Chương 1092: Ngoại truyện - Nắm tay

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:22:02

Lộc Nam Ca nhìn Lệ Tín trước mặt, cùng với những gương mặt xung quanh chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện, chỉ mải mê hò reo đầy phấn khích, sự phiền toái trong lòng cô cứ thế điên cuồng sinh sôi như dây leo. [Phiền chết đi được!!! Tên này từ lúc khai giảng đến giờ cứ như miếng kẹo mạch nha dính chặt không buông, ngày nào cũng tìm đủ cách lượn lờ trước mặt mình. Từ chối tám trăm lần rồi, thế mà cứ như gió thoảng qua tai, nghe xong là quên sạch! Nếu đang ở mạt thế thì tốt biết mấy, giết người không phạm pháp!] Trong đầu lập tức vang lên giọng nói của "Hữu Hữu": [Nam Nam! Suy nghĩ này của ký chủ cực kỳ nguy hiểm! Nhắc nhở thân thiện: Chúng ta đang ở xã hội pháp trị, hòa bình thân ái! Bạo lực không giải quyết được vấn đề gì đâu nha!] Lộc Nam Ca: [Cho nên tôi đâu có ra tay! Có điều "Hữu Hữu", với tư cách là hệ thống chính quy quản lý thế giới này, tôi chính thức gửi yêu cầu đến cậu. Tắt giùm cái vận đào hoa chết tiệt này đi, mở vận may tài lộc cho tôi là được rồi! Dựa vào tình nghĩa cùng sống cùng chết của chúng ta, yêu cầu này không quá đáng chứ?] Hữu Hữu: [Nam Nam, dùng lời của loài người các cô mà nói thì cái này, thần thiếp... thật sự không làm được đâu! Nhánh vận mệnh đào hoa là phân phối ngẫu nhiên, tôi không có quyền sửa đổi... Còn về tài vận, tài sản hiện giờ của ký chủ ở cái thế giới này đã quá mức vô lý rồi... ] Lộc Nam Ca: [Cần cậu để làm gì chứ!] Hữu Hữu: [Tôi... tuy tôi không tắt được vận đào hoa nhưng tôi có thể nhìn thấy dây tơ hồng chính duyên của ký chủ đó! Là loại cực kỳ, cực kỳ sáng luôn! Chỉ là... thiên cơ bất khả lộ, tôi không thể nói cụ thể là ai. ] Lộc Nam Ca: [Khoan đã... cậu nói tôi có chính duyên?] Cô vừa quay người định rời khỏi chốn thị phi này vừa hỏi nhưng Lệ Tín dường như đã nhận ra ý định của cô, tiếng hát đột ngột im bặt. Lệ Tín mạnh tay đặt đàn guitar sang một bên, chộp lấy bó hoa hồng đỏ khổng lồ cực kỳ phô trương trên tay người bạn bên cạnh, sải vài bước dài chắn ngay trước mặt Lộc Nam Ca. Các bạn cùng phòng của Lộc Nam Ca lập tức xù lông, giống như ba chú sư tử con bảo vệ đàn con, đứng chắn trước người cô. Giữa tiếng nhạc nền ồn ào và tiếng huyên náo, Lệ Tín lớn tiếng hét lên: "Đàn chị Lộc! Em thật sự rất rất thích chị! Có thể cho em một cơ hội, làm bạn gái em được không?" "Đồng ý đi! Đồng ý đi!" "Đến với nhau đi! Đến với nhau đi!" Đám đông xem náo nhiệt xung quanh phấn khích hùa theo, tiếng hò reo đợt sau cao hơn đợt trước. Ba cô bạn cùng phòng che chắn Lộc Nam Ca kín mít ở phía sau, đồng thời nghiêng đầu thì thầm to nhỏ với nhau. "Tên này rốt cuộc có não không vậy? Không hiểu tiếng người à? Cứ như ruồi nhặng vo ve, đi đâu cũng bám theo, có phiền không chứ!" "Nam Nam, cậu đừng để ý đến hắn, cứ đi thẳng lối này, bọn tôi cản hắn lại cho!" "Đúng đấy! Chuyên canh lúc đàn anh Trì đi công tác vắng nhà mà làm tới, cứ như miếng cao da chó dính chặt không buông! Nhìn mà ngứa mắt! Đợi đàn anh Trì về, nhất định phải bảo anh ấy "dạy dỗ" tên đàn em này một trận ra trò mới được!" Lộc Nam Ca chỉ thấy bên tai ong ong, men say do rượu mang lại hòa lẫn với sự phiền muộn trong lòng khiến thái dương đau nhức dữ dội. Cô đưa tay day mạnh trán, cố gắng đè nén cơn kích động bạo lực trong lòng xuống, nói với các bạn cùng phòng đang chắn trước mặt: "Không sao đâu, để tôi tự giải quyết, nói rõ ràng với cậu ta." "Nam Nam?" Các bạn cùng phòng có chút lo lắng nhưng thấy ánh mắt cô vẫn còn điềm tĩnh, không giống như uống say làm bừa, bèn hơi lùi lại nhường đường nửa bước. Lộc Nam Ca xoay xoay cổ tay, chút lệ khí tích tụ do bị quấy rầy nhiều lần trong lòng gần như sắp trào ra. [Không hiểu tiếng người chứ gì? Vậy thì chắc là... đánh một trận là ngoan ngay!] Cô gạt những cô bạn cùng phòng đang đầy vẻ căm phẫn ra... Khoảnh khắc vừa nhấc chân lên, một bàn tay to lớn, ấm áp và đầy sức mạnh từ phía sau chéo sườn cô vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay cô. Da thịt bất ngờ chạm nhau, gần như là phản xạ bản năng, cô xoay cổ tay, trở tay chộp lấy huyệt yếu trên cổ tay đối phương, lực đạo nhanh như chớp, mang theo ý định phòng thủ và phản công trong vô thức. Thế nhưng ngay một giây trước khi đầu ngón tay cô sắp dùng lực, cô ngỡ ngàng quay đầu lại, va phải một đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy... Trì Nghiên Chu! Anh đã đứng sau lưng cô từ bao giờ, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thanh khiết, khoáng đạt quen thuộc trên người anh.