Chương 51: Từ Hằng toàn mạng, Hữu Nhân chết vì mỹ nhân.
Thiên Gia Môn
Tĩnh Thuỷ10-08-2023 00:26:20
Chiều hôm đó, Xuân Nguyệt đang đọc sách trong phòng thì có cánh bướm bay vào, Tiểu Yến từ từ hiện ra nói:
- Chị Nguyệt, chị biết tin gì chưa? Trần Từ Hằng đã cáo quan về quê rồi đấy. Ông ta mới đi khỏi phủ ban nãy.
Xuân Nguyệt hỏi:
- Phủ quân sư có động tĩnh gì không?
Tiểu Yến đáp:
- Thấy Nguyễn Văn Oai đã rời khỏi phủ từ ban sáng, đi ra thăm các sát lang bên ngoài thành. Xem ra Trần Từ Hằng đã nói hết việc cho Hồ Xuyên rồi sau đó mới đi.
Xuân Nguyệt gật đầu rồi trầm ngâm không nói. Tiểu Yến lại nhăn nhó hỏi:
- Em đã bảo chị rồi mà chị cứ bảo không sao. Mà cũng lạ thật, sao quân sư không cho triệu chị tới hỏi việc nhỉ?
Xuân Nguyệt chỉ mỉm cười không đáp gì. Tiểu Yến ngơ ra một lúc, rồi reo lên:
- Ồ, có phải chị Nguyệt đã tính hết rồi chăng?
Nguyệt nói:
- Trần Từ Hằng là người trung nghĩa, sao có thể im lặng được? Ta đã tìm hiểu kĩ về Trần Từ Hằng rồi, chỉ Nhân vào việc đó mà tương kế tựu kế, mượn cái uy tín của ông ta mà đi nước cờ của ta đấy thôi. Giờ thì Hồ Xuyên sẽ chẳng phòng gì Tử Kỳ và Lê Đạt nữa.
Tiểu Yến cười nói:
- Quả nhiên thiên hạ này chẳng ai mưu cao bằng Nguyệt Nhi. Loại được lão hủ nho đó đi rồi thì ở Phủ Tây còn ai xứng làm đối thủ của chị nữa?
Nguyệt nói:
- Việc chỉ chờ quân Sơn Nam về đây là tiến hành được rồi. Theo tính toán thì trong chiều nay quân Sơn Nam phải về tới phủ, sao giờ vẫn chưa thấy chúng về, không biết có việc gì không?
Tiểu Yến nói:
- Để em đi dò xem thử.
Đoạn Tiểu Yến lầm rầm niệm chú, lập tức có một bóng đen mặc áo chùng đen hiện ra trong phòng, Yến nói:
- Công việc đã xong rồi. Giờ tôi đi thăm các sát lang xem động tĩnh thế nào, còn ông đi theo Trần Từ Hằng đi, nhớ phải làm cho sạch sẽ.
Bóng đen gật đầu, đoạn định tan đi ngay nhưng Nguyệt giơ tay ra hiệu cho đứng lại.
Rồi Nguyệt cứ ngồi yên đó trầm ngâm mãi, sau thì truyền:
- Hãy đi theo xem ông ta đi đâu cái đã. Nếu ông ta đi về quê thì còn vợ con ở nhà, đi theo giết hết cả nhà cho tiệt mối lo về sau. Còn nếu ông ta đi tới xứ khác, đó là biết sợ cái uy của Nguyệt này mà lánh đi, thì tha cho ông ta con đường sống.
Bóng đen ghi nhớ kĩ lời Nguyệt dặn, rồi mới tan đi. Tiểu Yến nói:
- Chị định tha cho ông ta thật đấy sao? Không giống với Nguyệt Nhi ngày thường.
Nguyệt đáp:
- Đối với kẻ có lễ, thì cũng phải có lễ vậy. Nếu không tới bước cùng vào thế, thì cũng chẳng cần bức chết làm gì. ...
Lại nói Trần Từ Hằng gom hết hành lý, mọi thứ quý giá đều bàn giao lại Phủ Tây chẳng mang theo một chút gì. Hồ Xuyên cho rất nhiều tiền bạc, Từ Hằng đều xin chuyển về quê cho vợ con và lấy phát cho dân nghèo cứu nạn đói, còn bản thân chỉ có hai tiểu đồng nhỏ và một chiếc kiệu, một người phu cùng đi. Hai tiểu đồng mang theo đồ của tiên sinh, ngoài vật dụng thường dùng, cũng chỉ toàn có sách vở.
Từ Hằng vốn người quê ở lộ Kiến Xương (nay thuộc tỉnh Thái Bình) nhưng lúc bấy giờ sợ Xuân Nguyệt trả thù lên quê và vợ con ở quê, nên không đi về Thái Bình mà đi tới Hoàng Giang (nay thuộc Hà Nam), dừng tại một làng nhỏ không ai biết tới mình, rồi dùng tiền mua gỗ về, sai hai tiểu đồng dựng nhà lên đó ở. Ông lại mở thêm một căn nhà tranh cũng rộng ở bên cạnh để dạy học, chỉ yên nghề gõ đầu trẻ mà thôi, danh tính che rất kĩ không ai biết là đại quan của triều đình cả, người của Tiểu Yến thấy thế thì quay về. Nhờ đoán biết được ý của Xuân Nguyệt, lại khéo bề ứng xử mà lần đó Từ Hằng toàn mạng. ...
Đỗ Hữu Nhân nằm trong ngục tối, cả thân thể bầm dập rũ rượi. Nhân nặng nề mở hé hai con mắt thâm quầng sưng vù lên, ngước nhìn ra ô cửa sổ bé nhỏ. Cứ nằm lặng như thế hồi lâu không cử động được gì, tai Nhân chỉ nghe mơ hồ tiếng khung xà lim từ từ hé mở ra. Nhân nặng nề cố gắng quay đầu ngoái ra xem ai đang đi vào.
Có một bóng cô gái bước vào, tay cầm theo một chiếc làn nhỏ. Chỉ có mình cô gái ấy, bên cạnh không có lính canh hay quan sai nào. Các quan sai ở ngoài hành lang đều đã rút đi cả để mình cô ta đi vào trong phòng giam.
Rồi Nhân lờ mờ nhận ra hình bóng thân quen mà ông đã nghĩ tới trong nhiều đêm, đó chính là Lê Thị Lan. Cô từ từ bước lại ngồi bên cạnh chiếc giường phạm nhân đơn sơ.
Nhân gắng gượng ngồi dậy nhìn Lan, rồi cất tiếng mừng vui hỏi:
- Khả... phu nhân, tới thăm tôi đó ư? Tôi vui lắm, tôi chờ phu nhân đã suốt mấy ngày qua rồi.
Lan lặng nhìn Hữu Nhân bấy giờ người chẳng còn ra người, chợt rơi nước mắt, nắm lấy tay Hữu Nhân, nói:
- Vì em mà ngài chịu đựng đến thế này là cùng cực lắm rồi.
Đỗ Hữu Nhân nói:
- Chỉ cần được ở bên nàng, có khổ sở hơn thế này tôi cũng chịu được.
Lan hỏi:
- Mấy ngày qua vợ con có vào thăm nom ngài không?
Nhân buồn bã lắc đầu đáp:
- Tài sản nhà cửa của tôi đã bị quân sư tịch biên hết rồi. Vợ con tôi không thấy vào đây, có lẽ đã bỏ về quê cả. Giờ tôi chẳng còn gì hết, chỉ còn có nàng mà thôi.
Lan nói động viên:
- Nếu ngài chống lại Nguyệt Nhi, thì ngài và cả gia đình ngài đều phải chết. Nói ngài biết đến cả người duy trì cho pháp luật trong phủ này là Trần Từ Hằng cũng đã bị Xuân Nguyệt bức cho phải bỏ đi rồi, do vậy mà hôm nay em mới vào thăm đại nhân được. Giờ đại nhân gắng chịu khổ ở trong này ít ngày, sẽ được ra lại. Khi đó thiếu chủ lên nắm quyền rồi, Xuân Nguyệt sẽ trao lại cho đại nhân tất cả quyền hành và chức vụ, tới khi đó Khả Sinh bị giáng, em sẽ xin Nguyệt Nhi cho về với đại nhân.
Đỗ Hữu Nhân nghe thế, nở một nụ cười đầy mãn nguyện, rồi nói:
- Tôi không cần tới quyền chức đâu. Tôi làm tất cả việc này chỉ là vì nàng mà thôi. Tôi chỉ mong sao tới lúc sự thành, Xuân Nguyệt ban nàng cho tôi, rồi ta cùng bỏ tất cả mà đi tới nơi chốn xa chỉ có hai ta mà thôi... nàng có muốn thế không?
Lan nghe thế thì khựng người lại, đôi mắt nàng đầy buồn bã tiếc nuối, nói:
- Đại nhân thương em nhiều đến thế sao? Tại sao lại là em?
Đỗ Hữu Nhân run run nắm lấy bàn tay Lan, vục mặt vào lòng Lan, đôi mắt lim dim thỏa mãn đón nhận lấy hơi ấm từ cơ thể Lan, rồi ân cần nhìn Lan bằng ánh mắt trìu mến, nói:
- Duyên số trên đời không thể nói ra bằng lời, tình cảm chẳng thể giãi bày ra câu chữ. Tôi thầm thương nàng đã từ lâu lắm rồi...
Lan hỏi:
- Mấy ngày qua Phạm Kiên bức ngài như thế này, ngài có lỡ nói ra gì không thì cứ nói với em đi, Xuân Nguyệt không trách tội đâu, chỉ muốn biết để còn tìm phương sách.
Đỗ Hữu Nhân nói:
- Thề có tổ tông, tôi không hề khai ra lấy một từ.
Lan nói:
- Vậy thì tốt rồi.
Rồi Lan xoa mái tóc rối xù của Hữu Nhân, vuốt ve an ủi hồi lâu, để mặc Hữu Nhân mơn trớn cơ thể mình như đôi vợ chồng lâu ngày xa cách.
Hữu Nhân toan cởi áo Lan ra, nhưng Lan giữ tay lại nói:
- Vẫn còn một việc này nữa, đại nhân hãy làm cho trọn vẹn, sau đó rồi làm gì thì làm. Giờ nhà ngục do Xuân Nguyệt giám sát, hai ta muốn riêng tư bao lâu cũng được không cần vội vàng, từ hôm nay đại nhân không phải chịu cực hình gì nữa.
Đoạn Lan mở trong túi ra, lấy ra một tờ giấy và một hộp nghiên mực, nói:
- Trần Từ Hằng cáo quan, việc thụ lý vụ án của ngài giờ đây đã giao hết cho Xuân Nguyệt. Giờ là lúc ngài có thể khai ra. Xin xác nhận vào đây việc Trần Đằng chủ mưu phóng hỏa và đã ra lệnh cho ngài, để Nguyệt Nhi thâu tóm lấy Phủ Đông.
Đỗ Hữu Nhân lập cập run run cầm lấy bút, Lan mài mực cho bên cạnh, ánh mắt vẫn nhìn Hữu Nhân âu yếm không rời, mỉm cười ngọt ngào động viên Hữu Nhân.
Rồi Lan đọc gì, Hữu Nhân viết nấy.
Bấy giờ mạo khai đã xong, Lê Thị Lan đọc kĩ soát lại một lần nữa, rồi gấp cẩn thận cất vào trong vạt áo. Xong xuôi Nhân lại muốn vồ lấy Lan nhưng Lan lại đẩy ra, nói:
- Ngài hãy nên ăn bát cháo tổ yến em nấu cho ngài cho có sức đã. Em đã thêm các vị bổ thận, tráng dương cho vào cháo này.
Thế rồi lấy cái làn mang theo, lôi ra một chiếc cập lồng, một chiếc bát và một chiếc thìa, đoạn mở cập lồng ra. Mùi cháo yến nóng hổi thơm phức phủ khắp cả căn phòng giam, có cả các vị thuốc bắc nấu cùng, xem chừng rất công phu.
Hữu Nhân nhớ nhung Lan lắm rồi, nhưng không muốn phụ công Lan, vẫn cố kiên nhẫn chờ đợi, tay run run đón lấy bát cháo nóng.
Chẳng biết nghĩ thế nào, Lan lại ngập ngừng nói:
- Để em bón cho chàng.
Thế rồi múc cháo, thổi cho nguội rồi bón cho Hữu Nhân ăn. Nhân ăn từng thìa cháo đều ngọt lịm thơm ngon, tay cứ ôm chặt lấy eo Lan Thị, đôi mắt nhìn khuôn mặt mỹ nữ chẳng rời, cảm giác hạnh phúc ngọt ngào như đôi vợ chồng nghèo bên nhau khi bệnh hoạn.
Ăn được dăm thìa, Nhân nắm lấy bát cháo đặt xuống, rồi đè ngửa Lan ra, nói:
- Tôi nhớ em, tôi yêu em nhiều lắm, không thể chịu đựng thêm được nữa rồi.
Lan chợt rơi nước mắt nói:
- Hôn em đi chàng. Hãy trao cho em nụ hôn cháy bỏng nhất, chỉ một lần thôi. Hôn em đi...
Hữu Nhân vồ lấy đôi môi căng mọng của Lan mà hôn lấy ngấu nghiến, tận hưởng nụ hôn say đắm nồng nàn bên người mình yêu... ...
Rồi chợt cả người Hữu Nhân khựng lại, các khớp và các bó cơ cùng đồng loạt căng cứng lên bất động ngay trên người Lê Thị Lan. Mắt Nhân hoa lên, và đầu óc thì quay cuồng.
Lan đẩy nhẹ Nhân sang bên, Nhân ngã vật ra ngay.
Rồi Lan lôi trong chiếc làn ra một sợi dây cước trắng, khóc mà nói:
- Tấm chân tình của đại nhân, Lan xin ghi trong dạ. Kiếp này sinh ra không có duyên vợ chồng, nếu có kiếp sau Lan xin lấy thân báo đáp.
Rồi lại trào nước mắt, dập đầu lạy Hữu Nhân đang nằm im ú ớ.
Đoạn vòng sợi cước qua cổ Hữu Nhân, xiết cho đến chết...
Đỗ Hữu Nhân, quan tướng quân mục úy Minh Cảnh quân doanh, cũng là người tài năng, được cho lĩnh chức cao, cả đời làm việc chu đáo, nhưng lại bị thói dâm, đem lòng thích vợ người, không trọng tới luân thường đạo lý. Nhân bị tình yêu làm cho mù quáng, vì yêu một người mà bất chấp tất cả, đánh đổi bằng cả danh vọng, đạo đức, tiền tài, cuối cùng phải trả giá bằng cả sinh mạng. Xét về đạo, về nghĩa, Nhân đều sai, nhưng xét về chữ tình, cũng lấy làm thương cảm vậy.
Năm đó Đỗ Hữu Nhân tham gia vào vụ chính biến của Thiên Gia Môn ở Minh Cảnh quân doanh, bị Xuân Nguyệt sai Lê Thị Lan giết chết trong ngục để bịt đầu mối, hưởng dương bốn mươi hai tuổi.
Thật là,
Anh hùng gặp ải mỹ nhân
Từ kim tới cổ ngàn lần như nhau
Nhà tan, nước mất do đâu?
Cũng do một chữ tình sầu gây ra.
Đời trai sương gió phong ba
Đều cầu một bóng đàn bà cạnh bên
Tài cao uy dậy sóng rền
Cũng sao tránh khỏi yếu mềm có khi
Chẳng sợ cường địch hiểm nguy
Nhưng mà phải sợ nữ nhi bên mình
Một ngày họa tới thình lình
Thân về với đất chữ tình còn chi.