Chương 235

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:40:04

Vẻ mặt Văn Thanh có chút nghiêm túc, cô gọi: "Anh Hạ." Hạ Chước đưa tay lên miệng, làm động tác kéo khóa. Trong điện nóng nực khó chịu, vẹt Kim Cương vỗ cánh liên tục, dị năng hệ băng theo luồng gió khuếch tán ra. Trong chốc lát, tro hương tích tụ lâu năm, bụi bặm trong phòng và mạng nhện đều bị cuốn lên, bay lơ lửng trong những vệt nắng xiên. "Khụ khụ..." "Hắt xì!" Giữa những tiếng ho khan liên tiếp, Văn Thanh bịt mũi miệng nói: "Chúng ta dọn dẹp một chút đi? Lòng thành thì sẽ linh nghiệm." Văn Thanh hiếm khi lên tiếng nên không ai phản đối. Lộc Nam Ca lấy ra mấy cái xô nhựa, một chồng giẻ lau và găng tay cao su từ không gian. Cố Kỳ giơ tay, một cột nước bắn ra từ đầu ngón tay anh rồi chảy vào trong xô. Mọi người cùng nhau lau dọn chính điện. Giẻ lau lướt qua bề mặt bong tróc của tượng Phật, tro hương tích tụ lâu năm rơi lả tả. Đợi tượng Phật hiện lại vẻ trang nghiêm, họ mới chuyển sang các phòng thiền bên cạnh. Lộc Nam Ca vung tay, dời hết những thứ như bồ đoàn mốc meo, bàn trà mục nát ra ngoài sân. Cửa lớn cửa sổ đều mở toang. Cố Kỳ điều khiển cột nước xối rửa bên trong, bọt xà phòng giặt đồ cuốn theo lớp cáu bẩn lâu năm chảy ra ngoài. Mọi người cầm bàn chải cứng cọ rửa kỹ càng từng ngóc ngách cho đến khi sàn gỗ lộ ra vân gỗ vốn có. Cuối cùng, Cố Kỳ lại dùng một dòng nước sạch xối lại lần nữa, nước bẩn đục ngầu cuốn theo bọt xà phòng róc rách chảy xuống bậc thềm đá. Lộc Nam Ca giơ hai tay lên, gió xoáy một vòng trong phòng, hơi ẩm ướt nhanh chóng tan biến. Cô lại phân loại đồ đạc đang phơi ngoài sân rồi dời chúng vào lại phòng thiền, mỗi món đồ đều tỏa ra mùi nắng. Bảy giờ tối, mặt trời gay gắt lặn về phía tây vẫn còn nóng rát, hắt những bóng dài của khung cửa sổ lên phòng thiền. Mọi người ngồi quây quần trong một phòng thiền, ăn bữa cơm chay toàn phần do Văn Thanh nấu - nấm mèo trộn, nấm hương xào sốt tương, rau củ xào, ăn cùng với cháo kê đặc sệt. Bên ngoài, hơi nóng kéo dài cả ngày cuối cùng cũng bắt đầu dịu đi. Nhân lúc trời chưa tối hẳn, họ cầm xẻng sắt ra trước cổng. Dưới gốc thông cổ thụ bên cổng, đất được xúc lên từng xẻng một. Những thi thể khô quắt được bọc trong vải thô sạch sẽ rồi cẩn thận đặt vào hố đất. Lúc lấp đất, không biết là ai đã khẽ niệm một câu "A Di Đà Phật". ... Khi trời tối hẳn, Cố Kỳ hỏi: "Ban ngày nhiệt độ cao quá, chúng ta có nên đổi sang đi đường vào ban đêm không?" Lộc Tây Từ: "Ban đêm là thời điểm thực vật và động vật biến dị cùng với zombie hoạt động mạnh, có hơi mạo hiểm không?" Trong đầu Lộc Nam Ca chỉ toàn là cực nóng, cực lạnh... , nói: "Thời tiết này bất thường quá, hay là chúng ta ở lại chùa quan sát vài ngày rồi hãy đi?" "Vậy tối nay có đến chỗ kẹt xe đó không?" Hạ Chước ngồi dưới mái hiên, tay tung hứng một quả dại. Trì Nghiên Chu: "Cứ xem tình hình thời tiết trước đã. Chúng ta quyết định đi ban ngày hay ban đêm rồi hãy đến chỗ kẹt xe đó xem sao." Việc phân chia phòng thiền rất đơn giản và rõ ràng - ngoài căn phòng dùng để chứa đồ đạc cũ của chùa, ba phòng còn lại vừa đủ để chia. Lộc Nam Ca và mấy cô gái ở phòng thiền giữa, hai phòng hai bên là của các chàng trai. Nhiệt độ trên núi giảm nhanh theo ánh mặt trời lặn, không khí mang theo hương cỏ cây lan tỏa khắp nơi. Tiếng gầm của động cơ diesel vang lên đột ngột giữa núi rừng tĩnh lặng, làm kinh động mấy con chim đêm đang ngủ. Chúng vỗ cánh bay vụt lên bầu trời đen kịt, chỉ để lại vài tiếng kêu gấp gáp. "Cương Tử" vỗ cánh "quác quác" phụ họa theo một cách kỳ quặc. Nó bị "Chi Chi" ghét bỏ quất cho một dây leo rồi bị nhét một vốc hoa quả vào cái mỏ ồn ào. Điện được nối, ánh đèn vàng vọt từ cửa sổ ngôi chùa đổ nát hắt ra, loang thành một vệt màu ấm áp trong màn đêm đặc quánh.