Hạ Chước: [Tốc độ lật mặt quả là đáng kinh ngạc!]
Cố Kỳ: "Hôm nay có một đám người của Bàn Thạch đến trước cổng căn cứ chúng ta gây sự, tên cầm đầu còn định kích động đám đông, bị chúng tôi xử lý ngay tại chỗ rồi. Cho nên..."
Anh còn chưa nói hết lời, Cố Vãn đã hét lên một tiếng đầy tiếc nuối: "A a a! Rốt cuộc là em đã bỏ lỡ cái gì vậy!
Có người đến gây sự mà em lại không có mặt! Còn là ngay trước cửa nhà mình nữa!"Chuyện tốt" như vậy sao có thể thiếu em được!"
Cô túm lấy cánh tay Lộc Nam Ca mà lắc: "Mau, kể em nghe đi, chi tiết vào!"
Hạ Chước lập tức chen lên, nước bọt văng tứ tung: "Để tôi, để tôi! Tôi nói cho cô nghe hôm nay đặc sắc lắm! Cái đám đó..."
Anh thêm mắm dặm muối, miêu tả lại một cách sinh động "chiến tích lẫy lừng" của Lộc Nam Ca làm sao một tát đánh bay Hoàng Phàn, còn mình thì dùng miệng lưỡi chọc cho đối phương tức hộc máu ba lít như thế nào...
Đợi Hạ Chước kể xong, Cố Vãn hăm hở xoa tay, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Tiếc quá đi mất! Chợ mở cửa lâu như vậy, em chỉ chờ có người đến tận cửa gây sự... Sao lại cứ nhằm đúng lúc em đang thăng cấp mà đến chứ..."
Nói rồi, cô đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn có tên chó Tư Thịnh kia nữa, lại để gã sống thêm được một ngày!"
Cố Kỳ nhìn dáng vẻ hăng hái của em gái, dội cho cô một gáo nước lạnh, nhắc nhở: "Bây giờ chân gã không còn què nữa, hành động không bị cản trở.
Hơn nữa gã đã thăng lên cấp năm được một thời gian rồi, nền tảng có lẽ vững chắc hơn em. Em bây giờ vừa mới thăng cấp, đối đầu với gã chưa chắc đã có phần thắng."
Cố Vãn: "Này! Cố Kỳ! Anh bị sao thế? Em có phải em gái ruột của anh không vậy? Sao anh cứ nâng người ngoài lên, hạ người nhà mình xuống thế? Còn chưa đánh mà anh đã nói em đánh không lại rồi?"
Cố Kỳ trưng ra vẻ mặt nghiêm túc "anh là đang tốt cho em": "Anh là muốn em nhận rõ hiện thực, đừng để việc thăng cấp làm cho mờ mắt, hành động bốc đồng, kẻo lại chịu thiệt!"
"Sợ gì chứ!" Cố Vãn khoác tay Lộc Nam Ca, hất cằm lên, vênh váo đắc ý, giọng điệu tràn đầy tự tin một cách mù quáng: "Chống lưng của em cứng lắm nhé! Nam Nam, A Dã, anh Nghiên, Thời Tự đều là cấp sáu, một trăm tên Tư Thịnh kéo đến em cũng không sợ!"
Cố Kỳ nhìn dáng vẻ không biết sợ là gì của cô, thái dương giật thon thót: "... Anh thấy em với Hạ Chước bây giờ như anh em sinh đôi vậy! Cùng một giuộc cả!"
Cố Vãn lập tức xù lông: "Anh, anh nói móc ai đấy?"
Hạ Chước ở bên cạnh cũng không vui: "Cố Kỳ, cậu mắng ai đấy?"
Cố Vãn lập tức chĩa mũi dùi sang, hai tay nắm thành quyền: "Khoan đã, Hạ Chước cậu có ý gì? Chung một mẹ với tôi là chuyện mất mặt lắm à?"
Hạ Chước: "Cô nói nhỏ thôi, chung một mẹ với cô, chẳng lẽ là chuyện vẻ vang lắm à?..."
Cố Vãn: "Hạ... Chước..."
Ánh tà dương tựa vàng tan, rải khắp căn cứ Diễm Tâm, tràn vào khoảng sân nhỏ của biệt thự nhà họ Trì, xua đi phần nào cái nóng nực của ban ngày.
Kể từ khi mấy gia đình về làm hàng xóm của nhau, chỉ cần Lộc Nam Ca, Trì Nghiên Chu và mọi người ở nhà, hoặc chắc chắn sẽ về nhà ăn cơm, thì bữa tối của mấy nhà lại tụ tập lại với nhau, gần như đã thành thông lệ.
Có lúc người nấu ăn là mấy người Vân Thanh, có lúc lại là các bậc trưởng bối...
Hôm nay người cầm trịch là mẹ Thời, mẹ Hạ và cô Cố... ba người cùng với ba Thời, ba Cố và mấy người nữa chung tay chuẩn bị bữa tối.
Một nhóm các bậc trưởng bối đã bày ra một bàn ăn gia đình đủ cả sắc hương vị.