Mỗi một đoạn dây leo biến mất, lại có một mảng lôi quang ảm đạm đi vài phần.
Đồng thời, ánh sáng màu xanh lục bảo điên cuồng tuôn trào từ nhụy của đóa hoa trắng nhỏ bé kia!
Dòng ánh sáng ấy chảy dọc theo thân dây leo, tràn qua cơ thể Lộc Nam Ca, lướt qua nắm đấm đang siết chặt đến trắng bệch của Lộc Bắc Dã, thấm vào cổ tay Trì Nghiên Chu...
Nó bao bọc lấy tất cả các dị năng giả đang được dây leo che chở...
[Chủ nhân... Chi Chi đến cứu người đây... Chủ... nhân... Chi Chi... đang ở đây... ]
Giọng nói non nớt của Chi Chi ngày càng yếu ớt. Lộc Nam Ca kinh hoàng nhìn đoạn thân chính xanh biếc trên cổ tay mình bắt đầu héo rũ, tàn úa với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Màu xanh tràn đầy sự sống phai đi nhanh chóng, lộ ra phần lõi khô vàng xơ xác.
Màu vàng khô ấy cũng rất nhanh chuyển thành màu đen cháy sém.
Cuối cùng, nó hóa thành những hạt bụi tro tàn lấp lánh ánh sao, phiêu tán khỏi cổ tay cô.
"Chi... Chi..."
Cổ họng Lộc Nam Ca ép ra những âm tiết vỡ vụn. Cô liều mạng muốn quay đầu lại, muốn nhìn thân thể Chi Chi lần cuối nhưng cần cổ cứng đờ như bị rỉ sét, chỉ có thể khó khăn nghiêng đi một chút.
Nơi khóe mắt, cô thấy Lộc Bắc Dã đang đứng cách mình ba bước chân.
Thằng bé cắn chặt môi dưới đến bật máu, gân xanh trên thái dương nổi lên dữ dội vì dùng sức quá độ. Đôi mắt vốn luôn mang theo chút bướng bỉnh của tuổi trẻ, giờ phút này đỏ ngầu như sắp nhỏ máu, trân trối nhìn những dây leo đang tan biến.
"Chi... Chi!"
Phía bên kia, khuôn mặt Lộc Tây Từ co giật từng thớ cơ vì cơn phẫn nộ tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng ấy.
Văn Thanh đang khóc, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây lăn dài trên gò má tái nhợt. Đôi tay cô ấy liều mạng muốn hợp lại, cố gắng nắm lấy chút tàn dư của Chi Chi, muốn ngưng tụ ánh sáng trị liệu để cứu vãn...
Trì Nghiên Chu, Thời Tự, Hạ Chước, Lạc Tinh Dữu, Quý Hiến, Cố Kỳ, Cố Vãn, Trì Nhất... từng người một.
Họ trơ mắt nhìn những dây leo của Chi Chi khô héo, nhìn người bạn nhỏ bé ấy không ngừng lao vào chỗ chết để bảo vệ họ.
"Chi... Chi..."
Quả cầu ánh sáng Hắc Bá nhận thấy đòn tấn công bị chặn lại, liền bắt đầu tích tụ năng lượng cho đợt công kích tiếp theo. Nhưng ngay lúc đó...
Một, hai, ba... tất cả những người được ánh sáng của Chi Chi kết nối đều bắt đầu cử động.
Động tác rất chậm, tựa như đang phải gồng gánh sức nặng của cả thế giới trên vai.
Cánh tay Lộc Bắc Dã nâng lên được nửa tấc.
Chân Trì Nghiên Chu nhích về phía trước một centimet.
Ngón tay Thời Tự cong lại một góc độ nhỏ...
Chậm chạp nhưng thật sự đang chuyển động. Như dòng sông băng ngàn năm dưới ánh mặt trời gay gắt bắt đầu nứt vỡ và cuộn trào trở lại.
Ngay khoảnh khắc này... Trước mắt Lộc Nam Ca đột nhiên hiện lên sự chia sẻ thị giác cuối cùng của Chi Chi.
Không phải hình ảnh đơn thuần, mà là sự đồng cảm giác.
Cô "nhìn thấy" qua những màn hình khổng lồ trên toàn thế giới, những người sống sót cũng đang bị bao trùm bởi sự tuyệt vọng. Những con người đang giãy giụa trong mạt thế, mất đi người thân, bạn bè, nhà cửa nhưng chưa từng từ bỏ. Họ vẫn chiến đấu. Họ vẫn khao khát được sống.
Khuôn mặt của họ. Ánh mắt của họ.
Sự "không phục" trong lòng họ, câu hỏi "cớ gì" đầy uất ức đó và ý chí "chúng tôi muốn sống" mãnh liệt đó...
Vào giờ phút này, thông qua cây cầu vô hình mà Chi Chi thắp lên, thông qua một sự cộng hưởng kỳ diệu... tất cả hội tụ thành một dòng lũ cuồn cuộn!
Chia sẻ thị giác biến mất. Thân chính của Chi Chi đã hoàn toàn khô héo.
Đóa hoa trắng tinh khôi nổ tung, cánh hoa cuối cùng vỡ vụn, phiêu tán vào hư không hóa thành những điểm sáng li ti.