Lại nói tới Nguyễn Tử Kỳ ở Sơn Nam, bấy giờ nắm binh quyền rất lớn, dưới trướng là bọn Lê Văn Hoài, Trần Văn Hải, Nguyễn Hải Trân... đều là tay dũng tướng thống lĩnh các sát lang đã lâu, công việc binh cách ở vùng Sơn Nam vì thế mà thịnh.
Chỉ hai ngày sau khi Xuân Nguyệt bị Trần Ngạn bắt, tin đã về tới Sơn Nam. Tử Kỳ nhận được tin thì giận lắm, nói với bọn thuộc tướng:
- Mợ ta hy sinh cả đời vì Thiên Gia Môn, nay lại nhận lấy tù tội là nghĩa làm sao? Nếu nói mợ ta vượt quyền lạm sát, khép các tội vu khống, hại trung thần, thì kẻ nào cũng phải bị tội đó hết! Trần Minh ở đâu mà để mợ ta bị Trần Ngạn bắt giam như thế? Nếu không nói cho rõ ra thì đừng hòng mà xong việc với thằng Kỳ này!
Đoạn sai bọn thuộc tướng đi tổ chức lại quân đội, cắt đặt cho Trần Văn Hải ở lại, còn sai bọn Lê Văn Hoài, Nguyễn Hải Trân đi chuẩn bị các việc hành quân, triệu tập cho đủ hai vạn quân cùng tức tốc đi về quân doanh Minh Cảnh.
Lại sai sứ quân sang nói với Lê Đạt ở Sơn Tây cùng hội binh tiến về quân doanh cho thêm thanh thế.
Bấy giờ các tướng đều không biết được việc chính trị, cho rằng đó là một việc rất kì lạ. Trong trướng chỉ duy nhất có một người không lấy làm bất ngờ gì, đó là Lê Ái, quân sư dưới quyền Nguyễn Tử Kỳ. Người này vốn tinh thông binh pháp, lại rất điềm đạm uyên bác, thường ngày Tử Kỳ rất tin dùng, hay gọi là "thầy".
Lúc này thấy Nguyễn Tử Kỳ nổi giận đùng đùng, lại vội vàng triệu tập binh mã, không bàn bạc gì cả, Lê Ái lo lắng đứng ra mà can ngăn, nói:
- Xin tướng quân hãy khoan. Vẫn hay biết rõ lòng tướng quân đang lo lắng vô hạn cho thượng quan Xuân Nguyệt, nhưng sự việc đầu đuôi còn chưa tỏ rõ, tướng quân lại kéo quân ngoài cõi về đại quân doanh là có ý gì? Tướng quân định mưu phản hay thế nào?
Tử Kỳ nói:
- Lòng trung của ta trời đất nhật nguyệt đều tỏ, bách dân thiên hạ đều biết, sao thầy lại bảo phản?
Lê Ái nói:
- Vẫn biết là như thế, nhưng "người bề trên" không nghĩ như thế thì sao? Nếu chỉ là về hỏi chuyện cho ra lẽ, thì với thân phận của tướng quân, cứ một mình một ngựa đi về quân doanh mà hỏi là được, xin chớ cất quân vội vàng.
Tử Kỳ vẫn không nghe những lời nói ấy, cho rằng phải mang quân về mới tạo được uy thế làm bọn Trần Ngạn phải sợ, lúc ấy lại đang giận dữ chẳng nghĩ gì được thêm, bèn phát lệnh ra ngay. Ba quân chuẩn bị rất khẩn trương.
Tử Kỳ là người trung nghĩa anh hùng, Lê Ái được phụng sự dưới trướng người như thế thì lấy đó làm điều thành tựu nhất trên đời, xem như sức học bình sinh cả đời không còn gì đáng hận. Nay nhận thấy việc Tử Kỳ mang quân về có chín phần họa, nên cố sống chết mà can. Ái nói:
- Đây không phải việc nhỏ, mà có thể làm chấm dứt sinh mệnh chính trị và binh nghiệp của tướng quân. Trần Ngạn không giống Hồ Xuyên, Trần Minh chẳng như họ Vũ, nay tướng quân đi về quân doanh mà mang theo binh, đó là tự đi về nơi tử địa, chẳng còn đường mà về. Từ ngày dấy binh ở Sơn Nam, tôi đã nguyện chỉ theo hầu dâng kế cho tướng quân, không theo người khác. Nay tướng quân không nghe tôi mà cứ tìm về nơi địa ngục, thì hãy để cho Ái này bỏ đi áo mũ, về quê vui vầy ba thửa ruộng nương, làm một lão nông gia ngày ngày đồng áng, để được trọn lòng trung nghĩa với tướng quân, thề trọn đời không ra dưới trướng quân dâng kế cho ai khác nữa.
Tử Kỳ thấy Lê Ái dọa đòi về, trong lòng cũng phân vân lắm, nhưng rồi cũng nói:
- Mợ tôi cả đời cô độc không lập gia thất. Cha tôi mất đi rồi, nay nếu Trần Minh quay lưng với mợ, thì mợ chỉ còn mình tôi mà thôi. Tử Hậu đã về giữ phủ tướng quân, thằng đó bị quỷ nhập, máu lạnh giết người chẳng ghê tay, lại có thù với mợ. Tôi mà không về thì mợ tôi nguy mất, mong tiên sinh hãy hiểu cho tôi. Nếu Kỳ này gặp nguy ở đất Minh Cảnh, thì quyết không lụy tới tiên sinh, còn ngày sau Kỳ vẫn về được Sơn Nam, thì mong khi đó tiên sinh hãy ra giúp tiếp.
Lê Ái nghe Tử Kỳ nói thế, bất giác thương cảm trào cả nước mắt, cứ phủ phục lạy Tử Kỳ mãi không thôi.
Thế rồi chiều hôm đó, gọi Lê Văn Hoài tới dặn dò riêng điều gì đó rất kín, đoạn bàn giao tất cả công việc rồi rũ áo ra đi, từ đó về sau không còn nghe tin gì nữa... ...
Lại nói Lê Đạt ở Sơn Tây, bấy giờ nhận được thư gọi của Nguyễn Tử Kỳ, Lê Đạt lo lắm, gọi ngay Nguyễn Kỳ Linh tới hỏi:
- Tử Kỳ muốn làm gì mà lại muốn ta cùng phát binh về quân doanh?
Kỳ Linh nói:
- Nguyễn tướng quân muốn gây sức ép bắt Trần Ngạn thả Xuân Nguyệt đấy.
Đạt hỏi:
- Theo ông việc này thế nào?
Nguyễn Kỳ Linh đáp:
- Trần Ngạn nay là quân sư, là người trong họ chủ nhân, Xuân Nguyệt cũng như mẹ chủ nhân, Tử Kỳ là đại ca của chủ nhân, vậy xét ra đó là việc trong nhà họ. Xin tướng quân hãy xem lại những kẻ có quyền mà cứ muốn can vào việc nhà chủ thì kết cục thế nào? Hồ Xuyên bị giết trong nhà ngục, Tử Du bỏ mạng ngoài biển khơi... Đây là việc mà dù kết cục ra sao, thì người ngoài như bọn ta cũng đều đắc tội với cả hai bên. Mãi ta mới xin thoát ly ra được ngoài này, vậy giờ ta nên viện cớ việc binh chưa ổn định mà thoái thác đi thì mới được bình an.
Lê Đạt hỏi:
- Vậy có sợ mất lòng Tử Kỳ không? Ngày sau nó trở về cất binh Sơn Nam tới đánh ta thì làm thế nào?
Nguyễn Kỳ Linh nói:
- Chủ nhân còn ở đó, Tử Kỳ không dám thế đâu. Hơn thế nữa như tôi thấy thì chưa chắc Tử Kỳ trở về được...
Lê Đạt nghe thế thì lạnh người, vội vàng giả bệnh, giữ sứ ở lại chơi một ngày rồi viện lý do phải ở lại chỉnh đốn việc ở Sơn Tây, xin thoái thác việc mang binh về phủ.
Sứ báo về, Tử Kỳ giận lắm, nghiến răng ken két nói:
- Con rùa thì mãi cũng chỉ là con rùa mà thôi, không làm được trò gì cả.
Thế rồi điềm quân kéo đi ngay. ...
Bấy giờ quân đội cùng kéo về Minh Cảnh quân doanh, đóng quân hạ trại bên ngoài quân doanh mười dặm. Nguyễn Tử Kỳ dẫn bọn Nguyễn Hải Trân, Lê Văn Hoài vào diện kiến chủ nhân.
Trần Minh nghe được tin bèn dẫn bá quan ra đón.
Việc hành lễ xong, Tử Kỳ thưa:
- Khi hành đại lễ lập thành Thiên Gia Môn, Kỳ bận việc sửa sang binh cách ở Sơn Nam không về dự được. Nay công việc vừa ổn, xin về trước là để dâng hậu lễ, sau để xin chịu tội với chủ nhân.
Trần Minh nói:
- Nhị ca thật có lòng, tiểu đệ xin ghi nhận lễ, còn việc định tội thì xin thôi. Nếu định tội nhị ca ở đây, e là hai vạn binh sĩ của nhị ca sẽ vào đây mà làm loạn phỏng?
Tử Kỳ nghe thế kính cẩn cúi đầu nói:
- Tiểu tướng không dám thế. Quân đội về đây là để hỏi chuyện khác.
Trần Minh liếc con mắt, hỏi:
- Chuyện gì?
Tử Kỳ cũng không hề sợ hãi, đứng dậy đối diện với Trần Minh hỏi thẳng luôn:
- Đó là hỏi về chuyện của mợ tôi. Xin hỏi do đâu mà bắt giam mợ tôi? Đây là chủ ý của chủ nhân hay của quân sư? Nếu của quân sư, xin mời quân sư ra đây, ba mặt một lời ta nói cho rõ.
Trần Minh nói:
- Nếu hỏi việc đó, sao phải mang nhiều binh về thế?
Tử Kỳ nói:
- Mợ tôi bị bọn tiểu nhân ganh ghét nhiều. Sợ chúng có mưu hãm hại, nên tôi phải mang quân đội về để nếu có sự gì thì bảo vệ cho mợ, ngoài ra chẳng có ý gì khác.
Trần Minh nghe giọng Tử Kỳ đay nghiến như thế, biết rõ ám chỉ vào mình thì nổi giận đùng đùng, hai con mắt bỗng đỏ kè.
Quan thần đang nghị sự đầy ở trong đại phủ, có người đứng đầu của tất cả các ban phủ thấy Trần Minh và Nguyễn Tử Kỳ gằn giọng với nhau, chúng đều sợ tái xanh tái mét. Từ cỡ Tểu Yến trở xuống, cho tới tất cả hàng quỷ thần đều cúi mặt không dám nhìn, cũng không dám ho he gì.
Bấy giờ Trần Minh nói:
- Vụ án của thượng quan Xuân Nguyệt, hiện tại quân sư đang thụ án. Nhưng quân sư có việc công vụ đã đi lên miền Bắc nên việc đó tạm ngừng, khi nào quân sư về sẽ xử án tiếp. Nếu nhị ca không ngại chờ đợi, hãy ở lại quân doanh mà chờ.
Tử Kỳ nổi nóng lên, lúc này chẳng còn kiêng nể gì nữa, trỏ thẳng mặt Trần Minh nói:
- Mợ ta đang đau nặng, nó giam cầm mợ ta ở đó rồi cốt đi cho lâu. Khi nó về thì mợ ta ra ma rồi còn đâu nữa?
Trần Minh nổi giận nghiến răng, bá khí bốc lên ngợp cả. Từ hai bên hai bóng ma vụt lên, bên ngoài xộc vào hai vị tướng quân cùng rút gươm ra. Minh nói:
- Huynh đừng cậy nắm binh quyền mà không biết trên dưới gì, đừng vì lúc nóng nảy mà buông ra những lời trái đạo. Nói cho huynh biết, binh quyền của huynh, ta lấy khi nào cũng được, thậm chí tính mạng của huynh...
Trần Minh bước lại sát Nguyễn Tử Kỳ, hai con mắt trợn trừng nhìn chòng chọc Tử Kỳ, nói:
- ... Ta muốn lấy khi nào cũng được.
Tử Kỳ thoáng rùng mình lùi lại, hạ giọng nói:
- Nếu vậy thì cùng chờ Trần Ngạn về rồi xử án, nhưng trước nhất hãy thả mợ ta ra để cho về phục sức đã.
Trần Minh thấy Tử Kỳ hạ giọng, bỗng nhiên thương cảm, lại nói:
- Việc này quân sư đã giao cho Nguyễn Tử Hậu, huynh hãy tới gặp hắn mà nói...
Tử Kỳ không thèm hành lễ, quay người bỏ đi thẳng.
Trần Minh cứ nhìn bóng Tử Kỳ bước đi rồi khuất mất, trong lòng bỗng thấy buồn thương tới vô cùng...