Chương 71: Đại quân về phủ, lên nắm quyền binh - Trần Minh phục hận, Ngạn tỏ đức tài.
Thiên Gia Môn
Tĩnh Thuỷ10-08-2023 00:37:36
Xuân Nguyệt bước ra ngoài, nói với Tiểu Mai:
- Nhà ngươi hãy về quê đi, ta cho thẻ lệnh, quân sĩ sẽ thả cho đi.
Tiểu Mai nhìn lại ấu chủ đầy ái ngại, rồi lại nhìn vào căn phòng đóng cửa im im của Vũ Thư. Nguyệt nói:
- Hay ngươi muốn ở lại cùng chết?
Tiểu Mai vội vội vàng vàng dập đầu rối rít, Nguyệt bèn rút trong túi cho nó một thẻ gỗ nhỏ, con hầu nhận lấy, hướng về cửa phòng Vũ Thư xá chào, rồi lại cúi chào tiểu lệnh hầu, sau đó vội vàng bỏ đi.
Con hầu đi rồi, Nguyệt huýt gió một cái, tức thì có con bướm bay vụt từ đâu lại, rồi Tiểu Yến hiện ra khấu đầu lạy. Nguyệt nói:
- Hãy mang lệnh hầu đi về phía Bắc.
Tiểu Yến gật đầu, đoạn với tay ra đón lấy Phi Cát nhưng thằng bé có vẻ sợ, cứ nắm chặt lấy tay Nguyệt không buông, nói:
- Con đi đâu? Cho con vào với mẹ.
Nguyệt nói:
- Mẹ chủ nhân đang tụng kinh, mẹ bảo đưa chủ nhân tới nhà bác, sáng mai trong phủ có việc lớn chủ nhân ở lại không tiện, ta nên đi ngay.
Phi Cát cũng nhận ra điều gì đó chẳng lành, lại nói:
- Con đi cũng được, nhưng dì phải đưa con đi mới chịu. Người khác thì con không chịu.
Tiểu Yến nhìn Xuân Nguyệt, nói:
- Xem ra chị phải tự tay làm rồi.
Xuân Nguyệt chẳng nỡ chia cách mẹ con nhà người ta, cứ buồn rầu nhìn Trần Phi Cát mãi. Đứa bé con mới lên bảy tuổi, cũng chẳng biết cái gì, cứ níu lấy vạt váy của Xuân Nguyệt.
Nguyệt nhìn Tiểu Yến, nói:
- Được, ta đi rồi về sớm. Mày ở lại sắp xếp công việc để đón thiếu chủ, chẳng biết khi nào người sẽ về.
Tiểu Yến cúi đầu lĩnh ý.
Nguyệt không yên tâm, lại nói:
- Đừng có tự tiện trái ý ta biết chưa?
Tiểu Yến hiểu ý Nguyệt, đáp:
- Kiểu gì thiếu chủ về mụ ta chẳng phải chết, chị cố xin thế nào cũng không được đâu, em việc gì phải làm cho bẩn tay.
Nguyệt biết nói thì nói thế, nhưng hễ Nguyệt mà đi thì con Yến giết Vũ Thư ngay, lại quay lại dặn Đại Long:
- Ở đây bảo vệ cho lệnh bà. Trừ thiếu chủ ra không ai được vào trong.
Đại Long cúi đầu lĩnh mệnh.
Thế rồi Xuân Nguyệt dẫn Trần Phi Cát ra khỏi quân doanh, đi về phương Bắc. Nguyệt đi rồi, Tiểu Yến bèn cho giải tán các quan, các công việc Nguyệt cơ bản đã cắt đặt xong xuôi, Tiểu Yến chỉ còn sửa sang lại chút việc lễ nghi, rồi dặn cả bảy phủ việc sẵn sàng đón Trần Minh trở về. ...
Tới sáng sớm hôm sau, trong phủ bỗng nhiên náo loạn hết cả. Tiếng kẻng gõ, tiếng người lục tục kéo nhau đi lại khắp chốn, huyên náo ồn ào không thể tả được.
Chỉ trong ít thời gian ngắn ngủi, tất thảy quan lại đều mặc phẩm phục phân miêng, cùng tụ tập hết về phủ lệnh hầu rồi quỳ cả ở đó. Các con hầu đều ở yên trong phòng, trừ những con có công việc tiếp đón thì mới được ra. Việc chuẩn bị rất là nhanh chóng.
Ấy là bởi lẽ có tin báo đại quân của Trần Minh đã trở về. ...
Bọn chúng cứ cùng quỳ chờ thế gần nửa canh giờ sau thì tiếng kèn trống ầm ĩ từ xa, tiếng vó ngựa dần lại, dân chúng bên ngoài quân phủ đều cùng kéo ra chật đường mà xem vị nhân chủ mới của chúng trở về Minh Cảnh quân doanh.
Trần Minh xuống ngựa ở trước cửa quân doanh, đi thẳng vào bên trong. Trần Ngạn và Nguyễn Kỳ Linh, hai tướng đi theo sát hai bên hộ về. Quân sĩ gươm đao tua tủa, cùng đi theo hộ vệ cho Trần Minh hơn một trăm người, cùng tiến vào cả.
Chúng vào đến đại sảnh phủ lệnh hầu, thì đã thấy quan lại cùng quỳ rợp cả vòng trong vòng ngoài, người quỳ ở đầu là Tiểu Yến.
Trần Minh nhìn thấy tứ bề đều thần phục, quan lại sắp thành hàng lối ngay ngắn, nghiêm túc, gọn gàng phân miêng đâu ra đấy, lấy làm ưng ý lắm, quay sang nói với Ngạn:
- Cứ tưởng về đây mọi sự còn bừa bộn phải lo sửa sang lại, không ngờ đã đâu ra đấy hết.
Trần Ngạn cười đáp:
- Có bàn tay của thượng quan thì phải thế. Ngày xưa sống giữa lang hùm hổ báo, thượng quan còn chẳng mất một sợi tóc, thì bọn tầm thường này thượng quan dẹp một tay là yên. Cháu đã nói chú cứ yên chí ở lại ăn tiệc khao quân, khi về chỉ việc về ngồi lên ngôi tôn, mà chú cứ nóng lòng đòi về sớm.
Trần Minh bước lại, Tiểu Yến dập đầu sát đất hô vang lên:
- Mừng chủ nhân trở về!
Tất thảy bá quan trong quân doanh đều đồng thanh hô theo:
- Mừng chủ nhân trở về!
Đoạn Tiểu Yến dâng lên ấn lệnh hầu cho Trần Minh, Minh không thèm tự tay nhận ấn, chỉ đưa mắt ra hiệu, Trần Ngạn vội tiến lên nhận lấy.
Minh hỏi ngay Tiểu Yến:
- Dì ta đâu?
Tiểu Yến đáp:
- Chị Nguyệt còn đi "dọn" nốt chút tàn tích cũ, sẽ sớm trở về diện kiến chủ nhân, xin ngài cứ hãy yên tâm.
Minh gật đầu, bước ngay chính giữa mà vào.
Bá quan đều tản hai bên, cùng quỳ dập đầu sát đất. Minh đảo mắt đưa nhìn một vòng khắp chốn quan lại bảy phủ, lại đưa mắt nhìn kĩ hết thảy bọn quan văn, võ tướng, các bậc lão cao, chức sắc, gia nhân, con hầu, binh sĩ... Thấy chúng đều phải quỳ mà thần phục mình, chợt cảm thấy như ở ngôi chí tôn, cả thiên hạ này nắm trọn trong một bàn tay, Minh rơi vào một cảm giác như ở trên muôn trượng xa vậy.
Năm đó Trần Minh hai mươi mốt tuổi, một tay gây dựng, dẹp yên hết các thế lực chính trị của quân doanh cai quản ba phủ lộ, đoạt giữ một vùng đất lớn trải dọc xứ Thanh Hoa từ trấn Thanh Đô (Thanh Hóa) tới trấn Vọng Giang (Bắc Nghệ An) cho tới phủ lộ Nghệ An, gần vào tới trấn Tây Bình (một phần Quảng Bình và Quảng Trị), nổi lên như một thế lực lớn mạnh trong miền Nam nước Việt. Tin kinh động tới cả triều đình Đại Việt và các quân doanh ở miền Bắc.
Thật là,
Ấn tín trao lại chủ
Quyền về ở đúng nơi
Một tay dang thiên hạ
Thi hành đạo ở trời. ...
Trần Minh lên nắm quyền rồi, không nghỉ một khắc nào, ngay lập tức nhận hết ấn trát và sổ sách để làm việc. Minh cho gọi bọn người tin cẩn mà Nguyệt đã luyện ra, bọn chúng đều theo Tiểu Yến đến hầu Minh cả.
Minh hỏi chúng xem Nguyệt đã xếp đặt những gì, Minh duyệt qua rồi không can dự gì cả, giữ nguyên tất cả những gì Xuân Nguyệt xếp đặt. Trong số ngôi chủ của các phủ, Nguyệt chỉ để Lê Thị Lan giữ hậu phủ, còn lại đều để khuyết cho Minh về định đoạt.
Minh bèn phong Trần Ngạn lên làm quân sư, sai Ngạn tạm kiêm giữ cả Phủ Đông lẫn Phủ Tây, sau này nếu muốn giao lại Phủ Đông cho ai thì tùy ý Ngạn. Lại sai Nguyễn Kỳ Linh giữ phủ tướng quân, đoạn kiểm tra lại sự cất đặt mọi việc lần cuối, rồi giao cho bọn thuộc quyền tự xem xét làm việc. Minh bấy giờ không lo tới việc chính trị đó nữa, chỉ nóng lòng lo về việc phục hận. Trước nhất cho giam Hồ Xuyên và các thuộc tướng vào nhà lao chờ lập án xử, đoạn tới thắp hương cho cha mẹ rồi mang binh sĩ tới phủ đại phu nhân bắt Vũ Thư. ...
Trần Ngạn bấy giờ lãnh chức rồi thì không về Phủ Đông thắp hương cho cha ngay, mà tới lãnh ấn sổ để xem xét việc ở Phủ Tây. Bọn thủ hạ đều nói Ngạn nên về thắp hương trước nhưng Ngạn đáp:
- Việc công lấy làm trọng, việc nhà để ra sau.
Bấy giờ Ngạn cho triệu hết các quan lại liên quan tới hỏi việc tỉ mỉ các khâu, Ngạn thông hiểu hết thể chế làm việc của chúng rất nhanh, càng đi sâu vào thì càng nhận thấy Xuân Nguyệt đã xếp đặt đâu ra đấy cả tới cả trăm vị trí làm việc, Ngạn thầm khen Nguyệt tinh thông việc chính trị.
Tất cả bọn người cũ của Hồ Xuyên đều đã bị Nguyệt thay đi, Ngạn truy hỏi ra thì số nhiều đã bị thủ tiêu hết, còn một số ít Nguyệt trọng cho cái nhân cách nên giữ lại dùng tiếp. Trong số bọn được sống có một số tiếp tục vào giữ các chức vụ quan trọng ở các bộ và cơ quan trong phủ, đa phần đều là những người có tài, hiền lành, thiện lương, làm theo công vụ chứ không theo cá nhân, ví dụ như bọn Phạm Kiên, Khả Sinh, Lê Văn Trát... một số khác thì không theo Nguyệt, xin được cho toàn mạng nghỉ về quê, Nguyệt đa phần đều tha cho về quê, chỉ có một số ít những vị trí nhạy cảm Nguyệt sai giam lại để Trần Ngạn định đoạt.
Ngạn gặp bọn này hỏi chuyện thì biết phần nhiều đều là nghĩa sĩ trung thành cả, trước nay sống đều giữ gìn, làm theo công vụ, cũng không theo Hồ Xuyên, nhưng giờ thấy Nguyệt tàn sát như thế, chúng cho là bất nhân cũng không theo Nguyệt mà xin về. Ngạn tìm hiểu kĩ rồi sau cũng tha cho chúng về quê hết, không giết thêm ai. Có cả những vị trí quan trọng như Lại Văn Bôn giữ chức quan thủ thư Tây Phủ, nắm giữ nhiều giấy tờ mật, thủ hạ hỏi:
- Để ông ta sống liệu có nguy hại gì không?
Ngạn nói:
- Nếu nguy hại thì Xuân Nguyệt đã giết rồi. Đó là người nghĩa sĩ, không vì lợi danh, tính mạng mà phản, người đó biết thời thế, cho về rồi thì không can dự vào chuyện xã tắc nữa đâu.
Còn nhiều người khác cũng được tha đại loại như thế.
Bấy giờ Ngạn tiếp tục bổ nhiệm lại các vị trí mà Nguyệt để trống lại cho cặn kẽ, tỉ mỉ, trọng dụng được rất nhiều nhân tài. Các quan lại dưới quyền thấy Ngạn công minh, rạch ròi cũng đỡ sợ hãi, lại thấy Ngạn giỏi và nhìn người, nhìn việc đều đúng thì an tâm hơn, chúng bộc bạch ra rằng đều sợ Xuân Nguyệt lắm.
Ngạn nói:
- Có tôi về đây rồi thì các ông cứ yên tâm mà làm việc, phụng sự cho chủ nhân. Tới lúc này mà các ông đều còn sống thì có nghĩa là chưa phải đắc tội gì tới mức để Xuân Nguyệt ghét bỏ muốn giết. Nếu năm xưa từng mắc lỗi nhẹ, tôi nói qua một tiếng thượng quan sẽ không truy cứu.
Các quan nghe thế thì đều mới vững dạ, chuyên tâm làm việc.
Ngạn nói với những kẻ dưới trướng:
- Tôi nghe nói có đại nhân Trần Từ Hằng là người rất giỏi, nay đã cáo quan về quê. Tôi thấy ở phủ ta không có ai hơn được người đó, nay mình sức tôi không thể trông hai phủ, nên muốn mời đại nhân ấy về coi Phủ Đông, ý các ông thế nào?
Các quan đều đồng tình lắm, Ngạn bèn sai thủ hạ đi tìm mời Trần Từ Hằng.
Bấy giờ lo hết công việc xong, Ngạn mới về Phủ Đông thắp hương cho cha và hai chú, bấy giờ mới biết mẹ và các em gái cũng bị giết hết, Phủ Đông giờ đây thân thích của Ngạn đều chẳng còn ai. Ngạn đau lòng lắm, cứ nằm khóc vật vã mãi ở hương đường. Ngạn rất hận Vũ Thư và Hồ Xuyên, tuy nhiên không tâu bày gì với Trần Minh mà im lặng chờ đợi xem Trần Minh xử chúng ra sao. Ngạn đóng cửa tự giam trong phủ ba ngày, cũng vẫn dặn thủ hạ rằng có công việc gì cứ tới trình báo, nhưng các quan đều thương, không ai dám làm phiền tới Ngạn.