cớ sao nói vì lẽ đó mà tuyệt tự? Lời nói của phường đạo sĩ vô nghĩa, xin ngài chớ để nằm lòng. Đoạn rồi sai người thét đuổi Tiên Tử khỏi dinh và an ủi tướng quân. Tiên Tử chỉ mỉm cười, ung dung vuốt chòm râu, nói với Trần Phi Long câu cuối: - Tôi đã nói rồi, có cách đấy mà xem phước báu nhà ông thế nào? Người nữ chủ nhân trong một gia đình chính là khí vận phước báu của gia đình đó, nay nghe chính thất phu nhân nói thế này thì biết là nhà vô phước. Đoạn không để cho người đuổi ra, tự mình bước ra ngoài, Trần Phi Long ngẩn người ra còn định giữ Tiên Tử lại nhưng Vũ Thị không cho giữ, vội sai gia nhân đuổi khách đi. Gia nhân đi theo tới cổng, thoáng quay đi quay lại chẳng còn thấy thuật sĩ nọ đâu, chỉ thấy có con hạc trắng vút trên trời bay về phương Bắc, trở về núi Bạch Hạc... Mấy hôm sau Vũ Thị vẫn thấy chồng ảo não không vui thì trong lòng lo lắng, biết tướng quân để tâm trong lòng về những lời phán của vị đạo sĩ Bạch Hạc Sơn. Mà một khi ngài đã để tâm suy nghĩ, thế nào rồi cũng làm, nếu càng cố cấm cản, trong lòng tướng quân lại càng hoài nghi, nay chủ động nói ra còn được cái tiếng vì chồng. Vũ Thị bèn chủ động tới gặp tướng quân ngỏ chuyện lập thiếp. Trần Phi Long từ chối ngay, tướng quân nói: - Tôi không phải kẻ bạc tình như thế. Vũ Thị vốn tinh ý, nghe trả lời vậy thì biết ngay trong lòng tướng quân Trần Phi Long vẫn băn khoăn nhiều về lời Tiên Tử nói. Ông ta là người có đức cao, không dễ gì mà mượn được ông ta xem việc cho, nay ông ta tới tận nhà mà nói thì chẳng dám nói xàm. Trần tướng quân quả nhiên trong lòng cũng cho rằng lời Tiên Tử nói là đúng, ấy thế nhưng tình cảm vợ chồng ông xưa nay son sắc chưa nghĩ tới việc lập thiếp như bao vị gia chủ quyền cao khác bao giờ, nên giờ đây đâm ra lung lắm chẳng biết làm sao cho phải. Nay tướng quân bỗng thấy phu nhân Vũ Thị tự nhiên mở lời thì lấy làm mừng trong bụng, nhưng sợ phu nhân nói thử nên cũng không dám nhận lời ngay, phải chối thác đi như vậy. Vũ Thị hiểu tâm tư chồng, lại ngọt nhạt khuyên bảo rằng lập phòng nhì cốt giúp cho phu quân nối dõi tông đường và lẽ yêu ghét ắt hẳn rõ rành không nhập nhằng, sẽ chẳng có chuyện hiềm nào cả. Quả nhiên lúc đó tướng quân mới tin là phu nhân thật ý, lại nói: - Lòng tôi thực không muốn, nhưng thôi phu nhân đã nói thế thì tôi đành theo ý phu nhân cả. Vũ Thị chỉ cười nhạt không nói gì thêm... Từ ngày đó tướng quân vui ra trông thấy, giao hết quyền trong nhà cho Vũ Thị quản để làm đẹp lòng. Tướng quân ngồi với bằng hữu anh em, cũng thường hay nói: - Phúc lộc trong nhà ở người vợ cả. Vũ Thị biết thế thì cũng đẹp lòng, bấy giờ bèn bảo chồng cắt cử lính tráng đi loan báo khắp địa hạt tuyển lựa giai nhân hiền thục, đức hạnh. Lúc này người của phủ tướng quân đến tại các đô và làng tìm hỏi, dân trong vùng ai nấy biết dinh tướng quân kén phu nhân, đều cùng rất kì vọng trông ngóng cho con cái vào nhà sang, nô nức mà đến gặp viên nha xin thưa việc. Người đẹp mỹ nhân rất nhiều, nhà danh gia cũng có, nhà thường dân cũng đến cầu may. Vũ Thị đích thân giám sát việc này. Đem gạt hết nhà danh gia đi, vì sợ rước về trong nhà có loạn. Chỉ còn kén vào hàng con nhà thường dân. Bấy giờ trong làng Vân Xá cùng huyện, có nhà họ Trịnh nó, xét ra chỉ là hạng thường, có cô con gái tuổi đôi mươi mới lớn, sắc xuân mơn mởn, xinh đẹp vạn phần. Nàng họ Trịnh từ nhỏ sống lạ, chỉ ăn chay trường, lớn lên không thích nói chuyện, thường hay thức đêm, trong nhà cúng kiếng nhiều, dân vùng đồn là phù thủy nên cũng chẳng ai tới hỏi cưới về, đâm ra tới giờ đã hai mươi mà vẫn ở vậy. Lần này phủ tướng quân kén rể, đương từ xa chưa biết rõ việc, nên nhà họ Trịnh nọ bán hết trâu bò, gom góp dùng hết tiền bạc trong nhà, đút lót cho viên nha để thưa với Vũ Thị, sao cho cầu con mình được vào cửa quan. Dù là hạng tôi ở qua đêm, hưởng ân mưa móc của bậc chủ công cũng lấy làm vui vầy việc phận nữ. Viên nha bồi nhận tiền rồi, hết sức nói đỡ cho nhà họ Trịnh. Ông ta đem giấu các việc phù thủy đồn đại đi, chỉ thưa với Vũ Thị, đại lược rằng: - Nhà này cùng khổ, chỉ mong con cái được có chốn đi về, thì thân sinh được hưởng lây chút tài vật cho qua cảnh khốn cùng. Con bé nhà dân hiền lành có học, có thể bảo được. Nhan sắc nó cũng cỡ trung, chắc tướng công cũng ưng cho, mà cũng chẳng tới nỗi mê đắm. Mang nó về cấp dưỡng tiền bạc cho nhà nó, tất nó nghe lời, thế là vẹn cả. Còn nói thêm nhiều điều khác nghe bùi tai, Vũ Thị nghe thì ưng. Đem tâu lại việc với chồng cho có, vì tướng quân cốt chỉ sao có quý tử nên chẳng chú tâm nhiều tới, cũng chiều ưng ngay, bèn duyệt cho được vào cửa phủ. Sau khi hôn lễ cử hành, tướng quân Trần Phi Long rước nàng họ Trịnh về dinh. Nhưng lạ kì thay, nàng ta ban đầu nhìn qua nhan sắc thấy bình thường, nhưng càng ngắm lâu càng đẹp. Nàng ta lại có thuật nói chuyện, ít khi nói ra miệng nhưng khi nói ra thì giọng điệu rất lạ, nghe như oanh vàng, lời nào nói ra cũng như khuôn thước, hiểu biết tri thức đều rất nhiều, đâm ra càng ngồi nói lâu càng thích. Tùy tướng và người trong phủ tướng quân đều không mấy khi trò truyện với nàng, nàng ít khi nói gì với ai nên chẳng ai hay biết. Chỉ riêng có tướng quân Phi Long, qua một đêm đầu tiên ở với nàng, liền cảm nhận được thích thú, nhưng chỉ cho là thoáng qua, lần hai, lần ba thì dần dần thấy yêu thích muốn đến, lần năm, lần sáu thì đã biết rõ lòng. Ban đầu tướng quân giữ kẽ, chỉ thảng hoặc dăm ba hôm mới qua lại dinh nàng thiếp, để cho người trong phủ biết rõ tướng quân chỉ chiều vợ cả, việc thiếp chỉ để nối dõi mà thôi. Nhưng mê mẩn mụ mị đi dần dần chẳng sao chống cưỡng được, tướng quân ngày càng sủng ái Trịnh phu nhân ra mặt, mà lạnh nhạt với ngô phu nhân, được thời gian thì công khai thẳng ra như thế, hầu như đêm nào cũng chỉ ở phủ Trịnh phu nhân. Vũ Thị nói với đám thủ hạ: - Con đó có thuật của loài hồ ly, tướng công ta mê mẩn nó rồi. Thế rồi ấm ức tột cùng, đêm đêm giường đơn gối chiếc lạnh lẽo đìu hiu thì hối hận đã trót đem lang sói vào nhà giành mất hết phúc trạch của người làm thê tử. Càng nghĩ Thị càng căm giận, đem viên nha bồi ra trách tội trút giận, nha bồi lỡ miệng lại khai ra việc đồn đại của Trịnh phu nhân ngày xưa. Vũ Thị nghe thế thì giật mình, bèn sai tùy tướng tâm phúc trong phủ: - Tao biết ngay nó nòi hồ ly thì mới có phép mê hoặc chồng tao như vậy. Mày đi về quê ngoại nó, điều tra kĩ xem nó dùng thuật phù thủy thế nào? Nó ở phủ cũng vài tháng rồi vẫn chưa đậu thai, ta nhân việc này báo lên mà trị nó sớm cho rồi. Chứ để nó mang nòi yêu nghiệt trong bụng rồi thì phủ này chẳng còn chỗ dung cho ta. Thật là, Mời thầy bói, lệnh hầu kén vợ hai Ghen ghét tài, Vũ Thư không dung thiếp.