Lộc Nam Ca: "Đi!"
Mấy người Lộc Nam Ca, Trì Nghiên Chu nhấc chân đi về phía các dị năng giả Diễm Tâm vẫn đang hỗn chiến.
Chỉ thấy mấy người Tư Thịnh, Thẩm Tri Hành, Cận Tiêu đang liên thủ dây dưa với hai con zombie cấp năm cuối cùng...
Đầu của hai con zombie cấp năm liền không hề báo trước vang lên hai tiếng "phụt phụt", máu đen và óc bắn đầy người bọn Tư Thịnh.
Là Lộc Nam Ca và Thời Tự đồng thời ra tay... tinh thần lực nháy mắt miểu sát!
Mấy người Lộc Nam Ca bước chân không dừng, như một cơn gió tàn khốc lướt qua chiến trường, lao thẳng đến khu vực bọn Tang Triệt đang ở.
Nơi đi qua, những zombie tàn dư liên tiếp ngã xuống đất, mấy dị năng giả Bàn Thạch còn lại bị bắt sống.
Rất nhanh, một nhóm người Cố Kỳ, Văn Thanh, Hạ Chước... đã đi tới.
Trì Nghiên Chu: "Thống kê số người thương vong một chút."
Tang Triệt nhanh chóng kiểm kê: "Báo cáo đội trưởng Trì, tử trận ba người, trọng thương sáu người, còn lại bị thương nhẹ."
Ba đồng đội hy sinh được nhẹ nhàng khiêng lên, động tác của tất cả mọi người đều vô cùng nặng nề.
Văn Thanh quỳ trên mặt đất, lòng bàn tay tỏa ra ánh sáng trắng nhu hòa, áp sát vào vết thương của người bị thương nặng.
Đợi dị năng giả trọng thương được chữa trị, Trì Nghiên Chu: "Mang theo anh em, chúng ta về nhà."
Lộc Nam Ca bảo Lộc Tây Từ và Cố Vãn ném vài quả cầu lửa vào phòng thí nghiệm dưới lòng đất, đội ngũ trong sự im lặng đè nén chuyển hướng về phía khu nô lệ Bàn Thạch...
Tư Thịnh và Cận Tiêu của Tinh Mang nhìn nhau một cái, dẫn theo thủ hạ đi theo phía sau, vừa không đến gần cũng không rời xa, giống như một cái bóng im lặng.
Khi tường đất bị phá ra, không khí vẩn đục tràn ra ngoài.
Những người sống sót trong khu ổ chuột co rúc trong bóng tối, giống như một bầy chim sẻ kinh sợ, trong đôi mắt đờ đẫn tràn đầy hoảng hốt...
Đột nhiên, trong đội ngũ Tinh Mang có một thành viên lao ra, giọng nói run rẩy: "Anh? Là anh sao?"
Trong góc, một người đàn ông gầy đến biến dạng chợt ngẩng đầu, đôi môi nứt nẻ run rẩy nhưng không phát ra được âm thanh.
Đây giống như là một tín hiệu.
"Bố, hu hu hu... bố còn sống!"
"Chú út, là cháu..."
Tiếng khóc la, tiếng xác nhận, tiếng nức nở đè nén quá lâu nháy mắt bùng nổ.
Có người tê liệt ngã xuống đất, có người ôm chặt lấy nhau... trong từng đôi mắt từng tê dại kia, rốt cuộc đã thắp lên ánh sáng yếu ớt.
Chưa đợi cảm xúc lắng xuống, nhóm người Lộc Nam Ca đã xoay người đi về phía tường vây, khiên kim loại và khiên đất tan biến...
Ánh nắng mới lên xuyên thủng sương sớm, rải lên người đám con gái bên trong khiên... bọn họ kinh hãi chen chúc thành một đoàn.
Thức ăn Lộc Nam Ca để lại vẫn còn nguyên vẹn chưa động tới.
Văn Thanh nhẹ nhàng bước tới gần, giọng nói nhu hòa: "Đừng sợ, nguy hiểm đã qua rồi, chúng tôi đến đưa các cô rời khỏi Bàn Thạch."
Có mấy cô gái ngẩng đầu, giống như đang xác nhận xem có phải thật không?
Cố Vãn: "Các cô chắc đã nghe thấy tiếng nổ rồi chứ? Bàn Thạch bị chúng tôi nổ tung hết rồi, yên tâm, không còn ai có thể bắt nạt các cô nữa!"
Bọn họ không nói nên lời nhưng ánh mắt mang theo vẻ không dám tin rõ rành rành.
Lộc Nam Ca, Lạc Tinh Dữu, Cố Vãn, Ngu Vi... mở chai nước khoáng ra, đưa đến bên những đôi môi nứt nẻ kia.
Trong đội ngũ Tinh Mang đột nhiên truyền đến tiếng gọi không xác định: "Tiểu Mục? Là em sao?"
"Chị Khả, là chị sao?"
Cảnh tượng nhận người thân lại lần nữa mất kiểm soát...
Các thành viên Diễm Tâm trao đổi ánh mắt, trong lòng thầm thì: [Cái Bàn Thạch này đòn ghen với Tinh Mang à? Chuyên chọn người của bọn họ để hành hạ?]
Lâm Sảng sải bước đi tới trước mặt Lộc Nam Ca: "Cô Lộc!"