"Chị ơi..."
Nước mắt Lộc Bắc Dã vỡ đê, cậu bé dùng hết sức bình sinh ôm chặt cổ chị gái, vùi mặt vào hõm vai cô mà khóc nấc lên.
"Em còn tưởng... em lại phải một mình... bắt đầu lại từ đầu..."
Sự sợ hãi run rẩy trong giọng nói non nớt ấy khiến tim Lộc Nam Ca đau như bị ai bóp nghẹt. Cô siết chặt vòng tay, ôm trọn cơ thể nhỏ bé đang run lên bần bật vào lòng.
"Sẽ không đâu. Chị sẽ luôn ở bên A Dã của chúng ta."
Trong ý thức, cô kích động gọi: [Hữu Hữu! A Dã cũng nhớ lại rồi! Em ấy không bị mất trí nhớ!]
Quả cầu ánh sáng bay lượn vòng quanh hai chị em, giọng nói vang lên trong đầu Nam Ca đầy vẻ hân hoan: [Nam Nam! Đây là hiệu ứng khi Chi Chi nảy mầm đấy... ]
"Ý cậu là sao?" Lộc Nam Ca nhất thời chưa hiểu, buột miệng hỏi thành tiếng.
Lộc Bắc Dã đang vùi đầu trong lòng chị ngẩng lên, đôi mắt ầng ậc nước mang theo vẻ khó hiểu: "Chị ơi, chị nói chuyện với ai thế?"
"Chị nói..." Lộc Nam Ca vừa định giải thích thì tiếng cảnh báo trong đầu rú lên chói tai.
[Cảnh báo! Cấm tiết lộ thông tin về Hệ thống dưới mọi hình thức, trực tiếp hoặc gián tiếp!]
[Biết rồi, biết rồi... ] Nam Ca nghiến răng trong đầu.
Cô lảng sang chuyện khác, ánh mắt rơi xuống đôi chân trần của Bắc Dã: "Không sao đâu. Mà sao em lại đi chân đất chạy ra đây thế này?"
Lộc Bắc Dã sụt sịt: "Em vội... tìm chị!"
Lòng Nam Ca mềm nhũn như nước. Cô cúi người định bế bổng em trai lên nhưng cánh tay vừa dùng sức thì khựng lại.
[Hả? Sao nặng thế này?]
Cô đành dìu Lộc Bắc Dã ngồi lên ghế sofa trong phòng mình, vỗ nhẹ lưng cậu bé: "Ngoan, ngồi đây đợi chị, chị đi lấy dép cho em."
Cô xoay người đi về phía tủ giày nhưng trong ý thức vẫn không buông tha Hữu Hữu: [Này, cậu vừa nói Chi Chi nảy mầm là ý gì? Còn nữa, Đại Lực Hoàn của tôi đâu? Không phải là vĩnh viễn sao? Sao thu hồi rồi?]
Hữu Hữu cười hì hì: [Nam Nam, quay về "bản cài đặt gốc" thì mọi thứ phải reset chứ! Hàng tặng kèm đâu có bảo hành vĩnh viễn! Còn về Chi Chi... Bất kỳ đồng đội nào kiếp trước từng ăn lá của Chi Chi, thì ngay khoảnh khắc hạt giống nảy mầm, ký ức mạt thế của họ cũng sẽ được đánh thức trọn vẹn! Đây chính là món quà bất ngờ mà tôi và Chủ hệ thống đã tranh đấu mãi mới giành được cho cậu đấy! Thế nào? Nam Nam, món quà "trùng phùng" này có đủ nhiệt huyết, đủ lấy nước mắt không?]
Gần như cùng lúc đó...
Tại thành phố Ninh, bên bàn ăn sáng ngập tràn ánh nắng dịu dàng. Văn Thanh đang tỉ mẩn thổi từng thìa cháo cho con gái nhỏ. Bàn tay đang cầm thìa bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, rồi run rẩy dữ dội.
Giây tiếp theo, cô buông thìa, ôm chầm lấy cô con gái Tiểu Anh Đào đang ngơ ngác vào lòng. Nước mắt nóng hổi trào ra, giọng nói người mẹ vỡ vụn: "Xin lỗi... xin lỗi con... Là mẹ vô dụng, kiếp trước mẹ đã không bảo vệ tốt cho con..."
Cô bé trong lòng mẹ tuy luống cuống nhưng vẫn vươn bàn tay nhỏ xíu, vụng về lau nước mắt cho mẹ: "Mẹ ơi, mẹ đừng khóc..."
Tại thành phố Cù, giữa quán ăn sáng ồn ào khói lửa nhân gian. Lạc Tinh Dữu đang nghe chị gái càm ràm chuyện nhà cửa, đôi đũa trên tay bỗng "cạch" một tiếng rơi xuống mặt bàn đầy dầu mỡ.
Cô đột ngột ngẩng đầu, nhìn trân trân vào khuôn mặt sống động, quen thuộc mà cũng quá đỗi "xa xôi" ở đối diện. Tầm mắt cô nhòe đi trong tích tắc."Chị..." Cổ họng cô nghẹn đắng. Cô chồm tới nắm chặt lấy tay chị gái, siết mạnh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, như thể chỉ cần buông lơi một chút, người trước mắt sẽ lại tan biến vào hư vô.
Tại Kinh thị phồn hoa, ở những địa điểm khác nhau...
Lộc Tây Từ, Trì Nghiên Chu, Thời Tự, Hạ Chước, Quý Hiến, Cố Kỳ, Cố Vãn, Trì Nhất, ông cụ Trì, Tang Tự, Tang Triệt, Tang Yên...
Vào giờ phút này, cánh cổng ký ức phủ bụi thời gian đồng loạt ầm ầm mở toang!
Mọi đau thương, mất mát và cả những lời hứa chưa trọn vẹn của kiếp trước, giờ đây đã quay trở lại.
[Chính văn hoàn. ]