Hạ Hoài Cảnh và Tạ Lâm An một trái một phải, kẹp nách Hạ Hoài Nhượng lôi ra ngoài cửa...
Sau khi người đi rồi, Hạ Chước gãi đầu: "Sao tôi cứ lơ mơ thế nhỉ?"
Cố Kỳ: "Ý của ông Trì là để chúng ta tiếp quản căn cứ, dùng thực lực của mình để đứng vững, giành được quyền lên tiếng."
Hạ Chước càng thêm bối rối: "Vậy anh tôi và bọn họ chạy làm gì?"
Cố Kỳ liếc anh ấy một cái: "Để lại không gian cho chúng ta bàn bạc chuyện chính sự."
Hạ Chước: "Tôi thật muốn liều mạng với đám người thông minh các cậu!"
Cố Kỳ: "Im miệng!"
Thời Tự quay sang Trì Nghiên Chu và Lộc Nam Ca: "Anh Nghiên Chu, Nam Nam, bây giờ chúng ta sắp xếp thế nào?"
Ánh mắt Trì Nghiên Chu và Lộc Nam Ca đều hướng về phía Quý Hiến.
Quý Hiến: "Anh Nghiên Chu, Nam Nam, tôi có thể đợi... người đã mất rồi, tôi không muốn mọi người vì chuyện của tôi mà mạo hiểm."
Trì Nghiên Chu trầm ngâm một lát rồi nói: "Vậy chúng ta cứ ở lại căn cứ vài ngày, tìm hiểu tình hình... nhân tiện tìm xem cậu của Nam Nam và người nhà của chị Vân Thanh có ở căn cứ của chúng ta không."
Lộc Nam Ca: "Vậy mấy người các anh phụ trách nội bộ, mấy người chúng tôi ra ngoài dạo một vòng, tiện thể tìm người..."
Mọi người lũ lượt gật đầu đồng ý.
Trì Nghiên Chu: "Anh Từ đi cùng chúng ta..."
Lộc Tây Từ nhìn em gái mình rồi gật đầu: "Được!"
Hạ Chước: "Vậy khi nào đến căn cứ nhà họ Mục báo thù cho lão Quý, tiện thể thay trời hành đạo một phen?"
Cố Kỳ nhíu mày: "Cậu không nghe ông Trì nói sao? Nhà họ Mục có mấy trăm dị năng giả..."
Hạ Chước không cho là đúng lắc đầu: "Tôi chỉ nghe ông Trì nói, thành phố Kinh hiện tại không có cấp sáu... cho nên chúng ta có em gái bảo bối ở đây, có thể một mẻ hốt gọn!"
Cố Kỳ: "Vậy bây giờ cậu nghe thấy rồi chứ?"
Hạ Chước vẫn vẻ mặt nghiêm túc: "Ừm, cho nên... không thể một mẻ hốt gọn được nữa à?"...
Sáng sớm hôm sau, Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Cố Kỳ, Hạ Chước, Thời Tự và Quý Hiến bị anh em nhà họ Hạ và Tạ Lâm An dẫn ra ngoài.
Bên kia, Lộc Nam Ca, Lộc Bắc Dã, Cố Vãn, Vân Thanh, Lạc Tinh Dữu và Quý Hoan được Quý Hiến sắp xếp đi cùng, cũng bắt đầu đi dạo trong căn cứ.
Trên vai mỗi người họ đều cài một huy hiệu hình ngọn lửa.
Để giảm bớt sự chú ý không cần thiết, mấy người vẫn đeo khẩu trang...
Họ đầu tiên đến chợ giao dịch ở khu sinh hoạt phía bắc.
Lạc Tinh Dữu: "Mặt đường này sạch thật!"
Cố Vãn: "Hôm qua nghe ba tớ nói, những công việc như vệ sinh, trồng trọt và chăn nuôi đa số do những người sống sót bình thường phụ trách. Như vậy họ có thể dựa vào lao động để kiếm tiền lương, duy trì cuộc sống."
Chỉ thấy hai bên đường, bên cạnh dải cây xanh, có những người sống sót bình thường đang cúi người cẩn thận gieo hạt...
Dị năng giả hệ thổ đứng bên cạnh, phủ đất cho bằng phẳng, dị năng giả hệ thực vật thì theo sát phía sau, thúc đẩy những hạt giống vừa được chôn xuống.
Mọi thứ đều ngăn nắp, toát lên một vẻ yên bình và sức sống hiếm có trong thời tận thế.
Bước vào chợ giao dịch, chỉ thấy hai bên bày đầy các loại sạp hàng, trông như một khu chợ đêm trước tận thế.
Đồ bán đa dạng, phong phú... từ các loại hạt giống, thực phẩm, đến nồi niêu xoong chảo, sách báo tạp chí, gần như có đủ cả...
Khác với những căn cứ họ đã từng đi qua,"Căn cứ Diễm Tâm" sử dụng tiền giấy mà ông Trì vừa đưa cho họ để giao dịch, chứ không phải tinh hạch.
Vân Thanh: "Đồ ở đây, so với mấy căn cứ chúng ta đã đi qua đều đầy đủ hơn nhiều nhưng đồ cũ vẫn chiếm đa số..."
Lộc Nam Ca: "Chúng ta có nên thuê một sạp hàng để bán không?"