Chương 490

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:52:15

Văn Thanh lóe lên, nhanh chóng áp sát Lộc Nam Ca, đường đao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, chém bay đầu tất cả zombie cấp một và cấp hai đang lại gần. Bên ngoài ba trận chiến hai chọi một, nhóm Lộc Nam Ca, bao gồm cả tiểu Chi Chi, không ngừng tiêu diệt zombie cấp thấp. Lộc Nam Ca và Thời Tự không chỉ mỗi người điều khiển một con zombie cấp bốn tự tàn sát, mà còn đưa vài con zombie cấp ba vào phạm vi khống chế tinh thần. Những con zombie bị điều khiển này điên cuồng tấn công đồng loại, gây ra một cuộc tắm máu trong bầy xác sống. Trong khoảnh khắc liếc mắt giữa trận chiến, Cố Vãn và những người khác chỉ có thể thoáng thấy một vòng tường xác zombie đã được dựng lên trong bán kính năm mươi mét xung quanh họ. Dây leo của Chi Chi di chuyển trong bầy xác sống như một cái máy xay thịt, mỗi đòn đánh đều có thể thu hoạch được vài cái đầu. Không một con zombie cấp thấp nào có thể đến gần họ. Những con dám lại gần, không bị zombie bị điều khiển xé xác thì cũng bị sét đánh nổ đầu, hoặc bị kim châm, ngọn lửa, dây leo bất ngờ xuất hiện xuyên thủng... Khu vực của sáu người Cố Vãn đã trở thành một vùng cấm tuyệt đối, ngay cả máu thịt văng ra cũng không thể vượt qua nửa bước. Con zombie hệ thổ trước mặt Cố Kỳ và Trì Nhất liên tục dùng thổ thuẫn để chặn các đòn tấn công của hai người. Đồng thời, gai đất mọc lên từ mặt đất đâm về phía họ. Cố Kỳ: "Anh Trì Nhất, anh có thể trói nó lại không?" Dây leo gai của Trì Nhất trói chặt các khớp tứ chi của con zombie hệ thổ. Con zombie điên cuồng giãy giụa, nhưng lại thấy Cố Kỳ hai tay chụm lại, dị năng hệ thủy phát động toàn lực, lượng nước trong cơ thể con zombie bị rút ra một cách nhanh chóng, cơ thể vốn căng phồng của nó khô héo lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, cuối cùng biến thành một xác khô nhăn nheo. ... Cùng lúc đó, Hạ Chước và Quý Hiến di chuyển nhanh trên mặt băng trơn trượt, đế giày ma sát với mặt băng phát ra tiếng "ken két" chói tai. Con zombie hệ băng cấp bốn đó đứng trên một bệ băng cao, vô số mũi băng sắc nhọn từ bốn phương tám hướng bắn về phía hai người. "Quái lạ thật, sao tôi cứ có cảm giác con quái vật xấu xí này đang chơi đùa với chúng ta vậy?" Hạ Chước lăn một vòng chật vật, nơi anh ta vừa đứng lập tức cắm đầy giáo băng. Thổ thuẫn mà Quý Hiến vừa dựng lên lại bị những mũi băng biết lượn vòng qua, buộc anh phải né tránh một lần nữa: "Nó đang chơi đùa với chúng ta thật đấy!" Hai người lưng tựa lưng liên tục thay đổi vị trí, nhưng ngay cả cơ hội phản công cũng không có. Thổ thuẫn mới ngưng tụ vừa thành hình đã bị những mũi băng nối tiếp nhau đập tan. "Chết tiệt! Hoàn toàn không thể đến gần!" Hạ Chước thở hổn hển, mồ hôi đọng thành sương trên lông mày. Trán Quý Hiến rịn mồ hôi lạnh: "Hệ băng có lợi thế quá, dị năng của cả hai chúng ta đều là hệ thổ, quá bị động..." "Ầm!" Không xa, con zombie hệ thổ bị Cố Kỳ và Trì Nhất phối hợp tiêu diệt đã ngã xuống. Hạ Chước thoáng thấy cảnh này, lập tức kêu gào: "Lão Cố họ xong việc rồi, hai chúng ta còn đang nhảy tap dance ở đây!" Quý Hiến: "Cậu định làm gì?" "Cứu mạng anh Trì Nhất ơi! Lão Cố!" Hạ Chước gân cổ hét lên, tiếng vang vọng trên mặt băng: "Cục băng này bắt nạt anh em của các người!"... Ở phía bên kia, ngọn lửa nóng rực phun ra từ lòng bàn tay Cố Vãn, biến thành một con rồng lửa gầm thét, thiêu rụi những sợi dây leo của con zombie hệ mộc cấp bốn trong nháy mắt. Ánh lửa nhảy múa chiếu những bóng hình chập chờn lên tường băng. Phi tiêu vàng của Lạc Tinh Dữu lấp lánh trong ánh lửa, tấn công vào cơ thể zombie từ nhiều góc độ hiểm hóc.