"Bớt nói nhảm! Vào đây!" Tạ Lâm Lâm không chút khách khí véo tai anh ta, lôi về phía mấy người Lộc Nam Ca.
Hai anh em Hạ Hoài Cảnh và Hạ Hoài Nhượng cũng đi theo sau Tạ Lâm Lâm, cố nén cười bước vào.
Đợi mọi người đến đông đủ, Trì Nghiên Chu bảo Trì Nhất, Quý Hiến và Hạ Chước đi thông báo cho những dị năng giả ngày mai sẽ cùng xuất phát đến Bàn Thạch.
Cố Kỳ một lần nữa nói rõ lại việc phân nhóm, kế hoạch hành động, thời gian tập trung và những điều cần lưu ý cho mọi người.
"Đã rõ cả chưa? Rõ rồi thì về nghỉ sớm đi, ngày mai tập trung đúng giờ, không được đến muộn."
"Rõ rồi!"
"Biết rồi!"
"Anh chị em, ngủ ngon!"
Màn đêm dần buông, đặc quánh như mực Tàu loang trên nền trời, chỉ còn lại vài ngôi sao thưa thớt điểm xuyết.
Sau khi mọi người về phòng, căn biệt thự rộng lớn của nhà họ Lộc cũng dần chìm vào yên tĩnh.
Lộc Nam Ca tắm rửa xong, mang theo hơi nước mát lạnh bước ra từ phòng tắm.
Cô không nghỉ ngơi ngay mà dắt theo hai đứa nhỏ đến phòng Lộc Bắc Dã: "A Dã..."
Gần như ngay khoảnh khắc tiếng gõ cửa vừa dứt, bên trong đã vọng ra tiếng bước chân lon ton "lạch bạch".
Cửa phòng "cạch" một tiếng được kéo ra, bóng dáng Lộc Bắc Dã xuất hiện phía sau.
Cậu đã thay bộ đồ ngủ bằng cotton màu xanh in hình khủng long nhỏ, mái tóc đen mềm mại vẫn còn ẩm ướt sau khi tắm vài lọn tóc không nghe lời dán trên vầng trán sạch sẽ.
Gương mặt nhỏ nhắn được rửa sạch sẽ, trắng trẻo và sáng bóng, đôi mắt to giống hệt Lộc Nam Ca sáng lấp lánh: "Chị ơi! Mau vào đi chị!"
Phòng của Lộc Bắc Dã do Lộc Nam Ca và cậu cùng nhau trang trí.
Một chiếc giường trẻ em bằng gỗ thô, trải bộ ba ga giường in hình bầu trời sao.
Vị trí cạnh cửa sổ là một chiếc bàn học cùng tông màu.
Bên cạnh bàn học là một tủ sách, bên trong sắp xếp đủ loại sách vở theo từng danh mục.
Sát tường cạnh cửa ra vào là một chiếc ghế sô pha đơn nhỏ.
Trước ghế sô pha trải một tấm thảm lông cừu.
Bên cạnh tấm thảm là một chiếc kệ đựng đồ sáu tầng mà Lộc Bắc Dã từng từ chối nhưng cuối cùng vẫn bị Lộc Nam Ca ép giữ lại, bên trong chất đầy đồ chơi trí tuệ và đồ ăn vặt.
Có lẽ vì từng trải qua những ngày tháng ăn không đủ no, sống nay lo mai nên Lộc Bắc Dã có một sự yêu thích gần như là bản năng đối với đồ ăn, nhất là đồ ngọt.
Nhưng cậu là một đứa trẻ cực kỳ tự giác và hiểu chuyện.
Lộc Nam Ca đã quy định lượng đồ ăn vặt mỗi ngày cho cậu và cậu luôn tuân thủ nghiêm ngặt, dù là món yêu thích đến đâu, hễ đủ số lượng là tuyệt đối không động vào thêm.
Vì vậy Lộc Nam Ca yên tâm lấp đầy "trạm tiếp tế đồ ăn vặt" cho cậu.
Trên bàn học, máy tính bảng và laptop được đặt cạnh nhau.
Đó đều là kho tài nguyên khổng lồ mà Lộc Nam Ca đã tải về trước khi mạng internet bị ngắt hoàn toàn... truyện đọc cho thiếu nhi, phần mềm học tập, một vài game offline có đồ họa dễ thương và rèn luyện tư duy...
Lộc Nam Ca ngồi xuống chiếc sô pha nhỏ, cơ thể hơi lún vào lớp đệm mềm mại.
Chi Chi và Cương Tử lăn lộn trên thảm, Lộc Bắc Dã ngồi xổm bên cạnh, đưa tay xoa đầu hai đứa nó...
Lộc Nam Ca khẽ động ý niệm, lấy bộ đồ phòng ngự và quần áo giữ nhiệt đặt lên tay vịn sô pha.
"Ngày mai ra ngoài, mặc hết những thứ này vào."
Lộc Bắc Dã gật đầu: "Vâng ạ, chị ơi! Em biết rồi!"
Lộc Nam Ca lại lật tay lần nữa, một chiếc máy sấy tóc xuất hiện trong tay cô.
Cắm điện rồi vẫy tay với em trai: "Sấy khô tóc rồi hẵng ngủ, không thì sau này... sẽ đau đầu đấy."
Lộc Bắc Dã mỉm cười: "Cảm ơn chị ạ!"