Chương 211

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:38:59

Cang Tử được lệnh ngồi trên bệ cửa sổ tỏa ra khí lạnh để làm mát phòng. Ngoài phòng khách, A Hà vặn vẹo vạt áo, nói: "Lão đại của căn cứ chúng tôi tên là Chu Mục Vân, nhưng Chu Mục Vân không mấy khi xuất hiện trước mặt mọi người. Chuyện của căn cứ thường do Đinh Phong đứng ra giải quyết, Đinh Phong còn có một người con trai tên Đinh Lạc, hai cha con hoành hành ngang ngược. Có không ít người sống sót mới đến đều bị Đinh Phong cướp đoạt, nhưng cuối cùng đều không đi đến đâu. Những gì tôi biết chỉ có vậy, còn những chuyện khác, tôi cũng không rõ lắm." Lộc Nam Ca đưa cho A Hà hai viên tinh hạch: "Cảm ơn cô đã đến báo tin cho chúng tôi, cô đi trước đi." A Hà: "Cô Lộc, tôi có thể dẫn các cô đến khu Đỏ." Lộc Nam Ca: "Cô vừa nói rồi, khu Đỏ dị năng giả cấp hai là có thể vào được, chúng tôi tự đi là được, lỡ có chuyện gì, chúng tôi rời đi sẽ không ảnh hưởng đến cô." A Hà nắm chặt tinh hạch, cúi đầu cảm ơn rồi rời đi. Cửa phòng kẽo kẹt mở ra, Hạ Chước và mấy người bước ra. Vết thương trên người họ đã lành lặn như cũ, chỉ có vết máu khô trên quần áo còn ghi lại trận chiến thảm khốc trước đó. Mọi người lập tức vây lại. Hạ Chước: "Chúng tôi vừa bước vào đại sảnh nhiệm vụ, còn chưa kịp lấy phiếu nhiệm vụ ra... Lũ vô liêm sỉ đó đã ra tay cướp vật tư!" Cố Kỳ mặt mày âm u bổ sung: "Đội tuần tra buổi sáng, đứng nhìn từ đầu đến cuối. Những người trong đại sảnh thấy tình hình không ổn liền chạy mất dép." "Mười mấy dị năng giả, không một lời chào hỏi." Khớp ngón tay Hạ Chước siết đến trắng bệch: "Dị năng cứ thế đổ ập xuống người chúng tôi. Chúng tôi tất nhiên phải đánh trả! Nhưng ngay lúc chúng tôi đánh trả, có hai dị năng giả dí dao vào cổ lão Quý... Bắt chúng tôi dừng tay. Sau khi chúng tôi dừng tay, giao hết vật tư ra, nhưng họ vẫn không thả lão Quý. Họ đè chúng tôi ra đánh một trận, rồi nhân lúc hỗn loạn, bắt lão Quý đi. Còn nói trước tối nay phải mang năm trăm tinh hạch đến đổi lấy lão Quý, nếu không thì chờ nhận xác." Trì Nghiên Chu đứng dậy: "Đi thôi!" Hạ Chước: "Đi đâu ạ?" Lộc Tây Từ: "Cứu người chứ sao!"... Ở một nơi khác, Quý Hiến bị ném một cách thô bạo vào một căn phòng toàn dụng cụ tra tấn. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng, mùi máu tanh lập tức xộc vào mũi. Dưới ánh lửa lập lòe trên tường, anh nhìn thấy xung quanh treo đầy những dụng cụ tra tấn rỉ sét... móc sắt, kim thép, roi da có gai ngược, mỗi món đều mang một màu nâu sẫm. Hai gã đô con lôi Quý Hiến đến giữa phòng, tiếng xích sắt loảng xoảng. Cổ tay anh ta bị dây thừng thô ráp siết chặt, cả người bị trói thành hình chữ "Đại" trên một giá tra tấn bằng gỗ. Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong hành lang. Cửa bị đẩy mạnh ra, một gã đô con như tháp sắt bước vào, lập tức che khuất phần lớn ánh lửa vốn đã mờ ảo. Cái bóng của gã hoàn toàn nuốt chửng Quý Hiến đang bị trói. Gã đàn ông tiện tay lấy cây roi trên tường xuống. "Vút!" Cú roi đầu tiên quất vào ngực, da thịt rách toạc. "Đến từ đâu?" Gã đàn ông cúi xuống gần Quý Hiến, hơi rượu hòa cùng mùi hôi thối phả vào mặt anh. Quý Hiến cúi đầu, máu nhỏ giọt theo cằm. "Vút!" Cú roi thứ hai quất chính xác lên vết thương cũ. Cơ bắp của Quý Hiến co giật vì đau đớn, nhưng ngay cả lông mi anh cũng không hề run rẩy. Bóng roi lại vung lên. "Vút! Vút!" Hai vệt máu đan chéo thành hình chữ thập trên ngực Quý Hiến. Những mảnh vải rách dính vào da thịt đang lật lên. "Đội của các người có mấy người?" Gã đàn ông dùng cán roi nâng cằm Quý Hiến lên: "Dị năng là gì?" Quý Hiến nhổ toẹt vào mặt gã: "Liên quan quái gì đến mày!" "Để tao xem, mày cứng đầu được đến đâu." Gã đàn ông quay người xách một thùng sắt rỉ sét lên, chất lỏng đục ngầu bên trong nổi lềnh bềnh những vật thể lạ.