Vẻ mặt Hạ Chước dần trở nên phức tạp: "Sau này ông Tư tìm lại được đứa cháu trai thất lạc nhiều năm, có nhờ chúng tôi để mắt tới cậu ta một chút. Nghĩ đến ơn nghĩa của ông Tư, chúng tôi đương nhiên vui vẻ đồng ý. Đứa cháu trai đó chính là Tư Thành."
"Ban đầu thằng nhóc đó lầm lì ít nói lắm..." Hạ Chước bắt chước vẻ mặt u ám của Tư Thành năm xưa.
"Cả ngày cứ đăm đăm một vẻ, trông như một con sói con, ánh mắt nhìn người khác đều đầy vẻ hung tợn, như thể lúc nào cũng sẵn sàng lao tới cắn cho một phát. Nhưng vì nghĩ đến ơn nghĩa của ông Tư nên chúng tôi đi đâu cũng kéo cậu ta theo chơi cùng - đi học, ăn cơm, đánh nhau, dần dần cũng thân thiết hơn."
Hạ Chước thở dài: "Ai mà ngờ... thằng nhóc đó lại biến thái đến tận xương tủy!"
Cố Vãn: "Biến thái kiểu gì cơ... ?"
Hạ Chước rùng mình một cái: "Thú cưng chúng tôi nuôi, hôm nay thì mất một con thỏ, ngày mai lại mất một con mèo, sau này mới phát hiện ra tất cả đều bị cậu ta lén lút mang về nhà giải phẫu! Điều đáng sợ nhất là..."
Anh ấy cố tình kéo dài giọng, nhìn về phía Cố Vãn: "Cậu ta còn từng bắt cóc Cố Vãn Vãn hồi nhỏ nữa!
Bởi vì dạo đó nhà họ Cố rất bận nên Cố Vãn Vãn được Cố Kỳ và dì giúp việc trông nom, thường xuyên chơi chung với bọn tôi."
Cố Vãn: "Cái gì? Sao em không có chút ấn tượng nào hết vậy?"
Cố Kỳ liếc cô một cái: "Cái tuổi đến tè dầm còn không kiểm soát được thì em nhớ được cái gì?"
Cố Vãn: "Anh! Anh có thể lịch sự hơn một chút được không? Phân với chả nước tiểu... Hình tượng của anh đâu rồi?"
Hạ Chước: "Còn muốn nghe tiếp không đây?"
"Nghe, nghe chứ! Anh nói tiếp đi..."
Hạ Chước: "Hôm đó chúng tôi phát hiện Cố Vãn Vãn biến mất, liền cuống cuồng đi tìm khắp nơi.
Lúc lần theo camera giám sát tìm đến nơi thì thấy Vãn Vãn đang nằm trên sàn nhà của Tư Thành, trên mặt bị úp một cái gối rất to!"
Cố Vãn hít một ngụm khí lạnh, lập tức xù lông: "Cậu ta... không phải chứ? Chẳng lẽ cậu ta định làm em ngạt chết sao?"
Thời Tự: "Nếu đến muộn hơn một chút... có lẽ là vậy!"
Cố Vãn: "Mẹ kiếp! Thù oán gì chứ? Bà đây và anh ta không đội trời chung!"
"Sau lần đó, tuy ông Tư đã đến nhà chúng tôi xin lỗi nhưng bố mẹ tôi không đồng ý cho tôi dẫn Vãn Vãn đi chơi cùng Tư Thành nữa..."
Hạ Chước nói tiếp: "Về sau, một người bạn mới quen của chúng tôi đột nhiên mất tích. Chúng tôi đã tìm khắp mọi nơi, cuối cùng là anh Nghiên dẫn chúng tôi và ông Tư cùng tìm đến tận nhà, mới phát hiện ra người bạn đó bị Tư Thành trói lại trong căn nhà mà cậu ta từng ở trước đây."
Cố Kỳ tiếp lời: "Lúc chúng tôi đến nơi, Tư Thành đã chuẩn bị sẵn dụng cụ phẫu thuật, đang định mổ bụng phanh thây người bạn đó. Còn tìm thấy trong tầng hầm đó video cậu ta ngược đãi, giết hại mấy con thú cưng của chúng tôi nữa, cảnh tượng đó..."
Hạ Chước: "Đã trở thành nỗi ám ảnh tuổi thơ của tất cả chúng tôi! Sau đó ông Tư đã đưa Tư Thành đi chữa bệnh. Vì người bạn kia cuối cùng không sao, cộng thêm việc ông Tư đã bồi thường nên chuyện này cũng chìm vào quên lãng."
Cố Kỳ: "Nhưng... chưa đầy hai tháng sau, không biết bằng cách nào mà cậu ta lại trốn về..."
Hạ Chước lập tức cướp lời, cả người như nhập vai, bắt đầu kể lể với giọng điệu vô cùng sống động và truyền cảm.
"Mọi người không biết đâu! Đêm đó tôi đang ngủ ngon lành, mơ mơ màng màng cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm vào mình. Vừa mở mắt ra... Mẹ ơi! Tôi thấy cậu ta đứng ngay đầu giường, ánh trăng chiếu vào khuôn mặt trắng bệch của cậu ta, trong tay còn cầm một con dao phẫu thuật sáng loáng!"
Anh ấy làm bộ rùng mình một cái: "Thằng nhóc đó còn thản nhiên nói: "Anh Chước, mắt của anh đẹp thật, em có thể sưu tầm nó được không?" Làm tôi sợ đến nổi hết cả da gà! Tôi suýt nữa thì thăng thiên tại chỗ luôn rồi!"