Chương 55: Bàn tính đại sự, rõ tài Trần Ngạn.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:28:16

Bấy giờ Tử Kỳ cho bọn thích khách Sơn Nam rút lẩn hết vào trong nhà dân, dặn chúng khi nào có lệnh triệu tập thì lập tức quay trở về, chỉ còn lại Tử Kỳ, Trần Minh và Trần Ngạn, chúng tới một thôn làng và sống khuất trong đó, cùng bàn tính việc đại sự. Tử Kỳ nói: - Có ấn tín của Đông Phủ ở đây, chúng ta phải đi tới các sát lang. Nếu có được các sát lang đồng thuận, ta mới có thể đánh vào trong chính phủ quân doanh được. Khi ấy có Xuân Nguyệt nội ứng ở trong, việc lớn sẽ thành. Việc đi tới sát lang phải nhờ tới cậu cả coi vậy. Ngạn nói: - Thú thực không dám giấu, tôi ăn trộm được hết danh sách sát lang và các giấy tờ liên quan từ phòng mật thư của cha tôi, mấy ngày qua tôi đã ở trong phòng kín sắp xếp lại địa hình và bố trí của các sát lang cũng như các vị trí công thủ trong quân doanh, xếp cả lên một bàn cờ thế rồi tìm cách phá bỏ chúng. Đột Quyết nghe thế thì liền mới hiểu ra, việc chơi cờ trong mấy ngày trời của Trần Ngạn không phải là việc dở hơi, mà cậu ta đã cố gắng vận dụng hết trí lực mà sắp xếp bài trí công việc, cứ xếp rồi lại phá, tính cho không sót một trường hợp nào có thể xảy ra đột biến. Trần Minh nói: - Cậu đã biết trước việc này rồi ư? Trần Ngạn đáp: - Thưa chú, cháu có thể cảm nhận được. Lần trước Nguyệt Nhi đã có tìm đến cháu, nói về việc muốn dùng sức của Phủ Đông để lật đổ chính phủ, cháu suy đi tính lại, thì Phủ Đông chỉ có sức ở các sát lang, nên đã ngầm chuẩn bị hết. Chỉ là cháu không ngờ việc xảy đến lại đột ngột thế này, Nguyệt Nhi chẳng nói trước gì cả. Đột quyết nói: - Việc binh chú trọng vào cẩn mật nên cũng không tiện nói sớm, tôi mấy lần định nói với cậu mưu kế nhưng Nguyệt Nhi đều cản lại nói rằng cậu sẽ tự biết phải làm gì khi tới thời điểm. Quả nhiên Nguyệt Nhi nói không sai, cậu Ngạn thực là thông minh lắm. Trần Minh hỏi: - Thế cậu suy tính ra làm sao rồi? Nói ra cho chú với đại ca cùng nghe. Trần Ngạn lôi trong túi ra một tờ danh sách và một tờ bản đồ rồi trải rộng ra, cả bọn lại cùng châu đầu vào đó xem xét. Ngạn nói: - Mười hai sát lang, mỗi sát lang đều giữ vài ngàn quân, nếu không kể tới binh ở Sơn Tây, Sơn Nam và Thanh Hoa thì đây là lực lượng chính của quân doanh ở đây. Trong quân doanh ta tổng tất cả các phủ người không tới năm ngàn, quân nhân và tướng lĩnh chỉ không tới hai ngàn, còn lại toàn đàn bà trẻ em và đám nô tỳ, hủ nho. Nếu có được chỉ cỡ bảy sát lang theo phe ta, thì đánh vào trong quân doanh, cơ bản là không ai đỡ được. Trần Minh nói: - Trong số chưa tới hai ngàn đó, Nguyệt Nhi đã thâu tóm tới quá nửa về phủ đại phu nhân rồi. Phần còn lại chia cho các tướng của Phủ Tây. Việc trong quân doanh không cần lo nữa. Giờ ta phải lấy được các sát lang. Ngạn gật đầu, chỉ vào bốn cái tên trong danh sách, nói: - Bốn kẻ này chỉ phụng mệnh lệnh hầu, dù có thiếu chủ và tôi cùng đến nói cũng không có tác dụng gì. Ta không nên tới gặp chúng. Trần Minh và Tử Kỳ cùng gật đầu. Đoạn lại chỉ vào hai cái tên khác, nói: - Hai kẻ này là người riêng của quân sư, ta đến là bị chúng bắt ngay. Bọn chúng lại gật đầu, Minh nói: - Còn lại sáu sát lang này. Thì có Nguyễn Kỳ Linh giữ bốn ngàn quân, đóng ở cách Đông Thành mười dặm, là thủ hạ cũ đi theo Tử Du tướng quân, có Tử Kỳ ở đây, hắn sẽ theo ta. Tử Kỳ gật đầu nói: - Tôi có biết chú Linh. Chú Linh theo cha tôi và cha thiếu chủ đi đánh trận ở miền ngược, tôi đã nghe cha kể nhiều lần. Người này có thể tin tưởng được. Trần Ngạn gật đầu, lại trỏ vào hai cái tên khác, nói: - Hai người này là chú trong họ, cùng giữ ba ngàn quân, qua lại với Phủ Đông rất thân tình. Từ ngày ông còn sống đã giao sát lang của họ cho Phủ Đông, chỉ cần có tôi tới mang theo ấn tín Phủ Đông là họ nghe, không cần thiếu chủ phải ra mặt. Trần Minh gật đầu, nói: - Vậy ta đã có ba sát lang, ba sát lang còn lại thế nào? Trần Ngạn nói: - Ba tướng quân này thì còn tùy vào tài của chú thế nào, có dụ phục được họ theo về hay không thôi. Trần Minh gật đầu, lại hỏi sang Tử Kỳ: - Đại ca xem như thế liệu có đủ dùng không? Tử Kỳ đáp: - Theo tính toán của tôi, ta phải có được năm sát lang, cộng với quân nội gián ở trong chính phủ thì mới đủ sức đương lại Hồ Xuyên và Nguyễn Văn Oai được. Nếu đúng như cậu Ngạn nói, thì trong ba sát lang này, thiếu chủ phải lấy được hai. Trần Minh bèn sai Trần Ngạn nói rõ ưu nhược của các tướng quân nắm giữ ba sát lang này, từ đó mà chọn ra hai người cho là dễ đối phó hơn. Ngạn bèn nói ra hết, từ tính cách cho tới sở trường sở đoản của từng người. Tử Kỳ nghe xong thì nghi ngờ, hỏi: - Cậu Ngạn xưa nay chỉ mê việc đàn sáo thơ phú, cậu có tiếp xúc với các tướng quân này khi nào mà có thể nói ra được thế? Ngạn nói: - Các chủ quân sát lang này thi thoảng vào trong quân doanh hầu việc, đều có ghé qua Phủ Đông thăm cha tôi. Khi họ nói chuyện chính trị với nhau, cha thường gọi tôi đến hầu trà và cho các chú nhận mặt. Tôi ngồi bên cạnh, nghe họ nói chuyện với nhau rồi nhớ lấy đặc điểm và câu chuyện. Tuy tôi không ham thích việc chính trị của họ, nhưng lại thích để ý nhìn vào con người, cái gì họ nói ra một lần tôi đã nghe rồi, thì không thể quên được. Tử Kỳ và Trần Minh cùng gật gù. Trần Ngạn quả là kỳ nhân hiếm thấy trong thiên hạ, thảo nào Xuân Nguyệt sống chết cứ quyết lấy bằng được người này về cho Thiên Gia Môn. Bấy giờ Trần Minh lắng nghe chăm chú hồi lâu nhưng không nói gì, Ngạn và Kỳ đều tò mò hỏi Trần Minh sẽ dùng cách gì, Minh đáp: - Tôi tới dùng lời ngọt ngào phủ dụ họ. Nếu họ cần lợi, tôi hứa ban cho họ lợi, nếu họ cần danh, tôi hứa ban cho họ danh. Ngạn hỏi: - Nếu họ không cần tới danh lợi, không nghe tới lời ngọt ngào thì sao? Trần Minh nói: - Nếu họ không màng danh lợi, thì tức họ là người sẽ màng tới ân uy, bấy giờ tôi dùng uy đe nẹt họ. Dùng uy của tôi, nếu không được thì nói đến uy của cha tôi. Dùng uy của cha cũng không được thì tôi nói tới ân của cha tôi. Ngạn lại hỏi: - Nếu ban ân uy cho họ cũng không xong thì sao? Trần Minh đáp: - Nếu ân uy họ cũng không vừa ý, thì đó là người không thể thối chuyển. Đối với kẻ không thể thối chuyển, đã dùng phải dùng từ đầu, nếu không biết đến họ từ đầu thì không có cách gì dụ dùng được họ. Đối với hạng người này thì tôi giết họ, rồi đoạt sát lang của họ. Dùng ấn sát lang mà thống lĩnh hết quân của họ. Trần Ngạn và Tử Kỳ nghe thế cùng phá cười lên, cho đó là lời nói đùa viển vông của thiếu chủ để che đi suy nghĩ mưu tính bên trong nên không tiện hỏi thêm nữa. Tuy nhiên Trần Minh thì không cười. Trần Minh không hề xem đó là lời viển vông. Nếu ban ân uy cũng không được, Trần Minh sẽ giết họ. ...