Đôi mắt tím đục ngầu của chúng nhìn chằm chằm vào phe Diễm Tâm nhưng lại kỳ lạ giữ nguyên trạng thái tĩnh, không lao lên tấn công ngay lập tức. Và phía trước bức tường quái vật hung tợn ấy, hai bóng người đứng lặng lẽ, tạo nên một sự tương phản đầy áp lực.
Người đứng lùi về bên trái trùm kín trong bộ đồ tác chiến màu đen, chiếc mũ trùm rộng che khuất hoàn toàn khuôn mặt trong bóng tối. Người đứng chếch về phía trước bên phải lại mặc một bộ vest đen thẳng thớm, là lượt phẳng phiu. Giữa chiến trường ngập mùi máu tanh và xác thịt này, anh ta trông thật lạc lõng, thậm chí có phần hoang đường.
Hai tay anh ta buông thõng tự nhiên, tư thế đứng tùy ý nhưng lại toát ra sự thờ ơ lạnh lẽo khiến người ta không khỏi rùng mình. Ánh mắt anh ta như kẻ săn mồi đang lơ đãng quan sát con thú nhỏ, lướt qua Lộc Nam Ca và đồng đội.
Luồng khí và bụi bặm xung quanh chưa hoàn toàn lắng xuống nhưng khi đến gần phạm vi ba mét quanh họ, chúng như đụng phải một bức tường vô hình, tự động rẽ lối đi vòng qua.
Lộc Nam Ca và Trì Nghiên Chu liếc nhìn nhau, cả hai đều đọc được suy nghĩ trong mắt đối phương: [Tìm thấy rồi! Là kẻ chủ mưu đứng sau?]
Trên đống đổ nát chỉ còn lại tiếng gió rít, cuốn theo mùi tanh tưởi và khét lẹt, hòa cùng tiếng gầm gừ trầm thấp rung lên trong cổ họng những con zombie khổng lồ. Lúc này kẻ đội mũ trùm tiến lên nửa bước, hơi nghiêng người hướng về phía gã mặc vest như đang xin chỉ thị.
Gã mặc vest khẽ gật đầu.
Kẻ đội mũ trùm lập tức lui lại vị trí cũ, đứng yên, ánh mắt quét qua phe Diễm Tâm, cất giọng: "Lũ sâu kiến, chỉ cần các ngươi giao ra cây thực vật biến dị đó, ta sẽ cho phép các ngươi được như những món đồ chơi sau lưng chúng ta đây, trở thành bộ sưu tập mới của "Ông chủ"!"
Lời vừa thốt ra, người phe Diễm Tâm thoạt đầu ngẩn người, sau đó cơn giận bùng lên dữ dội như núi lửa phun trào!
[Lại muốn cướp Chi Chi nhà mình?] Lộc Nam Ca nhếch mép, nở nụ cười lạnh đầy mỉa mai: "Chó hoang ở đâu ra mà sủa bậy thế?"
Hạ Chước còn thẳng thừng hơn, giọng sang sảng vang lên: "Ôi vãi! Lão tử sống bao nhiêu năm nay, thấy người ta bó chân chứ chưa thấy súc sinh nào "bó não" bao giờ! Mở mồm ra là "lũ sâu kiến", ngậm mồm lại thì đòi bảo bối của người ta. Hóa ra hai vị đây không phải người à? Là hai con súc sinh không hiểu tiếng người... lại còn tự cho mình là đúng!"
Cố Kỳ hùa theo: "Chậc, nhìn cặp mắt cận của tôi này, suýt nữa thì nhìn nhầm hai thứ rác rưởi này thành người rồi."
Lộc Tây Từ tiếp lời bằng giọng điệu châm chọc hết cỡ: "Có thời gian ở đây sủa bậy, chi bằng cút về tìm cái gương mà soi lại bản mặt mình đi. Ít ra còn thể hiện được chút giá trị tồn tại, đỡ phải đứng đây làm ô nhiễm môi trường."
Chuỗi lời nói đầy gai góc, mỉa mai đến cực điểm khiến gã đàn ông mặc vest và kẻ đội mũ trùm đều cứng người trong giây lát.
Gã mặc vest khẽ "hừ" một tiếng. Âm thanh ấy không chứa đựng hỉ nộ, chỉ đơn thuần là sự khó chịu đối với tiếng ồn ào, như thể tiện tay phủi đi một con ruồi vo ve bên tai.
Anh ta khẽ mấp máy môi: "Ồn ào quá. 004, giết hết đi..."
"Vâng!" Kẻ đội mũ trùm 004 lập tức cúi người nhận lệnh. Khi ngẩng đầu lên, trong mắt gã chỉ còn lại sát khí lạnh băng.
"Hự hự..."
Giây tiếp theo, hàng chục con zombie khổng lồ vốn đang đứng yên, như thể bị bật công tắc tàn sát! Thân hình đồ sộ bộc phát tốc độ kinh người, hoàn toàn trái ngược với kích thước kềnh càng, đột ngột lao ra!
Chân voi giẫm đạp làm mặt đất rung chuyển. Chân đốt sắc nhọn cày xới đất đá bay tứ tung. Móng vuốt cào xé để lại những rãnh sâu hoắm. Hàng chục "ngọn núi" máu thịt di động, mang theo khí thế nghiền nát tất cả, cuốn theo khói bụi ngút trời, điên cuồng lao về phía đội hình của Lộc Nam Ca!