Gia đình Lộc Nam Ca chuyển nhà, ông ngoại Tang xót con gái, trực tiếp điều mấy người giúp việc lâu năm nhanh nhẹn từ Tang gia qua giúp đỡ.
Có thêm trợ lực, Tang Niên Niên lập tức hứng chí bừng bừng kéo theo Lộc Nam Ca, Lộc Bắc Dã, lại kèm thêm tài xế chuyên nghiệp kiêm cửu vạn Lộc Tân, bắt đầu công cuộc "đại mua sắm cho nhà mới" vô cùng khí thế.
Suốt ba ngày liền, cả nhà bốn người đều đi mua sắm.
Lớn thì đệm giường sô pha, nhỏ thì lọ gia vị hộp khăn giấy, Tang Niên Niên cầm danh sách, so sánh lựa chọn, còn Lộc Tân đi theo phía sau đẩy xe, quẹt thẻ, khuân vác, chịu thương chịu khó không một lời oán thán.
Lộc Nam Ca và Lộc Bắc Dã thì phụ trách tung hứng... cung cấp tham khảo về thẩm mỹ và gợi ý về tính thực dụng.
Các kiện hàng mua online cũng tấp nập như đi trẩy hội, đợt này nối tiếp đợt kia được gửi đến cổng tứ hợp viện.
Những ngày tiếp theo, đập hộp, sắp xếp, lắp ráp, bày biện... trở thành giai điệu chủ đạo của cả nhà.
Cộng thêm người giúp việc từ Tang gia đến, trong sân, trong phòng đâu đâu cũng thấy bóng người bận rộn, tiếng leng keng lách cách vang lên, náo nhiệt vô cùng.
Những món đồ mới tinh lần lượt lấp đầy các căn phòng vốn trống trải, gạch xanh ngói xám xa lạ dần dần được bao phủ bởi hơi thở quen thuộc, những màu sắc yêu thích và những vụn vặt đời thường, bắt đầu có dáng vẻ cụ thể của một "ngôi nhà".
Ngay ngày đầu tiên chuyển vào nhà mới, Lộc Tây Từ đã bắt nhịp vào guồng quay.
Anh ấy bắt đầu đi sớm về khuya, bận rộn với mớ công việc của công ty mình tại Kinh thị, cũng như chuyện công ty của ông bố già.
Có điều mỗi ngày về nhà, anh ấy luôn phát hiện trong nhà lại có thêm chút thay đổi mới.
Phòng khách có thêm bức tranh, hoa tươi trên bàn ăn, trong tủ quần áo là những chiếc áo sơ mi mới đã được giặt giũ và là ủi phẳng phiu.
Cảm giác được người nhà âm thầm lo liệu chu toàn này khiến sự mệt mỏi cả ngày của anh ấy tan biến đi không ít.
Mấy người Trì Nghiên Chu, Cố Kỳ, Thời Tự... cũng mỗi người một việc bận rộn riêng.
Tuy ít gặp mặt hơn nhưng tin nhắn trong nhóm chat vẫn rôm rả như thường.
Chuyện ly hôn của Văn Thanh được giải quyết gọn gàng dứt khoát, phía chồng cũ bị người của Trì Nghiên Chu theo dõi sát sao, hoàn toàn không dám ho he tiếng nào.
Tài sản đáng được nhận thì không thiếu một xu, cô ấy bán căn nhà cũ đi, tiền nong trong tay dư dả hơn nhiều.
Cô ấy định đợi đến tháng Chín khi Văn Anh đi học rồi mới tìm việc làm.
Cô ấy thường dẫn con gái đến Lộc gia chơi nhưng cứ đến chập tối là sẽ về Văn gia, không bao giờ ngủ lại.
Cố Vãn thì khác hẳn.
Từ ngày thứ ba Tang Niên Niên đi mua sắm, cô ấy qua giúp đỡ rồi cơ bản là ở lì tại Lộc gia không chịu đi nữa.
Ban đầu là chen chúc trong một cái chăn với Lộc Nam Ca, đêm nào cũng thủ thỉ tâm tình.
Sau đó Tang Niên Niên dứt khoát cho người dọn dẹp một gian chái phòng ngay cạnh phòng Lộc Nam Ca, bài trí lại theo sở thích của Cố Vãn.
Cố Vãn sướng rơn, chụp ảnh gửi vào nhóm, đắc ý không để đâu cho hết.
Thế là hay rồi, Lạc Tinh Dữu ở trong nhóm gào thét qua màn hình: "Nam Nam, nói với mẹ nuôi một tiếng! Chị cũng muốn! Giữ cho chị một phòng với! Không được thiên vị!"
Tang Niên Niên vung tay hào phóng, dứt khoát dành hai gian chái phòng còn lại xung quanh phòng Lộc Nam Ca cho Văn Thanh và Lạc Tinh Dữu.
Lại tất bật bận rộn thêm vài ngày, cuối cùng cũng sắp xếp ổn thỏa cho những người giúp việc mới thuê.
Đặc biệt là nhân sự cho nhà bếp, Tang Niên Niên bắt mấy người trong nhà nếm thử món ăn hết lượt, gật đầu ưng ý rồi mới coi như thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Nhà cửa đã an bài xong xuôi, tiếp theo đương nhiên là tiệc tân gia.
Người được mời đầu tiên là người nhà họ Tang.
Cả gia đình Tang gia náo nhiệt kéo sang ăn bữa cơm tối, coi như là làm ấm bếp, cũng là chính thức biết nhà biết cửa.