Sáng sớm, Trì Nghiên Chu vừa rửa mặt xong, đang chuẩn bị ra ngoài.
Nhưng ngay khi vừa bước đến ngưỡng cửa, đầu óc anh bỗng như bị ai giáng một gậy mạnh, cơn chóng mặt quay cuồng ập đến dữ dội!
Cơ thể loạng choạng mất đà, tấm lưng đập mạnh "rầm" một tiếng vào tường mới giúp anh miễn cưỡng không ngã gục.
Thái dương lập tức rịn ra lớp mồ hôi lạnh, anh phải bám chặt vào vách tường, thở dốc từng cơn nặng nhọc. Phải mất vài phút sau, cảm giác trời đất đảo lộn mới dần rút đi.
Khi Trì Nghiên Chu mở mắt ra lần nữa, trong đáy mắt đã tràn đầy sự cảnh giác và dò xét sắc bén. Các khối cơ bắp theo bản năng căng cứng, đưa anh vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Anh nhanh chóng quét mắt nhìn quanh. Ánh nắng vàng kim xuyên qua lớp cửa kính sát đất, cắt chéo vào phòng, in xuống thảm một vệt sáng ấm áp.
Trên bàn trà là ly cà phê vẫn còn uống dở... Mọi thứ đều gọn gàng, trật tự, tràn ngập một bầu không khí thanh bình đến lạ lùng.
Đây chẳng phải là... căn hộ anh mua hồi đại học để tiện đi lại sao? Tại sao mình lại ở đây?
Ký ức về khoảnh khắc cuối cùng ùa về: lôi điện tắt ngấm, màn hình khổng lồ tan biến và cành khô của Chi Chi...
Anh đột ngột thẳng người dậy, lao vài bước ra ban công rồi đẩy mạnh cửa kính. Gió sớm mùa hè mang theo hơi ấm và hương thơm cỏ cây đặc trưng phả thẳng vào mặt.
Ánh nắng không chút u ám rải xuống thế gian, chói chang nhưng chân thực đến đau lòng.
Dưới lầu, thảm cỏ xanh mướt được cắt tỉa tỉ mỉ. Trên con đường nội khu sạch sẽ của khu chung cư, có người già thong thả dắt chó đi dạo, có dân văn phòng rảo bước vội vã, thi thoảng vài chiếc xe hơi lướt êm qua...
Xa xa, tường kính của những tòa cao ốc phản chiếu ánh bình minh rực rỡ.
Không có tường đổ vách nát.
Không có khói súng mịt mù.
Càng không có bóng dáng những con zombie thối rữa lang thang vất vưởng...
Đây không phải mạt thế. Đây không phải là phế tích...
Theo bản năng, Trì Nghiên Chu thọc tay vào túi quần, rút điện thoại ra.
Màn hình sáng lên theo chuyển động, giao diện khóa hiển thị rõ ràng từng con số: Năm 2055. ngày 25 tháng 6...
"Thời gian... quay lại rồi?" Anh mấp máy môi, giọng nói bật ra khàn đặc.
Không phải ảo giác. Xúc cảm này, ánh sáng này, âm thanh này... tất cả đều là thật.
Đốt ngón tay siết chặt chiếc điện thoại đến mức trắng bệch vì dùng sức quá độ.
Nam Nam! A Dã! Anh Từ! Lão Cố... Tất cả những đồng đội từng kề vai sát cánh sinh tử... Ý nghĩ đầu tiên nảy ra khiến anh muốn lập tức lao ra ngoài tìm họ.
Nhưng bước chân vừa nhấc lên đã khựng lại.
Không đúng! Là chỉ có mình giữ được ký ức, hay mọi người đều có?
Thời điểm hiện giờ Nam Nam vẫn đang ở Nam Thành. Mình và cô ấy còn chưa quen biết, ngay cả phương thức liên lạc cũng không có... Anh Từ! Đúng rồi, phải tìm Lộc Tây Từ trước.
Phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ, ngón tay anh lướt trên màn hình, tìm tên Lộc Tây Từ và ấn gọi.
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, Trì Nghiên Chu cũng lao vút ra khỏi nhà!
Anh bỏ qua thang máy, rẽ trái đẩy mạnh cánh cửa thoát hiểm bằng kim loại nặng trịch. Không khí nơi cầu thang bộ hơi lạnh lẽo, mang theo mùi bụi nhàn nhạt xộc vào mũi.
Ánh sáng từ ô cửa sổ hắt lên những bậc thang, anh sải bước lao xuống, tiếng chân vang vọng dồn dập trong không gian kín mít.
Gần trường đại học chỉ có khu "Vân Đình Uyển" là căn hộ cao cấp nhất nên nhóm bọn họ vì thuận tiện đi lại đều mua nhà ở đây.
Trong đó, anh và Lộc Tây Từ mua cùng một tòa, người tầng trên kẻ tầng dưới.
Khi lồng ngực Trì Nghiên Chu còn đang phập phồng kịch liệt dừng trước cửa nhà Lộc Tây Từ, chiếc điện thoại trong tay cũng ngừng rung. Cuộc gọi vì quá lâu không ai nghe máy đã tự động ngắt.
Tay phải Trì Nghiên Chu liên tục nhấn chuông, đồng thời tay trái đập mạnh lên cánh cửa dày!
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng chuông cửa réo rắt và tiếng đập cửa dồn dập đan xen vào nhau...
Bên trong nhà.
Lộc Tây Từ đang lồm cồm ngồi dậy từ ghế sofa, đầu óc mơ màng.
Đầu nặng như đeo đá, hai bên thái dương đau giật từng cơn khiến anh cực kỳ bực bội.
Mẹ kiếp... sao đầu đau như muốn nứt ra thế này!
"Ai đấy?"
Anh vớ đại chiếc áo phông vắt trên ghế, chẳng thèm nhìn đã tròng ngay vào cổ. Động tác mang đậm sự cáu kỉnh của một kẻ đang ngái ngủ bị làm phiền.
Vạt áo bị kéo xuống xộc xệch, mái tóc ngắn rối bù như tổ quạ, anh lê dép lẹt quẹt ra đến cửa.