Tường đất, khiên băng, khiên kim loại... tầng tầng lớp lớp điên cuồng chồng chất lên nhau, dựng thành một pháo đài phòng thủ trên đầu mọi người!
Xẹt... Phụt!
Tia sét tím chém phập vào khối khiên hỗn hợp. Từng lớp phòng ngự bị triệt tiêu, bị xuyên thủng và nung chảy trong nháy mắt! Uy lực đòn đánh suy giảm nhanh chóng...
Nhưng chấn động kinh hoàng khiến tấm khiên liên hợp vốn đã chằng chịt vết nứt không thể chịu đựng thêm. Ánh sáng vụt tắt, rồi ầm ầm vỡ tan!
"Khiên vỡ rồi..."
"Cẩn thận!"
"Nắm chặt lấy! Đừng buông tay!"
Tiếng la hét thất thanh, tiếng cảnh báo và tiếng rên rỉ đau đớn vang lên hỗn loạn cùng một lúc!
Lộc Nam Ca hét lớn: "Chi Chi!"
Vút vút vút!
Vô số dây leo từ thân chính của Chi Chi bắn ra như những mũi lao! Gần như cùng lúc, Cương Tử từ trên cao lao xuống một đường đẹp mắt.
"Két!" Một tiếng kêu lảnh lót vang lên. Móng vuốt sắc bén của nó tóm gọn vai Văn Thanh... người đang mải mê chữa trị cho Thời Tự, tiện đà nhấc bổng cả Thời Tự lên theo. Đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, đưa cả hai vút lên không trung!
Cương Tử đắc ý: [A a a... Tóm được rồi! Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá, dọa chết chim rồi! Nhiệm vụ mỹ nhân giao, hoàn thành xuất sắc!]
"A Dã!"
Tiếng gầm của Trì Nghiên Chu và Lộc Tây Từ trùng khớp đến mức không thể phân biệt nổi giọng ai. Hai người đàn ông không hẹn mà cùng lao vụt về phía Lộc Bắc Dã, cậu bé đang bị chấn động hất văng lảo đảo về phía sau!
"A Dã..." Lộc Nam Ca đang ở trên không, thấy hai người đàn ông quan trọng nhất lao về phía em trai út, cô lập tức mượn sức gió, phóng người lao theo như một mũi tên!
"Chị..."
Lộc Bắc Dã chỉ kịp cảm thấy trời đất quay cuồng, vừa thốt ra một tiếng đã bị Trì Nghiên Chu từ bên trái và Lộc Tây Từ từ bên phải lao tới ôm chặt. Lực va chạm của cả ba hòa vào nhau khiến họ mất thăng bằng, sắp sửa cùng rơi xuống khe nứt sâu hoắm...
Vút!
Một sợi dây leo to khỏe bắn tới, quấn chặt quanh eo ba người đang ôm nhau thành một khối rồi giật mạnh, kéo vút lên không trung theo một đường chéo ngoạn mục!
Tất cả chỉ diễn ra trong cái chớp mắt!
Khiên vỡ, hỗn loạn bùng phát. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, nhờ sự ứng cứu kịp thời của Chi Chi và những tấm khiên cảm tử của các dị năng giả, thương vong chí mạng đã được giảm xuống mức thấp nhất một cách thần kỳ. Nhiều người bị hất văng, nội thương thổ huyết, thậm chí bất tỉnh tại chỗ nhưng lưỡi hái tử thần đã bị chặn đứng ngay trước cửa địa ngục.
Phù... phù...
Khụ khụ!
Khụ khụ khụ!
Khói bụi bắt đầu lắng xuống...
Điều may mắn nhất là khi dựng khiên liên hợp, Trì Nghiên Chu đã tính toán kỹ lưỡng kết cấu của nó. Tấm khiên không dựng thẳng đứng mà vát nghiêng, kéo dài từ cổng lớn Diễm Tâm ra ngoài, rẽ khúc lệch hẳn khỏi vị trí trung tâm căn cứ. Nhờ đó, dù tiền tuyến tan hoang, bên trong căn cứ Diễm Tâm rung chuyển dữ dội nhưng tấm khiên chắn trước cổng chính vẫn sừng sững không suy chuyển.
Trên đống đổ nát, những người sống sót nằm la liệt với đủ tư thế thảm hại. Người dựa vào tường thở dốc, kẻ quỳ gối ho sù sụ. Tiếng thở rít nặng nhọc, tiếng ho xé phổi, tiếng rên rỉ đau đớn hòa quyện vào nhau tạo thành một bản trường ca bi tráng.
Nhìn đâu cũng thấy thương vong. Người nhẹ thì da bong thịt tróc, máu me đầm đìa; người nặng thì gãy xương đứt gân, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn trước gió. Trên người ai nấy đều lấm lem máu tươi, bùn đất và tro bụi, chẳng còn nhận ra nhân dạng.
Họ đã cạn kiệt dị năng, sắc mặt người tái nhợt, kẻ xám ngoét vì mất máu. Đôi môi khô nứt nẻ, hốc mắt sâu hoắm, ánh nhìn lờ đờ đầy vẻ mơ hồ sau cơn kiệt sức...