Chương 75: Nguyễn Tử Hậu.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:40:10

Lại nói tới ngày hôm sau, trong quân doanh Minh Cảnh có đại tiệc to. Bá quan đều hết sức xôn xao chờ việc. Ngày hôm đó Trần Minh dậy từ sớm, chuẩn bị trang phục, hầu hai bên là Nguyễn Kỳ Linh và Trần Ngạn, rồi chúng cùng dẫn cả thảy vài chục viên quan đứng đầu các phủ đi ra khỏi cổng quân doanh năm dặm rồi chờ ở đó. Tới vào xế trưa thì từ xa vó ngựa tung trời, khi lại gần thì cờ chiêng đều rợp, Trần Minh từ xa trông thấy quân sĩ tới hàng ngàn, đi đầu là một viên tướng cưỡi ngựa, tướng đó nổi lên giữa ba quân riêng biệt hoàn toàn, một màu trắng nổi lên giữa cờ xí ngợp, mặc bộ bạch bào, cưỡi con bạch mã, đầu đội mũ ô, hông đeo một thanh kiếm chuôi đỏ, vỏ đỏ, chuôi kiếm khắc hình con rồng quấn quanh. Tướng đó dáng người thư sinh nho nhã, nhưng khuôn mặt sáng ngời, toát lên vẻ sang không thể tả, đôi mắt sáng quắc như sao. Tướng ấy một tay cầm cương bạch mã, tay kia cầm một tấm bài vị, từ từ bước lại. Đó chính là Nguyễn Tử Hậu, con trai của hữu tướng Nguyễn Tử Du, thống lãnh tướng và quân đội Thanh Hoa tới diện kiến Trần Minh. Tới khi cách Trần Minh còn chừng mươi thức thì hý ngựa dừng, đoạn nhảy xuống ngựa. Tất cả các tướng quân và quân sĩ phía sau cùng nhảy xuống ngựa. Đoạn bước lại trước mặt Trần Minh, nói: - Xin hỏi có phải chủ nhân? Trần Minh chỉ mỉm cười không nói gì, Trần Ngạn ở bên nói lớn lên: - Chính là chủ nhân, ngươi là Nguyễn Tử Hậu có phải không? Còn không hành lễ đi? Nguyễn Tử Hậu nghe thế lập tức quỳ xuống ngay, tay nâng bài vị, đầu cúi gập nói lớn: - Tiểu tướng làm việc chậm trễ, để tới nay mới về đây, làm thiếu chủ phải rơi vào nguy khốn, hôm nay mang mạng đến chịu phạt, xin thiếu chủ ra ân. Trần Minh chầm chậm bước lại đỡ Tử Hậu dậy, đoạn đỡ lấy bài vị, trên ghi ba chữ "Nguyễn Tử Du". Minh nhìn vào bài vị, chợt sa nước mắt, ôm chầm bài vị vào lòng, nói: - Thầy về rồi... Về đây cả rồi... về với tôi rồi đấy... Tử Hậu cũng không kìm được lòng bật khóc, mọi người nhìn thấy thế đều cảm động. Đoạn cùng đón Tử Hậu vào trong quân doanh rồi hỏi kĩ công việc ở Thanh Hoa. ... Lại nói Nguyễn Tử Hậu là con trai thứ hai của Nguyễn Tử Du, em trai Nguyễn Tử Kỳ. Năm xưa Tử Du bị Hồ Xuyên đày cho đi về xứ Thanh Hoa trông coi, bấy giờ đem cả gia đình về xứ ấy. Khi đó Tử Kỳ mới năm tuổi, Tử Hậu hẵng mới sinh. Năm năm sau, Xuân Nguyệt dùng mưu lật lại, đưa được Tử Du về lại Minh Cảnh quân doanh để mưu khôi phục cơ đồ. Tử Du sợ khi về bị Hồ Xuyên mưu hại, bèn để gia quyến ở lại Thanh Hoa, giao vợ con cho quân sư là Vũ Văn Án, tức Thủy Túc tiên sinh trông giúp. Vợ Tử Du là bà Ngô Thị Liên nói: - Chàng là trụ cột trong nhà, ví như cây tùng cây bách che chắn cho cả gia đình. Người xưa có câu rằng: "lấy chồng tòng phu." Nay chàng đi về hang cọp, sống chết an nguy không rõ, xin cho em và các con cùng đi theo về để cho trọn nghĩa phu phụ, chàng có bề gì em cũng chẳng thể sống một mình. Tử Du nói: - Tâm tư của nàng ta hiểu lắm, nhưng hận vì hai đứa còn nhỏ, nếu để nó chết đi thì có đành lòng? Người xưa lại cũng nói: "phu tử tòng tử", xin em vì ta mà nén đau thương, ở lại nuôi nấng hai đứa nên người. Ngô Thị Liên nghe thế, thương các con, nuốt nước mắt vào trong mà chia biệt chồng, ở lại Thanh Hoa. Bấy giờ Tử Kỳ đã lên mười tuổi, hiểu chuyện thông minh, là trang tuấn kiệt, bèn nói: - Là con trưởng đi theo cha, để nếu có về nơi chín suối, có người hầu cho cha đỡ cô quạnh. Để em Hậu ở lại hương hỏa dương phần, chăm lo cho mẹ là đủ. Thế rồi nhất quyết đi theo Tử Du về lại quân doanh Minh Cảnh. Tử Du và Ngô Thị Liên khuyên con mãi không được, thấy thằng bé còn nhỏ đã trung nghĩa như vậy cũng lấy làm vui. Cuối cùng Tử Du bèn đem Tử Kỳ về, còn để Tử Hậu và vợ ở lại. Lúc này tướng Tây Phủ là Nguyễn Bình ra thay quyền của Tử Du ở Thanh Hoa. Người này lòng dạ tiểu nhân, vốn không ưa thích Tử Du, bấy giờ lại được nắm quyền cao nên Ngô Thị Liên lấy làm lo sợ Tử Hậu bị nguy, bèn đem con tới cầu xin quân sư Thanh Hoa là Vũ Văn Án rằng: - Tiên sinh là thầy của chồng tôi. Xin hãy vì nghĩa đó mà bảo vệ cho con tôi với, chứ giờ chồng tôi đi rồi, chỉ còn lại đàn bà con nít, việc binh cách quyền thế, chẳng biết thế nào mà lần. Văn Án nói: - Không chỉ mình tôi, mà tất thảy quân sĩ xứ Thanh Hoa này, đều bảo vệ cho chồng bà, con bà. Nếu Tử Hậu có bề gì, thì tôi phải chết trước đã. Ngô Thị Liên nghe thế, dập đầu mà lạy Vũ Văn Án nhưng ngài không nhận lễ, nói: - Tử Du là chủ tôi, phu nhân chớ phải làm thế. Vũ Văn Án, hiệu Thủy Túc tiên sinh, là một người giỏi tinh việc chính trị, lại có tài về huyền môn, tiếng tăm lừng lẫy cả nước Việt. Triều đình cũng nhiều lần muốn mời về dùng nhưng Văn Án nặng tình với xứ Thanh Hoa mà không đi. Ông cũng là thầy dạy ra nhiều nhân tài nắm quyền cao trong triều và ở các xứ. Hồ Xuyên và Trần Từ Hằng đều từng là học trò của ông cả. Hồ Xuyên tinh thông chính trị, giỏi việc binh cách, lại nhờ có Vũ Văn Án tiến cử mà tới quân doanh làm việc, sau được Trần Phi Long tin dùng mà cho lên tới chức quân sư, Xuyên vẫn hay nói: - Không có thầy Án thì không có tôi. Quyền tôi cao hơn thầy, nhưng đó là do thầy không chịu về quân doanh đó thôi. Nếu thầy về, thì hàng đệ tử như Xuyên tôi chẳng biết ngày nào mới lên được. Nhờ có uy đức và danh vọng lớn như thế, nên dù Nguyễn Bình là quan trấn thủ Thanh Hoa, cũng không tùy tiện với Vũ Văn Án được. Quan quân Thanh Hoa chia ra làm hai, một phần theo Nguyễn Bình, phần nhiều vẫn theo Văn Án. Hai bên cư xử dè chừng lẫn nhau, một bên có danh, một bên có quyền, đều hết sức đề phòng không động chạm gì tới cả, nhờ sự bảo vệ và ảnh hưởng chính trị của Vũ Văn Án mà quân đội Thanh Hoa và những tướng lĩnh ủng hộ cho phe của Nguyễn Tử Du như Nguyễn Sinh, Hoàng Thái, Trần Nhật... đều được bình an. Bà Ngô Thị Liên và Nguyễn Tử Hậu cũng được bình an cả. Lại nói Nguyễn Tử Hậu lớn lên, trong thời gian thơ ấu và thời gian niên thiếu đều bộc lộ nhiều tài lạ và khí chất, Vũ Văn Án thầm để ý thấy được, bèn nói với Ngô Thị Liên: - Thằng bé này như viên ngọc, nhưng phải dũa thì mới sáng được. Khi nó đến tuổi học thì đưa tới gặp tôi. Năm Tử Hậu mười một tuổi, Ngô Thị Liên dắt con tới thỉnh xin Vũ Văn Án nhận làm học trò, Văn Án ưng thuận cho, Tử Hậu bèn làm lễ bái sư, từ đó mà theo Vũ Văn Án học về binh thư và huyền thuật. Tới năm Hậu lên mười ba tuổi, Vũ Văn Án thấy Tử Hậu có căn mệnh là người huyền nhân, bèn đem nó tới gặp một vị thầy pháp rất nổi tiếng ở Thanh Hoa lúc bấy giờ là Vu Văn Trác, xin vị này truyền thêm cho về học thuật. Từ đó mà Tử Hậu tinh thông hết cả các ban văn võ cũng như các loại huyền thuật, bùa chú. Năm Tử Hậu lên mười bốn tuổi, bà Ngô Thị Liên bấy giờ mới dám rời khỏi con, khăn gói đi về quân doanh Minh Cảnh thăm chồng. Lúc này Nguyễn Tử Du hộ vệ cho Trần Minh ở chùa Phù Vân, bà lại lặn lội đi xa tới Phù Vân tự để gặp. Đã mười bốn năm trời chia biệt, lòng bà nôn nao xiết bao. Vì thân phận Tử Du đặc biệt mà bà chưa một lần dám tới, nay Tử Hậu đã khôn lớn tự lo được, Tử Du lại đã xa rời chốn nguy hiểm được lâu, bà lại mới dám đi. Thế nhưng sau khi đến chùa Phù Vân về, chẳng biết sao bà đâm buồn rầu ủ dột, ai hỏi chuyến đi thế nào bà đều không nói. Được thời gian ngắn thì sinh bệnh. Tử Hậu lo ngại muốn đánh thư báo cho cha nhưng bà cản lại, nói: - Cha con thân mang trọng trách, con đừng nên làm phiền tới người. Được ít ngày sau nữa thì bà Ngô Thị Liên mất. Tử Hậu là đứa thông minh, lúc này thấy có điều lạ, bèn đem hết gia nhân cùng đi với bà ra mà bức chúng về chuyến đi đó. Ban đầu chúng đều nói chẳng biết gì cả, Tử Hậu lại lôi chúng ra đánh đập, bấy giờ mới có đứa khóc khai ra: - Mệnh phu nhân đã dặn chúng tôi đến chết cũng mang theo, nhưng nay phu nhân mất rồi, chúng tôi đều thương cảm lắm, cũng xin nói ra cho đỡ áy náy trong lòng. Chúng kể lại rằng lần đó Ngô Thị Liên tới Phù Vân tự thăm chồng, nhưng mọi hành tung đều giấu kín cả muốn cho chồng bất ngờ. Khi đi tới chân núi Phù Vân thì thấy tiểu quân của Tử Du cắm trại ở đó. Bấy giờ quân trong trại đi luyện cả, doanh trại chẳng có ai. Ngô phu nhân mới đi một vòng xem chồng ăn ở thế nào. Đoạn tìm tới trại tướng quân, định phục sẵn ở đó để khi chồng về thì bất ngờ. Nào ngờ đâu ở bên ngoài trại, bà lại chứng kiến một cảnh mà cả đời bà chẳng thể quên được... Trong trại riêng, chồng bà đang âu yếm với một người đàn bà khác... Đó là Xuân Nguyệt... Trái tim của bà vỡ tan từ đó... Tâm tư của người đàn bà hết lòng vì chồng vì con, phải chịu cả thanh xuân mười mấy năm trời chăn đơn gối chiếc, chỉ để cho sự nghiệp của chồng, cho tương lai của con, ấy vậy mà giờ đây lại nhận lấy quả thế này. Ngô Thị Liên lẳng lặng quay về, dặn bọn gia nhân lập tức rời núi đó trở về Thanh Hoa, lại dặn bọn chúng: - Xuân Nguyệt và chồng ta đều là bọn có nghĩa có tình. Chồng ta đi xa đã lâu, thiếu hơi e ấp. Họ bén duyên với nhau cũng là điều thường, không thể tránh được. Anh hùng nào mà qua được ải mỹ nhân? Thằng Tử Hậu tính nóng hơn lửa, lại tàn độc chẳng ai bằng, ngay cả thầy Án cũng nhiều phen phải trị nặng mà nó vẫn không bỏ được. Các người hãy ôm việc này mà chết, tuyệt đối chẳng được hở miệng ra, nếu để cho nó biết thì chẳng ai vui vẻ gì. Bà đã chọn cách nhẫn nhục, im lặng để bảo toàn cho chồng, cho con. Nhưng tâm tư u uất, cứ nằm nghĩ mãi về cảnh mắt thấy, lại nhớ lấy những ngày xa xưa cùng qua bao thăng trầm, nay nhìn người cả cuộc đời mình tôn thờ ân ái bên người phụ nữ khác, sao đành lòng cho đặng. Người mẹ hiền, người vợ thảo ấy sinh ra u uất, rồi bệnh phát lên, cứ thế mà lìa đời trong đau khổ chẳng thể giãi bày cùng ai. Tử Hậu nghe xong chuyện, không nói câu gì, lẳng lặng xách cung kiếm đi săn. Bọn thủ hạ đều sợ hãi nhưng không dám theo. Ngày hôm sau bọn lính vào rừng đều thất kinh, cứ dăm bước chân, lại thấy xác một con cáo bị tên bắn chết, bị phanh thây, bị moi hết tim gan vứt ra vương vãi...