Hôm nay ở vườn bách thú, sau khi xem xong đám quốc bảo ngây ngô đáng yêu, trên trán Lộc Nam Ca đã lấm tấm mồ hôi.
Gần như cùng một khoảnh khắc, một chai nước khoáng đã mở nắp được đưa tới trước mặt cô.
Ánh sáng trên đỉnh đầu cũng theo đó mà dịu lại, một chiếc ô che nắng rộng lớn đã ngăn cách ánh mặt trời chiếu rọi trực tiếp.
"Cảm ơn anh Nghiên." Lộc Nam Ca nhận lấy nước, ngửa đầu uống vài ngụm, dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng, xua tan không ít hơi nóng.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông thân hình cao lớn bên cạnh, giọng điệu nghiêm túc: "Anh Nghiên, anh thật sự không cần ngày nào cũng đi cùng bọn em đâu. Anh cứ đi làm việc chính của anh đi, không cần ngày nào cũng xoay quanh bọn em như vậy."
Cố Vãn ở bên cạnh nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Đúng đó anh Nghiên, anh trai em và anh Từ gần đây bận đến mức chân không chạm đất, đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu.
Theo lý thường mà nói, anh quản lý tập đoàn lớn như vậy, lẽ ra phải bận hơn bọn họ mới đúng..."
Cô ấy còn chưa nói hết câu, hai cánh tay trái phải bỗng nhiên bị siết chặt, bị "khóa" cứng ngắc.
Chỉ thấy Văn Thanh và Lạc Tinh Dữu không biết đã áp sát hai bên từ lúc nào, sắc mặt Văn Thanh vẫn bình tĩnh như thường nhưng ánh mắt lại hướng về phía Lộc Bắc Dã đang dắt tay Tiểu Anh Đào ở bên cạnh, giọng nói ôn hòa.
"A Dã, có phải hôm qua em từng nhắc tới chuyện muốn nếm thử loại kem thủ công đang rất hot trên mạng không? Đặc biệt nhắc đến vị hồ trăn và vị gạo nếp ấy."
Lộc Bắc Dã đang chăm chú nhìn gấu trúc con gặm trúc bên cạnh.
Bị gọi tên đột ngột, cậu ngơ ngác "A" một tiếng, sau đó gật đầu: "Vâng, đúng rồi, em muốn ăn vị hồ trăn đó."
Lạc Tinh Dữu lập tức tiếp lời, hất cằm về phía Cố Vãn đang bị "bắt cóc".
"Vãn Vãn! Cậu biết quán đó ở đâu đúng không? Đi đi đi, mau đưa bọn tôi đi! Đi ngay bây giờ, tranh thủ lúc ít người!"
Cố Vãn: "Hả? Đi bây giờ luôn á? Quán ở ngay góc đường phía trước không xa... Nam Nam, hay là chúng ta cùng đi mua?"
"Không cần!" Lạc Tinh Dữu chém đinh chặt sắt: "Nam Nam ở lại đây giữ cái vị trí đẹp dưới bóng cây này, nếu không lát nữa du khách đông lên, đến chỗ nghỉ chân cũng khó tìm. Chúng tôi đi mua là được!"
Cố Vãn nhìn quanh bốn phía, dường như chẳng thấy cần thiết phải "giữ chỗ": "Vị trí này không cần..."
"Cần!" Văn Thanh đã quay sang Lộc Bắc Dã và bé Tiểu Anh Đào đang ngoan ngoãn nắm tay cậu, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo một chút kiên quyết không cho phép từ chối.
"A Dã, dắt kỹ Tiểu Anh Đào, đi cùng các chị. Đi chọn vị các em thích nhất, tiện thể chọn cho chị gái em một cái."
Lộc Bắc Dã nhìn chị gái, do dự nói: "Chị Văn Thanh, em ở lại đây với chị nhé? Các chị đi mua là được rồi."
Lộc Nam Ca cũng cảm thấy không cần thiết phải tách ra: "Đúng đó, chúng ta cùng đi..."
"Thật sự không cần đâu." Lạc Tinh Dữu cắt ngang lời cô, lý do đầy đủ: "Nam Nam, cậu nhìn xem, chỉ có chỗ chúng ta là có bóng cây, cậu và anh Nghiên cứ ở đây giữ chỗ. A Dã, em phải chịu trách nhiệm trông chừng Tiểu Anh Đào, hơn nữa, em còn phải giúp bọn chị tham mưu, Nam Nam thích vị gì em là người rõ nhất!"
Lộc Bắc Dã ngẫm nghĩ, gật đầu: "Được ạ. Vậy chị ơi, em về ngay. Hôm qua chị nói muốn thử vị gạo, em chọn cái đó cho chị, được không?"
Lộc Nam Ca gật đầu: "Được, cảm ơn A Dã."
Lộc Bắc Dã lại nhìn về phía Trì Nghiên Chu: "Anh Nghiên, anh muốn vị gì? Giống chị em không?"
Ánh mắt Trì Nghiên Chu nhẹ nhàng lướt qua Lộc Nam Ca, gật đầu: "Ừ, giống nhau. Cảm ơn A Dã."
Lạc Tinh Dữu và Văn Thanh trao đổi một ánh mắt chỉ có hai người mới hiểu, sau đó nửa đẩy nửa lôi Cố Vãn vẫn chưa hoàn toàn phản ứng kịp đi.
"Nam Nam, anh Nghiên, hai người đợi nhé! Bọn tôi đánh nhanh thắng nhanh, về ngay đây!"
Lạc Tinh Dữu nói lớn xong, cả nhóm người vội vã biến mất vào dòng người đang đi về hướng tiệm kem.
Lộc Nam Ca chớp mắt, nhìn bóng lưng gần như là "bỏ chạy" của họ, có chút dở khóc dở cười: "Họ... bị sao vậy? Hôm nay cứ kỳ lạ thế nào ấy."
"Có thể là vội muốn ăn kem chăng?" Sắc mặt Trì Nghiên Chu không đổi, lấy khăn giấy từ trong túi ra: "Lau mồ hôi đi."
Trong khi đó, Cố Vãn bị "áp giải" đến cửa tiệm kem, nhìn những viên kem đủ màu sắc rực rỡ trong tủ kính: "Các chị em, hai người vừa diễn vở nào thế?"
Văn Thanh không trả lời ngay, trước tiên nói với Lộc Bắc Dã bằng giọng dịu dàng: "Tiểu Dã, em đưa Tiểu Anh Đào vào trong chọn đi, xem thích cái nào."