Lộc Nam Ca lập tức lấy ra hơn chục khẩu súng bắn tỉa từ không gian, đặt xuống đất: "Đủ không?"
Trì Nghiên Chu gật đầu: "Đủ rồi!"
Lộc Nam Ca nhìn về phía Văn Thanh và Ngu Vi, lấy bình xịt zombie và áo chống đạn đưa cho hai người: "Hai người chú ý an toàn."
Dặn dò xong, cô lại leo lên ngồi trên lưng Cương Tử.
Cương Tử dang rộng đôi cánh lộng lẫy, bay lơ lửng giữa không trung...
Lộc Nam Ca nhìn Chi Chi trên vai Lộc Bắc Dã: "Chi Chi, bây giờ trói mọi người lại đi... Lát nữa nghe theo lệnh của A Dã hoặc Nghiên ca, đưa họ đến tập hợp."
Chi Chi kêu "chíp chíp" đáp lời, tán cây nhỏ gật gật một cách nghiêm túc.
Chỉ thấy hàng chục sợi dây leo xanh biếc vươn ra từ người nó, quấn quanh eo của mỗi thành viên trong đội.
Dây leo vừa chắc chắn lại không gây khó chịu...
"Thực vật biến dị này của cô Lộc lợi hại quá..." Ngu Vi khẽ chạm vào sợi dây leo trên eo, nói nhỏ với Văn Thanh: "Cảm giác này giống như đang thắt một sợi dây an toàn sống vậy."
Văn Thanh gật đầu nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lộc Nam Ca.
Hạ Chước thử nhảy lên nhảy xuống vài cái, sợi dây leo co dãn linh hoạt theo động tác của anh ta: "Hầy, cái này còn thoải mái hơn cả dây an toàn nữa!"
Lá của Chi Chi ghét bỏ run lên...
Lộc Nam Ca vỗ nhẹ vào lưng Cương Tử: "Cương Tử, đi thôi!"
Cương Tử chở Lộc Nam Ca bay vút lên trời...
Đôi cánh khổng lồ vỗ vào màn đêm, chẳng mấy chốc đã biến thành một chấm đen nhỏ...
Trên sân thượng, sau khi chọn xong xạ thủ, Trì Nghiên Chu nhìn họ chiếm lĩnh các vị trí bắn tỉa ở rìa sân thượng.
Anh lập tức giơ ống nhòm lên, dõi theo hướng Lộc Tây Từ đang nhìn, tìm kiếm bóng hình quen thuộc ấy giữa bầu trời đêm.
Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi, không khí căng thẳng và mong chờ trước trận chiến lớn bao trùm, dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của nhau.
Họ đang chờ đợi...
Lộc Tây Từ một tay cầm ống nhòm, tay kia nắm chặt tay em trai Lộc Bắc Dã.
Cậu bé ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm đen kịt điểm xuyết vài ngôi sao thưa thớt, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của chị gái mình.
"Bắt đầu rồi..." Giọng nói trầm thấp của Thời Tự phá vỡ sự im lặng.
Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức tập trung lại.
Chỉ thấy giữa trời đêm, mấy chấm đen nhỏ kéo theo vệt lửa mờ, như những ngôi sao băng rơi, liên tiếp lao thẳng xuống...
Giây tiếp theo...
"Ầm!"
Tiếng nổ đầu tiên vang lên đột ngột như sấm động cửu thiên, sóng âm cuồng bạo lập tức xé toạc sự yên tĩnh của màn đêm.
Tại khu trung tâm của căn cứ Bàn Thạch, một quả cầu lửa cuồn cuộn khói đen bốc lên trời, soi sáng cả nửa bầu trời...
Tiếp theo là quả thứ hai, thứ ba...
Lựu đạn không ngừng ném xuống các mục tiêu đã định của Lộc Nam Ca, nở rộ thành từng đóa hoa tử thần lộng lẫy mà chết chóc tại khu vực cốt lõi của căn cứ Bàn Thạch...
Ánh lửa lóe lên, soi rõ hình bóng những tòa nhà sụp đổ và những mảnh vỡ văng tung tóe...
Trên không trung, Cương Tử chở Lộc Nam Ca, khéo léo lượn lách giữa luồng không khí hỗn loạn do vụ nổ tạo ra...
Nó lúc thì bổ nhào xuống một cách dữ dội, lúc lại vút lên cực nhanh, tránh khỏi những cột khói nóng rực đang cuồn cuộn bốc lên từ phía dưới.
"Địch tập kích! Có địch tập kích!" Lính gác ở cổng căn cứ Bàn Thạch bị vụ nổ bất ngờ dọa cho mất mật, gào lên khản cả giọng.
"Mẹ kiếp! Bom ở đâu ra thế?" Một lính gác khác hoảng hốt nhìn quanh.
"Bên ngoài không có! Không phải ném từ bên ngoài vào! Là từ bên trong căn cứ của chúng ta!"
"Có người lẻn vào rồi!"...
Khu trung tâm của cả căn cứ Bàn Thạch càng chìm trong hỗn loạn.