Chương 1042

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:19:37

Sự mờ mịt, giãy giụa, đau khổ, luyến tiếc trong đáy mắt... tất cả những cảm xúc phức tạp ấy dần tan biến, chỉ còn lại sự bình tĩnh kiên định. "Tôi quyết định rồi. Tôi chọn phương án ba: Hồi tố thời gian." Khoảnh khắc lời vừa dứt, ánh sáng từ Hữu Hữu bùng lên rực rỡ, dịu dàng bao bọc lấy cơ thể Lộc Nam Ca. Một giọng nói vĩ đại, uy nghiêm vang vọng khắp không gian thời gian đang ngưng đọng. [Xác nhận lệnh. ] [Thực thi: Tiểu thế giới số G-7716. phương án xử lý chung cuộc "Dòng thời gian sai lệch mạt thế". ] [Lựa chọn: Phương án ba - "Hồi tố cội nguồn". ] [Khởi động: Quyền hạn Quy tắc Thời gian cấp cao nhất. ] [Phạm vi hồi tố: Toàn cầu. ] [Giao thức xử lý ký ức: Khởi động. ] [Bắt đầu thực thi... ] Cảnh tượng trước mắt Lộc Nam Ca bắt đầu trở nên mơ hồ, vặn vẹo như một bức tranh sơn dầu bị nước làm nhòe đi. Gương mặt cương nghị của Lộc Tây Từ, vẻ im lặng của Lộc Bắc Dã, ánh mắt thâm tình của Trì Nghiên Chu và cả nụ cười của tất cả mọi người... đều dần nhạt nhòa trong ánh sáng lục bảo huyền ảo. Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc cô là quả cầu ánh sáng của Hữu Hữu đang khẽ lắc lư như gửi lời chào cuối cùng: "Tạm biệt, Nam Nam." Ngay sau đó, quầng sáng rực rỡ nuốt chửng vạn vật. Thời gian bắt đầu chảy ngược. Lộc Nam Ca choàng tỉnh, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. "Ui da... đầu đau như búa bổ thế này?" Cô day day thái dương đang sưng tấy, tầm mắt nhập nhoạng dần bị bao phủ bởi một sắc trắng hồng dịu nhẹ. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính và lớp rèm voan trắng đang khẽ lay động, từ từ tràn vào phòng. Những vệt nắng cắt ngang không trung, soi rõ từng hạt bụi li ti đang lười biếng xoay tròn trong không khí... Mọi thứ quen thuộc đến mức tựa như một giấc mơ quá đỗi tinh xảo nhưng lại khiến lòng người dấy lên nỗi hoang mang tột độ. Cô chống cơ thể còn đang bủn rủn ngồi dậy, ánh mắt theo bản năng liếc nhanh về phía tủ đầu giường: Năm 2055. ngày 25 tháng 6,7 giờ 03 phút sáng. Là ngày thi đại học, cũng là... một ngày trước khi cô và bố mẹ gặp tai nạn xe hơi. Nam Ca ngẩn người nhìn chằm chằm chuỗi số điện tử đó, đầu óc nhất thời trống rỗng. Sau đó như để xác nhận thực tại hoang đường này, cô giơ tay nhéo mạnh vào đùi mình một cái. "Á!" Đau đến mức nhe răng trợn mắt. Không phải mơ. Nhưng tại sao... ký ức của cô vẫn còn nguyên vẹn? Mùi hôi thối nồng nặc của zombie, tiếng gầm rú man rợ, mùi khói súng khét lẹt ám trên những đống phế tích và cả những đồng đội từng kề vai sát cánh... Tất cả hình ảnh ấy như cơn sóng dữ dội va đập vào tâm trí cô. Theo bản năng, Nam Ca giơ tay lên, năm ngón tay nắm chặt vào hư không, ý niệm bùng phát. Thế nhưng gió không hề cuộn trào. Lòng bàn tay trống rỗng, chỉ có không khí hơi se lạnh lướt qua da thịt. Cô vội nhắm mắt, cố gắng cảm nhận tinh thần lực nhưng lại phát hiện biển ý thức của mình trầm lặng như đáy vực sâu... Dị năng... biến mất rồi! Trái tim hẫng một nhịp, cô xốc chăn lên, chân trần giẫm xuống sàn nhà lạnh lẽo, toan lao ra ngoài tìm bố mẹ, anh trai và em trai... Ngay khoảnh khắc vừa đứng dậy, đầu ngón tay cô vô tình quệt phải một vật cứng cộm lên dưới lớp ga trải giường. Cô cúi đầu nhìn xuống. Một hạt giống to bằng hạt đậu đen, toàn thân xanh biếc, đang nằm lặng lẽ trên mặt ga trắng muốt. Ánh nắng rơi trên mình nó, phản chiếu một lớp huỳnh quang dìu dịu. Hạt giống của Chi Chi? Hơi thở của Lộc Nam Ca nghẹn lại trong lồng ngực. Xèo xèo... Xèo xèo... Một tràng âm thanh nhiễu sóng quen thuộc đột ngột vang lên trong đầu. Ngay sau đó, chất giọng điện tử hoạt bát đến mức "gợi đòn" kia nhảy nhót vang lên, một quả cầu ánh sáng hiện ra ngay trước mắt cô.