Chương 821

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:08:31

Gã đột ngột ngẩng đầu, trong con ngươi đục ngầu của gã lập tức hằn lên đầy tơ máu, lửa giận và sự tủi nhục đan xen, gần như muốn phun trào ra ngoài. Nhưng khi ánh mắt gã chạm phải đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ của Lộc Nam Ca, tất cả những lời chửi rủa đã dâng đến cổ họng đều bị gã nuốt ngược trở vào, nghẹn lại thành một tiếng hừ trầm uất... [Con... con mụ này, trông tuổi còn trẻ mà sao mở mồm ra là giết với giết! Mẹ nó, ở trên địa bàn của người ta, đánh không lại, chạy cũng không thoát! Đều tại đám rác rưởi Tinh Mang, cứ giao mấy con mụ kia với vật tư cho bọn mình là xong rồi còn gì!] Gã chỉ dám gào thét điên cuồng trong lòng, thớ thịt ngang trên mặt co giật, cuối cùng nặn ra một vẻ mặt còn khó coi hơn cả khóc. Mà đám dị năng giả của căn cứ Bàn Thạch lại có phản ứng dữ dội hơn... Trong số họ, có người vốn đang ngồi liệt dưới đất, ôm cánh tay hoặc cái chân bị thương mà rên rỉ, có người dìu nhau đứng dậy một cách khó khăn, ánh mắt tan rã. Lúc này "vụt" một tiếng, những người có thể đứng được đều bật dậy, kẻ đứng không vững cũng lồm cồm bò dậy chỉnh lại tư thế. Ngay sau đó: "bịch","bịch"... chỉ trong nháy mắt, một hàng người đã quỳ rạp xuống đất. Hoàng Phàn lẩm bẩm với người đang đỡ mình: "Lão Ngưu, người của Bàn Thạch chúng ta, đầu gối mềm thế à?" Lão Ngưu: "Anh Phàn, là anh dạy mà, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!" "Chúng tôi sai rồi! Thật sự biết sai rồi! Xin hãy tha cho chúng tôi! Chúng tôi thật sự không cố ý gây chuyện đâu!" Một dị năng giả hét lên với giọng nức nở, trán đập mạnh xuống đất. "Cầu xin cô! Cô nương! Giơ cao đánh khẽ! Bọn tôi chỉ là nhất thời bị mỡ heo che mắt, không bao giờ dám nữa đâu!" Một gã đàn ông to con khác vừa cầu xin vừa điên cuồng tự vả vào mặt mình. "Chuyện hôm nay là do chúng tôi bốc đồng, ra tay trước cổng Diệm Tâm, làm loạn trật tự. Chúng tôi nhận phạt, chúng tôi nhận phạt! Chúng tôi sẽ rời đi ngay lập tức, đảm bảo sau này không bao giờ bước chân vào địa bàn của Diệm Tâm nữa!" "Coi như chúng tôi là cái rắm, tha cho chúng tôi được không ạ?" "Bọn tôi cút ngay đây!" Một đám người nước mắt nước mũi giàn giụa, dáng vẻ vô cùng thảm hại... thậm chí còn lén lút lùi về phía sau. Lộc Tây Từ: "Bọn ta có đồng ý cho các người đi à?" Đám người đang quỳ đồng loạt run lên. Lão Ngưu: "Chúng tôi thật sự biết sai rồi! Hôm nay đúng là quá bốc đồng, chúng tôi vốn không định gây sự!" Lộc Nam Ca: "Hôm nay chỉ là bốc đồng, vậy... lần trước thì sao?" Lão Ngưu: "Lộc, Lộc tiểu thư, có phải cô nhớ nhầm rồi không? Hôm nay... hôm nay là lần đầu tiên của chúng tôi mà!" Lộc Nam Ca: "Ồ? Vậy sao? Nhưng tôi thấy quần áo trên người vài người trong số các anh quen mắt lắm." Lão Ngưu: "Vậy... vậy có lẽ là Lộc tiểu thư cô... cô nhìn nhầm rồi! Kiểu quần áo này, căn cứ nào mà chẳng có..." Lộc Nam Ca cười khẽ một tiếng: "Vậy à? Ban đầu, cái đám đông nghìn nghịt kéo đến cổng Diệm Tâm gây sự, là người của căn cứ Bàn Thạch các anh nhỉ?" Đám người của căn cứ Bàn Thạch nghe vậy thì sững lại một giây, sau đó đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy, động tác vô cùng đều nhịp. "Không phải! Tuyệt đối không phải!" "Chúng tôi không hề quen biết hơn một trăm người đó!" "Đúng đúng đúng! Chúng tôi còn chưa nghe nói đến bao giờ!" Cố Kỳ: "Thế thì lạ thật. Bọn tôi chỉ nói "có người đến gây sự", chứ từ đầu đến cuối có nhắc đến việc họ có hơn một trăm người đâu." Anh ấy hơi rướn người về phía trước: "Các người... sao lại biết rõ thế nhỉ?" "!!!" Gã Lão Ngưu lông mày thưa thớt và các thành viên khác của Bàn Thạch đồng loạt cứng đờ tại chỗ.