Chương 15: Tử Du, Xuân Nguyệt dùng phép cầu sinh.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:10:00

Bị người mưu hại, Nguyễn Tử Du mất quyền binh Dùng phép cầu sinh, Trần Phi Long thêm thọ mạng. ... Bấy giờ quân sĩ sáp lại trói, Tử Du kêu lên: - Trước mặt chủ ta, kẻ nào dám làm loạn? Chợt ở giường lệnh hầu kêu lên ú ớ... Lại nói lệnh hầu kể từ ngày Trịnh Vân mất và thiếu chủ ra đời, nghe theo lời Vũ Thị điều các tướng thân cận đi xa, đến cả Lê Đạt cũng bị điều đi. Rồi Thị xúi cho tốn rất nhiều tiền bạc làm các nghi lễ cầu cúng để cầu tự, nhưng chẳng có công hiệu gì, thậm chí từ đó còn bắt đầu đổ bệnh triền miên, tóc đã bạc cả. Dạo gần đây thì bệnh trở ngày càng nặng, cũng đã già yếu chẳng còn minh mẫn mà quyết xét được gì, thường hay lú lẫn, vì thế nên chuyện lập thiếp mới bị hoãn lại. Bấy giờ tuy bệnh thế nhưng lệnh hầu Trần Phi Long vẫn nhớ được Nguyễn Tử Du là cận tướng thân cận, khi nhắc tới phạt Tử Du, lệnh hầu ú ớ kêu lên can lại. Quân sĩ đều dừng lại cả, Tử Du lao lại tới đầu giường, quỳ gục bên lệnh hầu Phi Long, khóc mà nói: - Tướng quân ơi, sao mà ra cơ sự thế này? Phi Long thều thào trên giường nói: - Tử Du về thăm ta đấy hả? Tử Du nói: - Chủ nhân cho triệu thần về mà? Tướng quân ngơ ra nhớ lại, Vũ Thư nói lớn: - Này tướng quân, tên loạn thần cầm binh hùng ở cõi ngoài, mới về tới đang còn chưa biết gì đã cầm kiếm xộc vào trong này, xin cứ đem giam lại rồi sẽ liệu sau. Thế rồi mặc kệ tướng quân, hét cho võ sĩ lên trói lấy Tử Du. Tướng quân lệnh hầu cũng định can ngăn nhưng chỉ biết ú ớ, còn chưa kịp nói ra thành câu. Du định liều chết đánh trở ra, thì bọn lâu la này cũng không bắt nổi. Thế nhưng nếu giờ làm thế trước mặt tướng quân thì chắc chắn bị vạ làm phản không thoát vào đâu được, vậy là đành bị bắt lấy đem bỏ ngục. ... Bấy giờ lại nói. Vũ Thị nghe lời của Thu Lan, xin cho Tử Du về lại quân doanh để tới gửi ở phủ thiếu chủ. Vũ Thị nói việc này với Hồ Xuyên, Hồ Xuyên mới nhân vào việc đó định cho triệu Tử Du về để giết đi. Bấy giờ đem việc bắt được Tử Du nói với tướng thân cận của mình là Trần Văn Hoàng, Hoàng nói: - Tử Du là đại tướng trong phủ Minh Cảnh, xin cứ cho phao tin là Tử Du làm phản xem ý các tướng quân thế nào rồi giết. Hồ Xuyên bèn phao tin đó lên, tức thì ở khắp các xứ trấn trong quân doanh Minh Cảnh, các tướng quân đều gửi thư về, nói muốn đích thân về Minh Cảnh quân doanh để bái kiến Minh Cảnh hầu tướng quân, và trực tiếp xem việc, không có ai tin là Tử Du phản cả. Trong số đó có các tướng quân nói sẽ đem trọng binh về quân doanh, đó là: Lê Đạt đang đóng quân ở phía đông Minh Cảnh, Lê Văn Trường đang đóng quân ở phù xa, đóng quân ở xứ Nghệ. Riêng ở xứ Thanh, thì Vũ Văn Án viết thư tâu về rằng: "nếu Tử Du tướng quân chết, dù vì bất kì lý do gì, binh ở xứ Thanh sẽ về hỏi cho ra nhẽ." Lại có một bức mật thư của bình hầu Vũ Bá Phụng, nói: "chớ giết Nguyễn Tử Du, nếu không các tướng kéo binh về hỏi tội thì em gái ta khó sống. Phế binh quyền của hắn đi rồi từ từ liệu." Hồ Xuyên thấy tứ bề chấn động thì thất kinh không dám làm gì, bèn bàn với Vũ Thư, rằng: - Chờ cho lòng người dần quên Tử Du, binh quyền ở xứ Thanh được thay mới dần dần, khi đó sẽ liệu tới tính mạng của hắn. Thư ưng cho, vậy là sai Hồ Xuyên soạn lời truyền đem thả Nguyễn Tử Du ra, lời có đoạn đại ý như sau: "Lòng trung của tướng quân, trời người đều biết rõ. Hành vi của tướng quân tuy là lỗ mãng bất kính, nhưng cũng vì đi xa đã lâu, một lòng mong mỏi gặp chủ cũ, nay xét lại không gọi là phản. Nay chủ nhân già yếu, thiếu chủ lại lớn lên, để tướng quân ở cõi xa thực không yên lòng, nên chủ nhân triệu về cho ngày đêm hầu hạ bên cạnh, kí thác con côi, xin tướng quân chớ làm trái ý." Thế rồi tước đi ấn tín binh quyền của Tử Du, trao cho một tướng thân cận là Nguyễn Bình, dặn hắn lập tức đi tới xứ Thanh Hoa chỉnh đốn lại binh mã, lại ngầm dặn hắn phải bỏ dần hết đi các tướng thân tín của Tử Du ở xứ đó cho dễ bề cai trị, trong đó nổi bật là Vũ Văn Án, quân sư của Nguyễn Tử Du. Sau khi Tử Du được thả, là đã hai ngày, Nguyễn Bình lên đường nhậm chức. ... Bấy giờ Tử Du dọn đồ và gia quyến tới phủ thiếu chủ, được cấp cho một đội lính bốn mươi người làm giám quân ở phủ thiếu chủ, lại cho tùy ý mời các thầy văn võ về dạy cho thiếu chủ. Tử Du về tới phủ, bái kiến Thu Lan xong thì cho gọi ngay Xuân Nguyệt tới phòng riêng. Hai người gặp nhau mừng mừng tủi tủi, Tử Du nói: - Đã bốn năm trời không gặp. Nay lại được về đây, thật đúng với ý tôi lắm. Xuân Nguyệt giả cách hỏi: - Mấy năm qua tướng quân hẵng mạnh giỏi chứ? Nay tướng quân mất hết binh quyền về tay kẻ khác, lại đi tới nơi toàn đoàn bà con nít thế này, có cam lòng chứ? Tử Du nói: - Trước khi nhắm mắt, Trịnh phu nhân kí thác thiếu chủ cho tôi, vì thời thế mà phải lãnh binh ở xa không được gần gũi. Nay được về lại đây là thỏa ý nguyện của Du này. Xuân Nguyệt nghe thế, biết Tử Du mấy năm qua tuy quyền cao chức trọng, nhưng vẫn không thay lòng. Thật đáng là bậc quân tử trên đời. Bấy giờ mới thuật lại hết việc mình gài mưu để cho Tử Du về lại, rồi nói: - Tiện nữ suy nghĩ nông cạn, chút nữa làm nguy tới tính mạng tướng quân. Tử Du cười mà đáp: - Tôi muốn về đã lâu không được, ấy mà chỉ bằng vài lời nói của cô thì làm thiên hạ nghiêng chuyển một phen. Xuân Nguyệt cười nói: - Tôi học được thuật nói của Trịnh phu nhân đấy. Phu nhân thuở còn sống vẫn thường hay dạy tôi rằng: "trong thiên hạ chẳng có uy lực nào được hơn lời nói của bậc trí giả." Tử Du cúi đầu bội phục, lúc này lại cũng đem nói ra chuyện bệnh tình của lệnh hầu Trần Phi Long. Lâu nay việc đó vẫn rất kín, chỉ có Vũ Thư, Hồ Xuyên và một số ít gia nhân riêng của phủ lệnh hầu là biết, Xuân Nguyệt nghe thế mới vỡ lẽ ra, nói: - Chúng chờ cho lệnh hầu nhắm mắt, tất bức chết thiếu chủ để đoạt binh quyền về tay họ Vũ. Tử Du nói: - Tôi biết Xuân Nguyệt vốn là người thần nhân, liệu có cách gì mà xem giúp cho chủ nhân thọ tới khi thiếu chủ đủ lớn khôn được hay không? Xuân Nguyệt nói: - Việc này phải cầu đến phép trường sinh của Minh Nguyệt Vũ mới được. ... Vài ngày sau Xuân Nguyệt báo lại rằng: - Trong phủ tướng quân lệnh hầu có nhiễm uế khí, bệnh của lệnh hầu không phải tự nhiên sinh ra, là có sự tác động của bùa chú và quỷ thần. Nhưng thầy pháp cao tay ở đâu thì chưa biết được. Tử Du nghiến răng hỏi: - Việc đó sẽ cho điều tra. Vậy chủ nhân có thể sống được bao lâu nữa? Xuân Nguyệt đáp: - Nếu như bệnh âm hiện tại thì qua mùa xuân là chết. Giờ dùng thuật cầu trường sinh của Minh Nguyệt thiên thanh có thể kéo dài cho chủ nhân thêm một kỷ (mười hai năm) nữa, nhưng phải dùng thế mạng mười hai năm từ kẻ khác mới được. Tử Du nói: - Giờ chủ nhân mà chết thì thiếu chủ tất nguy, hãy dùng tuổi thọ của tôi đổi đi. Xuân Nguyệt ưng lời. Thế là từ đó, Xuân Nguyệt và Tử Du ngày đêm bàn mưu tính kế để bảo vệ cho thiếu chủ còn ấu thơ. Trong quân doanh, chúng cùng dốc sức mua chuộc lấy lòng các người hầu, thủ hạ để phòng các việc bỏ độc, ám sát. Lại hết sức đi dò la về bệnh tình của lệnh hầu. Bên ngoài quân doanh, Tử Du thường sai tâm phúc đi kết giao khắp mọi mặt và giữ mối hữu hảo với các tướng đóng quân ở xa để phòng khi bất trắc. Đối với các công việc thường nhật, Xuân Nguyệt đều khéo léo hạ mình nhún nhường. Xuân Nguyệt và Tử Du đuổi hết thầy dạy được vời đến dạy học cho thiếu chủ Trần Minh (thường thì một ban dạy là mười hai thầy dạy các môn về kinh thư, học thuật cho các công tử, tiểu thư). Chúng cùng nói rằng thiếu chủ đầu óc ù lì chậm chạp, chỉ thích ham chơi không thích học tập nên có dạy cũng chỉ uổng công. Vì thế mà Thu Lan và Vũ Thư đều cho là hạng xuẩn ngốc, không nghi ngờ gì cả, nhờ đó mà tạm yên đi được vài năm. Sau thời gian đó, sức khỏe của lệnh hầu có phần tốt lên. Vẫn chưa ra bàn việc được nhưng có thể ngồi dậy khỏi giường được, đi đi lại lại loanh quanh trong vườn. Lệnh hầu thường cho đòi Tử Du tới, hai người nói chuyện vu vơ. Khi hai vị nói chuyện, quân hầu đứng xung quanh đầy là những người thân cận của Vũ Thư cài vào, chúng về báo lại, Vũ Thư nói: - Số tướng công chưa tận được. Có Tử Du về thì ngài khỏe lại. Ngài hãy còn quý trọng Tử Du lắm, các người chăm sóc ngài cho tốt và cư xử lễ độ với tướng quân. Tử Du thấy thế, phục Xuân Nguyệt lắm. Dăm lần bảy lượt xin cho gặp các cao nhân của Minh Nguyệt Vũ để hỏi chuyện về phép trường sinh, nhưng Xuân Nguyệt chỉ cười đáp rằng: - Ông mất mười hai năm tuổi thọ rồi, nếu mất lần nữa thì thời gian còn tính bằng ngày, đừng hỏi chi tới chuyện đó nữa. Trong thiên hạ ai ở phận đó, ông làm tướng quân, tôi làm huyền nhân, mỗi người mỗi việc. Ta cứ biết rõ mệnh mình và mệnh trời, chớ nên can tới các việc không phải của mình, thì mới có thể thọ được. Thế là Tử Du không hỏi tới nữa. Đích thân Tử Du và Xuân Nguyệt cùng chăm sóc, bảo vệ và bí mật dạy dỗ cho thiếu chủ. Hai người này đều là người tinh thông bác cổ, giỏi đạo binh gia, tứ thư, ngũ kinh, lễ nghĩa đạo đức, đối nhân xử thế trên đời chẳng gì mà không biết. Do đó tuy không có cả cha và mẹ bên cạnh, nhưng thiếu chủ được bình yên sinh trưởng lớn lên, được giáo dục cho thành người ngay thẳng và chính trực.