Chương 2: Mưu kế của Vũ Thị Thư.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:02:10

Tùy tướng nhận lệnh đi ngay. Lúc về đem báo ra một tin rất lạ: - Bẩm phu nhân, sau khi gả được con gái đi vào phủ ta, nhà họ Trịnh kia biến mất kì lạ lắm. Vũ Thị hỏi: - Kì lạ thế nào? Tùy tướng đáp: - Sau một đêm, sáng dậy căn nhà không còn, chỉ còn đất bằng. Chẳng hiểu vì đâu họ dỡ nhà đi trong đêm, và dỡ mà không ai hay biết cả. Họ chuyển đi đâu, đất cũ nhượng cho ai, đều không ai biết hết. Có phải là lạ lắm không? Vũ Thị nói: - Thảo nào mấy tháng nay từ khi về phủ, nó không thấy đi về thăm ngoại. Rõ đó là việc ma quái còn gì? Đoạn đem tất cả việc đó trình lên cho trần tướng quân, lại còn thêm thắt bịa đặt các chuyện hoang đường khác nghe xóm làng ở đó đồn lại, rồi nói: - Tôi chỉ sợ nó nòi nhà hồ ly. Xin cho quan quân đi làm rõ. Trần Phi Long lúc bấy giờ mê mẩn Trịnh phu nhân lắm, nghe nhưng chỉ xem như lời nói đàn bà cả ghen, không màng gì tới. Không cắt cử lính đi điều tra, cũng chẳng thèm tra hỏi Trịnh phu nhân, việc đó chìm mất. Việc này chẳng hiểu bằng cách nào lọt ra, có người hầu nữ nói tới tai Trịnh phu nhân, phu nhân chỉ mỉm cười, nói: - Muốn hại tao, vậy tao cho biết. Lại nói ban đầu mới về nhà thì Trịnh phu nhân hiền lành chịu khó, kính vợ cả như mẹ nên được lòng tướng quân và người trong phủ, vợ cả nhiều lần ghen ghét, bày trò hành hạ, phu nhân vẫn đều phục nghe hết không hề phản kháng hay nói ra nói vào gì, tướng quân vì thế đâm ra càng thích. Nhưng kể từ sau hôm đó, Trịnh Thị tỏ việc ra mặt, bấy giờ cậy việc được sủng ái hơn, lấn lướt vượt mặt Vũ Thị. Vũ Thị tức lắm mà do Trần Phi Long bênh vực vợ hai nên không làm gì được. Gia nhân trong nhà thấy gió đổi chiều, nhiều người cũng hùa vào về phe Trịnh Vân. Vũ phu nhân bị thất sủng, lại ngày càng buồn bã, phẫn uất, thế rồi dồn nén mãi như giọt nước tràn li. Tới ngày kia, phu nhân quyết chí nghĩ ra kế muốn tìm cớ tống xuất thiếp thất đi để giành lại phu quân. Vũ Thị nói với tướng quân Trần Phi Long: - Khi xưa lời Tiên Tử có hai ý, tướng công có nhớ chăng? Sau khi lập thiếp rồi cũng cần tới chùa nhờ các vị sư chùa làm lễ cầu tự cho thì mới thành việc, nay em hai về nhà đã lâu, quen biết công việc rồi, người hầu kẻ hạ đều tường mặt, giờ là lúc nên chuẩn bị cho việc đi cầu tự để còn mang thai nữa. Tướng quân nghe thế rất mừng, nói: - Phải thế. Thảo nào nửa năm trời rồi vẫn không mang thai, nàng mà không nhắc thì ta quên mất. Phu nhân có biết chùa nào không? Việc đó bổn tướng chẳng rành. Vũ Thị nói: - Chùa trong nước Nam, nơi nào hơn được quốc tự Phù Vân? Trần tướng quân hỏi: - Chùa chiền trong xứ Thanh thiếu gì? Vì sao phải đi tới nơi xa xôi thế mà cầu tự? Vũ Thị đáp: - Biết là thế, nhưng việc cầu tự của bổn phủ là việc lớn, đâu thể để hạng sư sãi lèm nhèm làm được? Chùa Phù Vân là nơi quốc tự, quốc sư Phù Vân (trụ trì chùa Phù Vân) vốn là người tinh thông kim cổ, chẳng phải vì thế mà đấng chí tôn (chỉ vua Trần Thái Tông) thường không quản ngại xa xôi, đi từ chốn kinh kì tới tận chùa ấy mà lo việc phật sự hay sao? Để vị ấy lo cho việc cầu tự thì thiếp mới yên lòng. Trần tướng quân nghe thế thì thích chí vỗ đùi nói: - Cứ vẫn là phu nhân lo nghĩ chu toàn. Việc tôn giáo bổn tướng chẳng rành, thế việc này nhờ phu nhân an bài cho. Trong lòng tướng quân cũng muốn nhân việc này mà làm hòa hai vợ, nên đoạn giao việc sắp xếp về lễ cầu tự cho Vũ phu nhân lo liệu. Vũ Thị y lệnh chồng, bắt đầu lên kế hoạch sắp xếp đưa Trịnh Vân đến chùa Phù Vân sửa lễ cầu Đại Sĩ Quán Âm ban cho một đứa con trai. Cũng đồng thời, Vũ Thị liền lên một kế hoạch để hại Trịnh Vân ngay ở chùa Phù Vân... ... Nguyễn Cảnh Chi là một võ sĩ quê gốc ở Hoan Châu, trước làm lính đồn trú tại châu Hoan, sau này Nguyễn Cảnh Chi bị khép tội trộm cắp của dân, phải chịu hình phạt, bị trừ quân tịch, bãi miễn tiền lương, quân nhu để bồi thường mất cắp nhà nạn nhân, sau khi cho thọ hình trượng thì đuổi ra khỏi quân đội. Nguyễn Cảnh Chi mất binh nghiệp, rong ruổi khắp mạn Hoan, Ái Châu lăn lộn kiếm sống, may rủi thế nào nhờ vào tài sức khỏe hồi còn trong quân ngũ, hắn được nhận vào làm phu trong quân doanh Minh Cảnh, dưới quyền xa kỵ thượng tướng quân Minh Cảnh hầu Trần Phi Long. Cũng tại quân doanh Minh Cảnh, hắn tình cờ gặp và qua lại với tỳ nữ tâm phúc của Vũ Thị là Mai Nương. Đôi bên phải lòng nhau và mối quan hệ này lén lút diễn ra sau lưng gia chủ mà không ai hay biết. Cho tới khi Mai Nương bị lão quản gia phát hiện cáo giác lên đại phu nhân là Vũ Thị. Vũ Thị biết việc đó nhưng khi ấy đương vào lúc lo việc kén vợ hai cho tướng quân nên chưa xét đến, để cho chúng mặc gian díu với nhau rồi sau sẽ liệu, rồi quên bẵng mất đi việc ấy. Một ngày nọ Vũ Thị đi trong sân vườn, tình cờ thấy Cảnh Chi và Mai Nương đi từ trong dinh khuyết ra, hai người ra nhưng cách nhau chừng chốc lát, Vũ Thị liền nhớ lại việc chúng có gian tình, bấy giờ trong lòng nảy ra ý khác. Vũ Thị im việc đi, hai ngày sau thì cho triệu Nguyễn Cảnh Chi tới, nói: - Này Nguyễn Cảnh Chi, ta biết việc mày với con Mai Nương đã lâu mà vẫn để mày qua lại, mày có biết do đâu không? Nguyễn Cảnh Chi nghe thế thì sợ hãi quỳ xuống cúi đầu không dám nói gì, Vũ phu nhân lại nói: - Do ta thương con Mai Nương thật lòng với mày đấy, nếu như không phải vì thế, ta đã đuổi cả hai chúng mày ra khỏi phủ Minh Cảnh hầu rồi. Nguyễn Cảnh Chi chảy nước mắt mà nói: - Ơn của lệnh bà cả đời này con chẳng dám quên đâu. Vũ Thị cười mà nói: - Ta cũng muốn tác thành cho chúng bay nhưng giờ quyền ta cũng chẳng như xưa, không tùy ý quyết được, mày cũng biết phải không? Cảnh Chi ngơ ra chưa hiểu ý lệnh bà, Vũ Thị lại ôn tồn mà nói: - Nay ta thấy mày là thân quân nhân khỏe mạnh, có việc cần nhờ đến mày, nếu mày giúp ta làm cho xong việc thì ta cho hai đưa mày sống no ấm sung túc bên nhau cả đời. Ta lại xin tướng quân cử hành việc cưới gả đàng hoàng, không phải qua lại ăn nằm lén lút như bây giờ, ý mày ra sao? Nguyễn Cảnh Chi vốn đầu óc giản đơn, chưa biết việc gì, nghe thế mừng mà nói ngay: - Lệnh bà cưu mang bao che cho con lâu nay, ơn trọng như núi con nào có dám quên ngày nào? Nếu được như lời lệnh bà nói, thì dù có nhảy vào nước sôi lửa bỏng con cũng cam lòng. Vũ Thị mỉm cười hài lòng, nói: - Vậy mày ghé tai lại đây ta nói nhỏ, không những không phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng, mày còn được hoan lạc vui thú ái tình với mỹ nữ bậc nhất phủ Minh Cảnh. Nói đoạn nói nhỏ vào tai Nguyễn Cảnh Chi như thế, như thế... Nguyễn Cảnh Chi nghe xong thì bàng hoàng cả người, thất sắc rụng rời quỳ ngay xuống nói: - Lệnh bà làm thế thì khác nào ép con vào chỗ rơi đầu? Cưỡng hiếp nhị phu nhân thì có mười cái mạng này con gánh cũng chẳng xong được. Vũ phu nhân nói: - Thì ta nào có ép gì mày? Nếu mày không nhận thì ta giao cho người khác làm. Nguyễn Cảnh Chi run rẩy ngồi yên chẳng nói gì, mắt nhìn Vũ phu nhân đăm đăm, đầy vẻ van lơn... Vũ Thị lại nói: - Ta thử xem mày sao đó thôi, chứ có lẽ nào ta lại nỡ bắt mày phải tội? Mày cứ yên tâm làm theo kế của ta, sẽ chẳng có ai hay biết cả đâu, nếu như mày bị bắt thì ta lại càng nguy hiểm, ta đâu có dại gì mà để như thế? Khi xong việc mày cứ ra ám hiệu rồi rời đi, để lại Trịnh Vân trên giường, người của ta đến sẽ lo liệu mọi việc, không lụy gì tới mày cả. Xong việc ta sẽ toại nguyện cho mày và Mai Nương bên nhau. Nguyễn Cảnh Chi mới ngẫm nghĩ trong lòng. Nếu không nhận việc thì Vũ Thị cũng sẽ khép vào tội thông dâm với tỳ nữ mà giết hại cả hắn và Mai Nương... còn nếu như nhận việc, nếu rùi lộ ra thì mất đầu, nhưng nếu may mắn êm xuôi thì Trịnh phu nhân sẽ bị khép vào tội lăng loàn, bấy giờ Vũ phu nhân nắm lại quyền thì sẽ toại ước được cho hắn và Mai Nương dễ như trở bàn tay, hắn sẽ có thể sống một cuộc đời sung túc viên mãn... Đắn đo suy nghĩ thiệt hơn hồi lâu, thế rồi Nguyễn Cảnh Chi cũng gật đầu ưng thuận. Vũ Thị lấy làm mừng rỡ, hoạch định đâu đấy, mọi thứ thuận lợi êm đềm, liền chọn ngày tốt trời, xin lệnh tướng quân để Trịnh Vân lên đường đi tới chùa Phù Vân làm lễ cầu tự. Nguyễn Cảnh Chi nằm trong số cận vệ đi tháp tùng cho nhị phu nhân. Thật là, Ghen đàn bà, Vũ thư hại Trịnh Vân Dạ bất nhân, Cảnh Chi mưu việc ác.