Chương 95: Trần Minh tới thăm Nguyệt Nhi.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:48:32

Trần Minh tới phủ Thượng Quan, tất thảy quan quân, nữ hầu gia nhân và các tướng bên ngoài đều vội tránh dạt ra cả. Trần Minh mở tung cửa bước vào, Nguyễn Tử Kỳ kinh ngạc đứng dậy. Minh bước ngay tới, quỳ xuống trước đầu giường Xuân Nguyệt, nhìn vóc dáng tiều tụy trước lúc lâm chung của Xuân Nguyệt, Minh không thể kìm được lòng, lại khóc một lần nữa. Bao nhiêu kỷ niệm xưa cũ, bỗng chốc cùng ùa về. Nhớ ngày nào còn thơ bé, hay ngồi trên đùi Nguyệt, cuộn tròn mình trong lòng Nguyệt để Nguyệt hát cho nghe. Sớm tối từng ngày, không bao giờ thiếu Nguyệt. Những đêm mưa bão bập bùng, không thể ngủ xa Nguyệt. Rồi từng bước đi chập chững, đều do Nguyệt dìu đỡ... Thấm thoắt đã hai mươi mấy năm trời rồi, thời gian trôi nhanh chẳng chờ ai, giờ đây Trần Minh đã trưởng thành, còn Xuân Nguyệt, đã sắp đi về nơi chín suối. Trần Minh chưa bao giờ phải lo nỗi lo mất mẹ như người ta, bởi lẽ Trịnh Vân đã mất từ khi Minh mới lọt lòng, còn Xuân Nguyệt... Nguyệt là hồ ly tinh, có thể sống thọ tới cả vài trăm năm sau, khi Minh chào đời đã có Nguyệt, khi Minh mất đi, vẫn đang còn Nguyệt... Ấy thế mà giờ đây, nhìn Nguyệt thế này, một cảm giác mạnh mẽ mới sống dậy trong lòng Trần Minh... Đó là cảm giác sẽ vĩnh viễn mất đi một bóng hình thân quen, sau đêm nay không bao giờ còn thấy lại được nữa... Trần Minh nắm lấy bàn tay Xuân Nguyệt, nói: - Dì đừng bỏ con đi nữa, con sai rồi, dì ở lại đây với con nhé? Xuân Nguyệt hỏi: - Sao lại vẫn đến đây? Không nên đến đây mới phải chứ... Trần Minh khóc, nắm chặt tay Xuân Nguyệt áp lên gò má, rồi gục cả đầu xuống giường, nói: - Con nghĩ đến mất mẹ, con đau lòng lắm, không thể chịu đựng nổi. Nguyễn Tử Kỳ nghe được câu nói của Trần Minh, không thể nào kìm được, cũng cùng đổ lệ ra. Nguyệt run rẩy mỉm cười, giơ bàn tay lên xoa nhẹ vào đầu Trần Minh, nói: - Thế xem ra vẫn còn yếu mềm lắm, chưa thể làm chủ nhân được đâu... Cái gì qua cũng đã qua rồi, đừng buồn nữa... Trần Minh nói: - Mẹ có tha thứ cho con không? Nguyệt nói: - Tôi chưa một ngày nào giận chủ nhân. Đoạn cố gắng ngồi dậy nhưng xem chừng rất khó khăn, Trần Minh và Tử Kỳ biết ý, cùng cố đỡ cho dậy. Nguyệt ngồi dậy, vuốt má Trần Minh, nói: - Tôi sắp mất rồi, không thể theo phụng sự cho chủ nhân và Thiên Gia Môn được nữa, tôi đau lòng lắm nhưng số trời đã thế, tôi đâu còn thể nào chống lại? Trần Minh nói: - Dì mất đi rồi, ai thay được dì, xin dì cho biết? Nguyệt nói: - Thiên Gia Môn cho tới giờ toàn nhân tài, lại hết sức trung thành, về các điều đó không phải chê trách gì cả. Xét đến cá nhân thì Tử Kỳ chính trực có thừa, nhưng nhẫn tâm chưa đủ. Tử Hậu nhẫn tâm có đủ, nhưng nhân đức chưa dày. Chỉ Trần Ngạn có thể thay tôi được. Vậy từ nay về sau việc lớn bé gì trong Thiên Gia Môn, đều nên bàn với hắn, nghe ý của hắn thì mới thành được. Trần Minh gật đầu, nói: - Dì có còn tâm nguyện nào không? Xin dì cho biết, con có chết cũng làm trọn vẹn. Nguyệt đã rất mệt, lại tựa vào tường, nói: - Tôi chỉ có một tâm nguyện, đó là Thiên Gia Môn được mãi trường tồn. Tôi có một lời di ngôn duy nhất, tất cả thế hệ của Thiên Gia Môn đều nên phải nghe theo. Trần Minh nói ngay: - Xin dì nói ra, con lấy đó làm lệnh, trọn đời cứ ai về Thiên Gia Môn, đều phải nghe theo. Nguyệt gật đầu, nặng nhọc nói: - Năm xưa Trịnh Vân không vì giữ gìn thai giáo, lấy phúc cho con, làm nền cho Thiên Gia Môn, thì sớm đã băm thây Vũ Thư rồi. Còn việc ta làm, những kẻ ta lừa, những người ta giết, chắc con đều đã thấy... Nào là chém tướng ở Sơn Nam, giết người ở Đông Phủ, phóng hỏa ở Tây Phủ, thảm sát ở phu nhân phủ, đoạt quyền trong lệnh hầu phủ, bày mưu cho chúng đánh nhau ở Thanh Hoa xứ, Sơn Tây xứ, chém giết ở biển Hà Khâu, núi Sơn Khê, tắm máu ở Hồng Điểu, phá thành ở Kinh Vân... Nơi đâu mà không có bàn tay của ta? Tin ta, dùng ta rồi cũng đều chết hết, như Hồ Xuyên, Thu Lan, Vũ Thư... như Trần Nghiễn, Cảnh Bá... Ai mà không tin ta hết mức, không kính cẩn hai chữ "Nguyệt Nhi?". Mẹ con và ta có một điểm chung rằng đều là hồ ly, con là bán hồ đã khác hồ nhiều. Vậy con cứ lấy đó mà suy ra thì thấy rằng, loài hồ quỷ kế đa đoan, manh tâm xảo quyệt, giống đực thì thường bần tiện đớn hèn, giống cái thì thường dâm dê đĩ thõa, dù là giống nào, cũng thường rắp tâm phản chủ, chỉ biết đến đồng bào của nó, không có sự chính trực tuẫn tiết như con người, đó là loài không thể dùng được, không thể phó thác được. Vậy con nên nhớ lấy di ngôn của dì, rằng trọn đời này, và cả các đời thiếu chủ về sau, các nhân chủ của Thiên Gia Môn, đều không được dùng tới loài hồ ly. Trần Minh và Tử Kỳ nghe lời truyền của Xuân Nguyệt đều lạnh xương. Nguyệt nói: - Ta mệt lắm rồi, không còn mấy hơi nữa... Nghe Diệu Lan nói Thi An cùng đi với nó, vậy đại sư đang ở đâu? Trần Minh đáp: - Thưa dì, sư huynh đang chờ bên ngoài cổng. Nguyệt nói: - Vậy con mời đại sư vào đây cho ta gặp ngài để được nghe những lời thuyết pháp nhiệm màu vào khi cận tử, để hồn này có thể hữu sinh trong chốn thiền môn mà xóa bỏ nghiệp chướng tu hành. Ngoài ra những người khác chắc không kịp gặp nữa, mau bảo họ về đi. Thế rồi gân cốt kêu lên răng rắc, mặt mũi tím tái máu chẳng lên được, cái móng tay đầu tiên đã rơi ra, lông cứ rụng thành từng đám một. Nguyệt không trụ được nữa vì đau đớn, lại buông mình nằm xuống thở dài. Trần Minh nhìn Nguyệt lần cuối, nước mắt lại trào. Minh hôn lên tay, lên trán Nguyệt một lần sau cuối, rồi dứt khoát bước ra bên ngoài. Nguyệt cũng bảo Tử Kỳ lùi ra cho được nói chuyện riêng với đại sư Thi An, Tử Kỳ nói: - Con luôn ở bên ngoài, có việc gì mẹ hãy gọi. Nguyệt gật đầu, rồi Tử Kỳ cũng ra. ... Sau này Nguyệt mất đi rồi, Trần Minh làm theo di ngôn của Nguyệt, đặt ra lệ không thu dụng hồ ly tinh vào Thiên Gia Môn kể cả để làm giúp việc. Trần Ngạn và các thuộc tướng duy trì phép này rất nghiêm, đặc biệt là Nguyễn Tử Hậu, cứ hễ gặp hồ ly thì không tìm cớ này cũng dùng cách nọ mà giết đi chứ không để cho thân cận tiếp xúc đến nảy sinh tình cảm bao giờ. Về sau Thiên Gia Môn trốn chạy sang nước Đại Lý, rồi thăng hoa và lụi tàn ở xứ ấy, Trần Minh và Trần Ngạn sau này đều đã mất, chỉ còn Nguyễn Tử Hậu quay trở về nước Việt, lúc bấy giờ gặp một con hồ ly cũng tên là Nguyệt, gọi là Thu Nguyệt. Hậu gặp được nó, lại nhớ về Xuân Nguyệt. Hậu biết loài hồ đặt tên theo tượng, như Trịnh Vân sinh vào ngày mưa lấy tên là Vân, Nguyệt hồ sinh vào ngày trăng, nhằm vào mùa xuân gọi là Xuân Nguyệt, nhằm vào mùa thu, gọi là Thu Nguyệt. Hậu bấy giờ thấy có điềm, bèn gieo lên một quẻ, được quẻ cát đồng nhân. Xuân vượng mệnh mộc, thu vượng mệnh kim, kim lại khắc mộc, hậu mới bèn nghĩ Thiên Gia Môn đi một vòng trở về nước Việt, khởi sinh là Nguyệt, giờ cũng là Nguyệt, Nguyệt này khắc Nguyệt kia, vậy oán ân nên giải. Do đó chính Tử Hậu thu nhận con hồ này, hóa giải lời nguyền của Thiên Gia Môn. Thu Nguyệt cũng là con hồ ly duy nhất được nhận vào Thiên Gia Môn sau Xuân Nguyệt. Quả nhiên không phụ sự kì vọng, nó tinh ranh như Xuân Nguyệt, nhưng có đạo như Trần Minh, là dung hòa của Minh Nguyệt, khi soi vào gương Minh Nguyệt thì thấy mặt kia có hình đóa hoa xanh biếc. Thu Nguyệt vì Thiên Gia Môn mà phụng sự, vì việc đất nước mà bỏ cả thân, hết lòng giúp chồng, dạy con, hưng lên đại đạo của Thiên Gia Môn, sau thành mẫu thiên hạ, không phụ sự ủy thác kỳ vọng của những người đã khuất, để lại tiếng thơm truyền tới muôn năm. ... Bấy giờ Trần Minh, Tử Kỳ bước ra bên ngoài, thấy Thi An và các tướng, cùng bọn Lê Thị Lan, Lê Văn Hoài cùng chờ ngoài ấy. Chúng nói lại sự tình và thỉnh sư vào trong thăm Xuân Nguyệt, sư nói: - Các vị ở ngoài này chờ. Những việc trần thế đã qua đi hết, giờ là tới việc của huyền đạo sâu xa, các vị không nên vào làm gì, để cho việc đạo nảy nở. Chúng biết ý Nguyệt cũng thế, bèn đứng ngoài chờ, còn mình sư đi vào trong rồi đóng cửa lại.