Cố Vãn: "Anh ta muốn ôm đùi."
"Cũng có ý đó." Gã mặt sẹo xoa tay cười gượng: "Nhưng ngưỡng mộ kẻ mạnh cũng là thật. Các đại ca, chúng tôi có mang theo quà gặp mặt..."
Nói đến nửa chừng thì đột nhiên nghẹn lời, gã bực bội đấm xuống đất: "Mẹ kiếp, quà gặp mặt bị cướp mất rồi."
Khi ngẩng đầu lên, gã liếc thấy những người trên hàng rào, kích động đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi: "Đại ca, chính là chúng! Chúng cướp quà gặp mặt mà chúng tôi định tặng các vị, còn mất hết tính người định dùng chúng tôi cho zombie ăn. Nói rằng Hùng Siêu chết rồi, không có ai định kỳ đưa thức ăn tươi cho zombie, sẽ làm lỡ việc thăng cấp của chúng. Chúng tôi liều mạng chống cự, kết quả là chúng..."
Gã mặt sẹo đột nhiên rùng mình: "Không biết đã phun thứ quái quỷ gì, chúng tôi như bị trúng tà, toàn thân mềm nhũn, đầu óc trống rỗng... Khi tỉnh lại thì đã thấy các vị đại ca rồi."
"Chúng tôi cũng giống đại ca..." Tên đàn em tỉnh lại sau lưng gã mặt sẹo vừa mở miệng, gã mặt sẹo đã giơ tay cốc cho một cái.
"Bốp!"
"Gọi ai là đại ca đấy!" Gã mặt sẹo trợn tròn mắt: "Sau này cứ gọi tao là Tiểu Đao là được! Mấy vị này mới là đại ca của chúng ta!"
Tên đàn em ôm đầu, tủi thân sửa lại: "Các vị đại ca... Tôi cũng giống Tiểu Đao..."
Những người sống sót khác cũng lần lượt tỉnh lại.
Một người phụ nữ yếu ớt giơ tay: "Tôi cũng vậy..."
"Tôi cũng vậy..." Một thiếu niên mặt mày lấm lem ở góc nhỏ giọng phụ họa. ...
Trì Nghiên Chu lạnh mặt chỉ vào cánh cổng sắt lớn đã gỉ sét: "Tỉnh rồi thì đi đi."
Gã mặt sẹo dẫn theo mấy tên đàn em bắt đầu ôm lấy đùi của mấy người Trì Nghiên Chu: "Các đại ca! Cho chúng tôi đi theo với!"
Mấy chàng trai của nhóm Trì Nghiên Chu nhướng mày lùi lại, Hạ Chước: "Chúng tôi tốt bụng cứu người, các người định ăn vạ chúng tôi à?"
Đầu ngón tay Lộc Nam Ca khẽ điểm vào Chi Chi trên vai.
Trong chớp mắt, dây leo xanh biếc đã quấn đám người của gã mặt sẹo thành những cái bánh ú, không chút nương tay ném ra ngoài cổng lớn.
Những người sống sót khác ý tứ đứng dậy, lần lượt cúi đầu cảm ơn rồi nhanh chóng đi về phía cổng lớn.
Cùng với một tiếng "rầm" vang dội, cánh cổng sắt gỉ sét nặng nề đóng lại.
Đám đông đã giải tán, cột nước của Cố Kỳ nhằm thẳng vào đám người áo blouse trắng đang bị trói trên hàng rào mà tưới.
"Phụt..."
Dòng nước mạnh mẽ phun thẳng vào mặt, đầu của đám người áo blouse trắng bị xối đến lắc lư trái phải, trông như một đám rối bị chết đuối.
Thế nhưng, không một ai tỉnh lại.
"Chậc." Cành cây có gai của Chi Chi vung trong không trung tạo thành một vệt mờ.
"Bốp bốp bốp!"
Tiếng roi quất vang lên liên tiếp, má của đám người áo blouse trắng sưng vù lên thành đầu heo với tốc độ mắt thường có thể thấy, khóe miệng rỉ máu nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh.
Cố Vãn ngẩng đầu: "Thuốc này mạnh thật đấy!"
Lộc Nam Ca: "Anh Kỳ, anh tưới thêm lần nữa, không được thì giết luôn đi."
Cố Kỳ hiểu ý, cột nước lại một lần nữa xối mạnh vào đám người áo blouse trắng, khiến chúng ngã nghiêng ngã ngửa.
Giữa những tia nước bắn tung tóe, vẫn không có ai tỉnh lại.
Giọng của Hữu Hữu đột nhiên vang lên trong biển ý thức: [Nam Nam, trong không gian của cô có thuốc giải, chính là lọ màu đỏ đó, dùng lưỡi dao gió phun sương qua là được!]
Lộc Nam Ca: [Thuốc này phun trực tiếp có ảnh hưởng đến dây leo của Chi Chi không?]
Hữu Hữu: [Nam Nam yên tâm, đây là thuốc giải, không sao đâu ạ. ]
Lộc Nam Ca lật cổ tay, một lọ thuốc màu đỏ liền xuất hiện trong lòng bàn tay.
Cô khẽ búng ngón tay, nút chai bật ra.
"Vù..."
Lưỡi dao gió cuốn theo thuốc bay lên không trung.
Dung dịch thuốc bị dòng khí điều khiển tức thì hóa thành sương, biến thành một làn khói hồng nhạt từ từ hạ xuống.
"Khụ khụ... ọe..."
Tiếng ho sặc sụa vang lên khắp nơi.