Chương 1071: Ngoại truyện: Ngày gia đình chờ đợi cơn bão

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:20:58

Tiểu Văn Anh ngước nhìn mẹ, rồi lại nhìn "bà xinh đẹp" đang cười rất hiền trước mặt. Cô bé ngập ngừng một lát rồi cất giọng sữa non nớt: "Bà ngoại... xinh đẹp ạ." Tang Niên Niên "ôi" một tiếng, mừng rỡ đón lấy Tiểu Văn Anh, ôm cô bé vào lòng rồi cưng nựng, yêu thương không kể xiết. Trong lúc bà ôm cục bột mềm mại, Lộc Tây Từ lần lượt giới thiệu từng thành viên trong nhóm cho bố mẹ. Tang Niên Niên vừa bế Văn Anh, vừa đưa mắt nhìn Lạc Tinh Dữu, Lạc Tinh Hòa, Cố Vãn... đoán già đoán non mà vẫn không biết ai là con dâu tương lai của mình. Cuối cùng, ánh mắt quá lộ liễu của bà khiến Lộc Nam Ca phải lên tiếng: "Mẹ, đây đều là bạn thân của con." Vẻ mong đợi trên mặt Tang Niên Niên tức thì sụp đổ, bà thở dài một hơi. "Thôi hết hy vọng rồi... Mẹ đã bảo mà, mấy cô gái vừa xinh đẹp vừa xuất sắc thế này, nhìn kiểu gì cũng không đến lượt khúc gỗ chưa biết khai khiếu nhà mình. Thôi thôi, con cháu tự có phúc của con cháu. Hơn nữa giờ mẹ có Tiểu Anh Đào rồi, phải không nào, bảo bối nhỏ?" Đêm đó, không một ai trong số hơn mười người có ý định ra khách sạn, thậm chí căn nhà mới của Lộc Nam Ca ở cùng khu cũng không ai đến. Tất cả đều nhất quyết đòi chen chúc trong biệt thự nhà họ Lộc. Viện cớ là cho "náo nhiệt" nhưng thực chất là họ muốn quây quần bên nhau để chờ đợi tối mai. Lộc Tân và Tang Niên Niên dở khóc dở cười nhưng cũng thật sự vui lòng vì căn nhà tràn ngập hơi người và tiếng cười ấm áp như vậy. May là biệt thự nhà họ Lộc đủ lớn, phòng của ba anh em đều rộng rãi và có vệ sinh riêng, cộng thêm mấy phòng dành cho khách. Mọi người chen chúc nhau, người trải đệm dưới sàn, người ngủ trên sofa, cuối cùng cũng ổn định đâu vào đấy. Trong căn biệt thự về đêm, tiếng cười nói khe khẽ và những lời trêu đùa thỉnh thoảng lại vọng ra từ các phòng, rót đầy một không gian ấm áp và căng tràn sức sống. Ngày hôm sau, cả nhóm dứt khoát kéo Lộc Tân và Tang Niên Niên đi cùng, với tên gọi mỹ miều là "Ngày Gia Đình". Những địa điểm du lịch nổi tiếng của Nam Thành đều in dấu chân của họ. Tiếng màn trập máy ảnh vang lên không ngớt, ghi lại vô số bức ảnh tập thể đông vui với những gương mặt tươi cười. Lộc Tân ban đầu còn cố giữ vẻ nghiêm nghị của bậc phụ huynh nhưng không chống đỡ nổi sự trêu chọc của đám trẻ như Hạ Chước, ông nhanh chóng thả lỏng, nụ cười gần như không tắt trên môi. Chưa đầy hai ngày, Lộc Tân và Tang Niên Niên đã hoàn toàn bị "bao vây" bởi sự chân thành và nhiệt tình của đám trẻ. Cứ thế, hai ông bà vui vẻ chấp nhận sự thật rằng mình vừa "nhận nuôi" thêm chín đứa con với tính cách khác nhau nhưng đứa nào cũng ưu tú, thuận mắt, lại còn có thêm một cô cháu ngoại mềm mại, đáng yêu. Ngôi nhà náo nhiệt chưa từng thấy khiến hai vợ chồng cảm nhận được một niềm hạnh phúc và đủ đầy khác hẳn. Hơn ba giờ chiều, cả nhóm đã thấm mệt sau một ngày vui chơi liền kéo nhau về biệt thự. Họ nhờ nhân viên siêu thị giao đến một lượng lớn nguyên liệu tươi ngon nhất. Mọi người quyết định sẽ tự tay chuẩn bị một bữa tiệc nướng BBQ ngoài sân để chờ màn đêm buông xuống. Lộc Tây Từ và Trì Nghiên Chu đang thành thạo nhóm lửa, Cố Kỳ, Hạ Chước và các chàng trai khác thì xúm vào rửa rau, xiên que. Các cô gái thì quây quần một góc xử lý hải sản và trái cây. Tang Niên Niên ngồi bên cạnh con gái: "Nam Nam, con nói xem anh con... học mấy thứ này từ bao giờ thế? Cả Tiểu Trì và mấy đứa nữa, nhìn đứa nào gia cảnh cũng không phải tầm thường, sao làm việc lại nhanh nhẹn tháo vát vậy? Chẳng giống đám công tử bột chút nào." Lộc Nam Ca lau vệt nước trên tay, bình tĩnh đáp: "Lên đại học rồi mà mẹ, ra ngoài ở riêng, nhiều việc phải tự lo thôi, chắc là cứ thế mà học được ạ." Tang Niên Niên gật gù: "Ừm, bạn của anh con quả thật rất tốt. Lễ phép, có giáo dưỡng, khí chất tướng mạo đều không chê vào đâu được. Quan trọng là ở chung rất thoải mái, không có cái thói kênh kiệu của con nhà giàu." Lộc Nam Ca gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn những bóng lưng bận rộn của đồng đội dưới nắng chiều: "Vâng, họ đều rất tốt." Tang Niên Niên lại lặng lẽ ghé sát vào tai con gái, ánh mắt như vô tình lướt qua Trì Nghiên Chu, rồi hạ giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe: "Nam Nam này, sao mẹ cứ thấy... cái cậu Tiểu Trì kia, ánh mắt nhìn con có chút không được "trong sáng" cho lắm nhỉ?" Lộc Nam Ca quay phắt lại: "Mẹ... con đã bảo mẹ bớt xem mấy truyện tổng tài bá đạo đi rồi mà, mẹ xem mẹ nói năng kiểu gì kìa!" Tang Niên Niên "ồ" một tiếng đầy ẩn ý, rồi tao nhã đứng dậy đi lấy đồ uống, bỏ lại một câu than thở nhẹ bẫng: "Mẹ thấy cả hai anh em con đều di truyền cái tính đầu gỗ không biết khai khiếu của bố con. Suốt ngày khoe IQ với EQ cao, mà cái EQ của con chắc sắp tụt xuống số âm rồi đấy!"