Hiện giờ Hắc Bá đã bị tiêu diệt, sự ô nhiễm trên người Chi Chi cũng đã được thanh trừ gần hết trong trận chiến vừa rồi. Nhưng mà..."
Hữu Hữu ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Với tư cách là "Bản nguyên sinh mệnh", Chi Chi có thiên chức bắt buộc phải thực hiện. Em ấy cần quay về tiểu thế giới gốc để duy trì vòng tuần hoàn sinh mệnh và cân bằng vũ trụ ở đó. Nếu lưu lại nơi này quá lâu mà không thực hiện chức trách, bản nguyên của em ấy sẽ dần suy kiệt và cuối cùng... sẽ hoàn toàn tan biến."
Nước mắt Lộc Nam Ca lã chã rơi xuống, thấm ướt hạt giống xanh biếc trong lòng bàn tay.
"Tôi hiểu rồi..." Cô cúi đầu, nâng niu hạt giống nhỏ bé: "Chỉ cần biết em ấy còn sống, thế là tốt rồi."
"Nam Nam, cậu đừng khóc mà! Tôi có thể... ơ, tôi có thể thử xin Chủ hệ thống xem sao! Biết đâu sẽ nghĩ ra cách nào đó để giữ Chi Chi lại bên cạnh cậu! Dù sao lần này thanh trừng Hắc Bá, cứu vớt thế giới, cậu và Chi Chi cùng cả đám bạn đều là đại công thần. Chủ hệ thống nói không chừng sẽ phá lệ..."
"Thật không?" Lộc Nam Ca ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
"Đương nhiên là có thể... thử xem! Tôi là hệ thống thế hệ mới được Chủ hệ thống... coi trọng nhất mà! Chút mặt mũi này, chắc là... chắc là vẫn có chứ nhỉ!
Nhưng mà Nam Nam này, trước khi xin xỏ, có một số chuyện cậu cần phải biết. Thời gian ngưng đọng không thể kéo dài quá lâu, cậu phải tranh thủ đưa ra lựa chọn."
Lộc Nam Ca lau nước mắt, hỏi lại: "Lựa chọn gì?"
Hữu Hữu hắng giọng: "Để tôi sắp xếp lại thông tin cho cậu một chút... Đầu tiên, cậu vốn dĩ chính là "Lộc Nam Ca" của tiểu thế giới này."
Lộc Nam Ca sững sờ.
"Khi chương trình của Hắc Bá lần đầu xâm nhập, để khơi mào mạt thế và tạo ra hỗn loạn, anh ta đã gây ra hàng loạt tai nạn thảm khốc nhằm bẻ cong thực tại. Vụ tai nạn xe hơi khiến cậu và bố mẹ thiệt mạng năm đó chính là một trong số đó. Lúc ấy, cậu đã được xác nhận là tử vong.
Nhưng thao tác lần đầu của Hắc Bá không hoàn hảo, dẫn đến việc các quy tắc cơ bản của thế giới xuất hiện vô số lỗ hổng và nghịch lý. Sự vận hành của cả thế giới bắt đầu mất kiểm soát.
Chủ hệ thống đã hai lần thử sửa chữa và khởi động lại nhưng đều thất bại do các thiết lập sâu mà Hắc Bá đã cài cắm. Hễ có hệ thống khác hay người ngoại lai đến gần, thế giới này sẽ tự động kích hoạt chương trình tự hủy...
Vì thế nơi này rơi vào vòng lặp mạt thế vô tận. Mỗi một lần tuần hoàn, nhân loại đều đi đến diệt vong trong tuyệt vọng, sau đó thế giới lại reset. Sự tuần hoàn ấy đã tiêu hao gần hết năng lượng của thế giới, chỉ còn lại một cơ hội vận hành bình thường cuối cùng.
Chủ hệ thống đã tính toán hàng tỷ lần, diễn dịch vô số khả năng và cuối cùng tìm thấy tia hy vọng "phá cục" duy nhất... đó chính là cậu.
Cậu là cư dân bản địa, sự tồn tại của cậu có mối liên kết sâu sắc nhất với những nhân vật nòng cốt của thế giới này. Quan trọng hơn cả vì là người bản địa nên quy tắc do Hắc Bá thiết lập không coi cậu là mối đe dọa ngoại lai để tiêu diệt. Đồng thời, sự kiên cường và trí tuệ mà cậu thể hiện trong dòng vận mệnh gốc đã khiến Chủ hệ thống tin rằng cậu là người duy nhất có khả năng lật ngược thế cờ.
Vì vậy dưới sự ủy quyền của Chủ hệ thống, chúng tôi đã thực hiện một thao tác đặc biệt: Cưỡng ép trích xuất và ổn định linh hồn cậu sau khi chết, tạm thời "ký gửi" tại một thế giới khác tương đối an toàn để tĩnh dưỡng.
Đồng thời, trong hàng vạn hệ thống dự bị, tôi đã được chọn làm hệ thống hỗ trợ riêng cho cậu. Kết quả tính toán cho thấy tỷ lệ thành công khi hai chúng ta phối hợp là cao nhất, có thể gọi là... hừm,"trời sinh một cặp"?"