Chương 852

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:10:05

Cố Kỳ nhắc: "Cậu kiềm chế chút đi! Sao lắm mồm thế?" Phía trước trạm gác là hai tòa nhà ký túc xá được quây lại một cách sơ sài bằng lưới thép gai. Trong tòa nhà đèn đuốc sáng trưng. Nhưng lúc này lại không nghe thấy một tiếng người nào, ngay cả tiếng nói mê hay tiếng khóc thút thít cũng không có, chỉ có một sự im lặng chết chóc... Ngu Vi đứng ở vị trí gần nhóm Lộc Nam Ca, cơ thể khẽ run rẩy. Móng tay cô bấm sâu vào da thịt trong lòng bàn tay, để lại mấy vệt máu mà không hề hay biết. Ánh mắt cô gắt gao nhìn chằm chằm vào hai tòa nhà đó, trong mắt cuộn trào nỗi đau đớn, sợ hãi và cả một sự khẩn cầu gần như tuyệt vọng. Cuối cùng, cô như đã hạ quyết tâm, hít một hơi thật sâu rồi đi thẳng đến trước mặt Lộc Nam Ca: "Cô Lộc, tôi có chuyện muốn nói riêng với cô!" Lộc Nam Ca nhìn cô ấy, để ý đến lòng bàn tay đẫm máu của cô ấy, ánh mắt khẽ động. Cô không hỏi nhiều, chỉ im lặng đi theo Ngu Vi sang bên cạnh vài bước, tránh khỏi những người khác. "Cô Lộc, có thể... chỉ đưa các cô gái vào trong được không? Tôi đảm bảo vào giờ này, bên trong không có nguy hiểm!" Lộc Nam Ca biết Ngu Vi từng ở Bàn Thạch, trạng thái bất thường và lời đề nghị đột ngột này của cô ấy vốn đã ẩn chứa một lượng thông tin khổng lồ. Cô không trả lời ngay, tinh thần lực của cô lan tỏa về phía hai tòa ký túc xá. Ngu Vi thấy Lộc Nam Ca im lặng, tưởng cô không đồng ý: "Cô Lộc! Bên trong đều là phụ nữ... Bọn họ..." Lộc Nam Ca vừa hay thu tinh thần lực về: "Được!" Ngu Vi đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ lên ngay tức khắc, nước mắt kìm nén bấy lâu lăn dài trên má, cô nghẹn ngào: "Cảm ơn... Cảm ơn cô Lộc!" Lộc Nam Ca đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay đang nắm chặt và loang lổ vết máu của cô gái: "Ngu Vi, đừng bấu nữa, tay em chảy máu rồi! Bây giờ em là người của Diễm Tâm, có chúng tôi ở đây, không ai có thể làm hại em được đâu!" Ngu Vi lúc này mới muộn màng cảm nhận được cơn đau nhói trong lòng bàn tay, cô xòe tay ra, nhìn mấy vệt máu rồi lại nhìn Lộc Nam Ca, gắng sức gật đầu... Lộc Nam Ca quay người, nhìn về phía Lộc Tây Từ và Trì Nghiên Chu: "Anh, anh Nghiên, các bạn nữ vào trong với em, hai anh ở ngoài canh chừng, giữ cảnh giác cao độ." "Để em đi gọi người!" Cố Vãn lập tức xoay người, rảo bước về phía các thành viên nữ trong đội. Lộc Tây Từ và Trì Nghiên Chu nhìn nhau, cùng lúc gật đầu: "Cứ yên tâm." Ánh mắt Lộc Nam Ca chuyển sang Lộc Bắc Dã: "A Dã, bên trong toàn là con gái. Em ở lại cạnh anh trai được không? Chị để Cương Tử lại cho em, chị sẽ về ngay thôi..." Lộc Bắc Dã gật mạnh đầu: "Vâng ạ, chị. Chị cẩn thận nhé!" Cậu ngoan ngoãn đứng lại giữa Lộc Tây Từ và Trì Nghiên Chu nhưng ánh mắt thì không rời khỏi Lộc Nam Ca một giây. Trì Nghiên Chu: "Thời Tự, theo dõi sát sao mọi động tĩnh xung quanh. Lão Cố, dẫn người của cậu kiểm soát các góc chết tầm nhìn ở hai bên sườn đông tây, Hạ Chước..." Phía bên kia, Cố Vãn, Lạc Tinh Dữu, Vân Thanh đã nhanh chóng tập hợp hơn mười dị năng giả nữ như Tang Yên, Nhậm Lôi... lại. Lộc Nam Ca dẫn mọi người đi về phía lối vào cầu thang của tòa ký túc xá bên trái trước, tất cả thành viên nữ nhanh chóng nối gót cô. Cánh cổng sắt ở lối vào bị khóa bằng một sợi xích sắt to và nặng. Lạc Tinh Dữu điều khiển dị năng hệ Kim, sợi xích kêu "loảng xoảng" một tiếng rồi rơi xuống đất. Đẩy cánh cổng sắt ra, bước vào trong tòa nhà, ánh sáng bên trong đột ngột tối sầm lại... Chỉ có ánh đèn từ bên ngoài hắt vào, vẽ nên đường nét của hành lang dài và những cánh cửa san sát hai bên.