Chương 991

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:17:09

Nụ cười ấy như đang gào thét trong im lặng: "Nhìn cho rõ đi,"Ông Trời" thì sao? Cũng không phải là không thể chọc thủng một lỗ!" Trên mặt đất, sĩ khí vốn đang sa sút vì lo lắng cho Lộc Nam Ca, vào khoảnh khắc này như được đổ thêm dầu sôi, bùng cháy ngút trời! Mắt của tất cả các dị năng giả đều vằn lên tia máu. Không phải đỏ vì sợ hãi, mà đỏ vì chiến ý sục sôi và khát khao báo thù! Thế công lập tức trở nên liều lĩnh, cuồng bạo hơn gấp bội! Ngay cả những dị năng giả cấp thấp đã kiệt sức cũng như được tiêm một liều thuốc kích thích, họ vắt kiệt chút năng lượng cuối cùng, điên cuồng tấn công về phía bọn zombie khổng lồ trước mắt! Trì Nghiên Chu vung lưỡi đao băng chém lùi con quái vật đang lao tới, anh ngẩng đầu nhìn bóng dáng kiên cường trên không, tảng đá nặng trĩu trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Sâu trong đáy mắt anh lướt qua một tia nhẹ nhõm xen lẫn sợ hãi nhưng rồi nhanh chóng bị sát ý lạnh lẽo che lấp... Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp chiến trường: "Toàn quân nghe lệnh! Tổng tấn công!" Lộc Tây Từ cũng gầm lên, hòa cùng tiếng hô của đồng đội: "Tất cả dị năng giả! Xông lên! Giết sạch chúng!" "Giết!!!" Đáp lại họ là tiếng thét gầm vang như núi lở biển gầm của hàng vạn con người... Trên không trung, gã đàn ông mặc vest đưa tay vuốt nhẹ qua cổ, ánh mắt xuyên qua khói lửa và tiếng gào thét hỗn loạn, khóa chặt lấy Lộc Nam Ca đang lơ lửng cách đó không xa. "Ngươi, rất tốt. Thú vị hơn ta tưởng nhiều. Nhưng đáng tiếc, sâu kiến... cuối cùng vẫn chỉ là sâu kiến." Anh ta dang rộng hai tay. Theo động tác của anh ta, lấy cơ thể làm trung tâm, mây đen trên trời dồn dập hội tụ, xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ đen ngòm. Dưới mặt đất, những con zombie khổng lồ, bao gồm cả những con quái vật hiển thị trên màn hình lớn trên bầu trời, bỗng nhiên đồng loạt ngừng tấn công... Chúng ngửa mặt lên trời, từ trong cổ họng phát ra tiếng rền rĩ trầm đục, kéo dài và thống nhất đến kỳ lạ, như đang đáp lại lời triệu hồi của chủ nhân. Một luồng khí tức ngột ngạt lan tỏa, bao trùm lên toàn bộ chiến trường... Lồng ngực mỗi người như bị một ngọn núi vô hình đè nặng, hô hấp trở nên khó khăn, mọi động tác bất giác đều trở nên trì trệ. "Trò chơi..." Giọng gã đàn ông vang lên như lời phán quyết cuối cùng: "Đến đây là kết thúc!"... Ở một diễn biến khác, Lộc Bắc Dã, cậu ruột Tang Tự và những người khác vừa kịp đưa nhóm thương binh cuối cùng vào trong vòng bảo vệ trước căn cứ Diễm Tâm. Vừa quay đầu lại, Lộc Bắc Dã đã thấy cảnh tượng luồng sét tím hủy diệt nuốt chửng tất cả rồi nổ tung trên bầu trời! "Chị!" Đầu óc Lộc Bắc Dã ong lên, mọi mệnh lệnh rút lui, mọi lý trí đều tan biến. Cậu lao về phía trước như một kẻ điên! Văn Thanh hét lớn: "A Dã, đợi chị! Chị đi cùng em! Nam Nam có thể bị thương rồi..." "Cương Tử!" Cương Tử đang đậu trên vai Văn Thanh lập tức hiểu ý, cơ thể phình to trong nháy mắt. Lộc Bắc Dã lật người nhảy lên lưng chim, Văn Thanh cũng gần như cùng lúc nhảy lên theo. "A Dã!" Tang Tự định lao theo ngăn cản nhưng Lộc Bắc Dã chỉ kịp để lại một câu hét vọng lại trong gió: "Cậu! Ở đây giao cho mọi người!" Cương Tử vỗ cánh mạnh mẽ, tựa như một mũi tên rời cung, liều mạng lao thẳng về phía vùng trời đầy sấm sét hủy diệt kia! Gió rít gào bên tai. Tim Lộc Bắc Dã đập dồn dập như tiếng trống trận. Cảm giác như trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, mắt cậu dán chặt vào luồng điện tím đang cuồn cuộn phía trước, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh...