Vết khung cửa vốn rõ ràng đã hoàn toàn biến mất, không còn nhìn thấy một kẽ hở nào.
"Anh Trì Nhất, như vậy là không cần lo nữa rồi ạ."
Trì Nhất, người vốn đang mải nghĩ cấu trúc của hàng rào vàng này rất thích hợp cho cây leo phát triển, có thể đề nghị với thiếu gia làm vài cái hàng rào tương tự trong khu trồng trọt, rồi giục cho mấy giàn nho leo dọc trong ngoài, nhìn cánh cổng đã hoàn toàn "mọc" dính vào tường, không một kẽ hở.
"Ừm, anh thấy rồi. Cảm ơn Tiểu Dã nhé... Đúng là chắc chắn thật."
Trì Nghiên Chu quay đầu nhìn Vân Thanh bên cạnh: "Chị Vân Thanh, làm phiền chị rồi."
Vân Thanh khẽ gật đầu, thong thả bước đến trước mặt Tư Thịnh.
Cô ấy vừa định cúi xuống xem xét, Lộc Nam Ca đã nhẹ nhàng đặt Chi Chi lên vai cô ấy...
Người cây nhỏ lập tức dùng những sợi dây leo mảnh mai quấn lấy cánh tay Vân Thanh, Cương Tử thấy vậy cũng nhanh chóng thu nhỏ thân hình, lượn lờ cao thấp bên cạnh cô ấy.
Hai tiểu quỷ mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn Tư Thịnh không chớp, dáng vẻ tập trung ấy cứ như đang giám sát phần tử nguy hiểm nào đó...
Chi Chi: [Chủ nhân bảo mình phải bảo vệ đồng đội... cái tên ngồi xe lăn nhà ngươi tốt nhất là biết điều một chút! Nếu không... Chi Chi này quất chết ngươi!]
Cương Tử: [Mỹ nhân bảo cái nhánh cây kia bảo vệ Vân Thanh, tên đối diện kia tốt nhất đừng có gây sự... nếu không con vẹt này sẽ mổ ngươi thành cái sàng!]
Không ai ở đây đọc được suy nghĩ của hai tiểu quỷ này nhưng điều đó không ảnh hưởng đến nhóm Lộc Nam Ca, những người đã ở bên chúng đủ lâu - trừ Hạ Chước.
Từ ánh mắt hằm hè của chúng, họ đọc được sự hung hãn: "Tốt nhất là đừng có động đậy lung tung, nếu không ông đây xử chết mày!"
Vân Thanh: "Cảm ơn Nam Nam..."
Sau đó cô ấy quay người, bình tĩnh nhìn Tư Thịnh, giọng nói dịu dàng nhưng xa cách: "Tư đội trưởng, để tôi xem chân cho anh."
Lúc này Tư Thịnh mới từ từ thu ánh mắt lại đang nhìn nhóm Trì Nghiên Chu, anh ta khẽ cụp mắt xuống: "Làm phiền cô rồi..."
Vân Thanh đặt tay lơ lửng phía trên đôi chân của Tư Thịnh, một luồng sáng trắng dịu nhẹ từ lòng bàn tay cô ấy lan ra, bao phủ lấy chân anh ta.
Thời gian trôi qua, trán Vân Thanh dần rịn ra một lớp mồ hôi mỏng nhưng vẻ mặt cô ấy vẫn vô cùng tập trung, không hề bị ảnh hưởng...
Khoảng mười phút sau, cô ấy từ từ thu lại dị năng hệ trị liệu, đứng dậy nói: "Anh thử đứng dậy đi lại xem."
Hai tay Tư Thịnh nắm chặt thành xe lăn, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức, dưới ánh nhìn của mọi người, anh ta đứng thẳng dậy...
Cận Tiêu xúc động ôm chầm lấy anh ta: "A Thịnh... cậu khỏi rồi!"
Lâm Sảng cũng không giấu được vẻ vui mừng: "Đội trưởng... đi vài bước thử xem!"
Tư Thịnh thăm dò bước đi đầu tiên, bước chân hơi loạng choạng nhưng nhanh chóng đứng vững lại, đến bước thứ hai đã vững vàng hơn nhiều, như thể đang làm quen lại với đôi chân có thể tự do đi lại này.
Đám người Hồ Tiêu đứng xem bên ngoài hàng rào lập tức reo hò ầm ĩ...
"Đứng lên rồi, mọi người thấy không? Thật sự đứng lên được rồi!"
"Đội trưởng thật sự đứng dậy được rồi!"
"Tốt quá rồi! Đi được rồi, chúng ta không cần phải bị các khu căn cứ khác chèn ép nữa!"
"Đội trưởng bình phục rồi, xem còn ai dám bắt nạt chúng ta nữa!"
Giữa những tiếng hoan hô ấy, giọng nói của Trì Nghiên Chu vang lên, phá vỡ sự hòa hợp ngắn ngủi: "Nếu chân đã chữa khỏi rồi thì mời ba vị đi cho!"
Cố Kỳ lập tức hiểu ý, tiến lên một bước đứng cạnh Trì Nghiên Chu, khóe miệng cong lên một nụ cười xa cách: "Ba vị, đi thong thả không tiễn!"
Sau khi đứng thẳng, Tư Thịnh cao tương đương với nhóm Trì Nghiên Chu, anh ta đứng tại chỗ, những ngón tay thon dài vô thức nắm chặt ống quần.