Chương 832

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:09:05

Cậu bé điều chỉnh tư thế, ngồi khoanh chân ngay trên thảm, quay lưng về phía Lộc Nam Ca, ngoan ngoãn vô cùng. Lộc Nam Ca bật máy sấy, giúp cậu sấy khô tóc xong, dặn dò thêm vài câu rồi chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, cô liếc nhìn Cương Tử đang lăn lộn trên thảm, tiện tay đặt chiếc nôi của nó bên cạnh giường Lộc Bắc Dã. "Để Cương Tử tối nay ngủ với em." Cương Tử "quác" một tiếng: "Mỹ nhân, tôi sẽ bảo vệ em trai của mỹ nhân! Cành Cây... bảo vệ mỹ nhân!" Đáp lại nó là tiếng đóng cửa của Lộc Nam Ca... Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua lớp sương mỏng, rải đầy sân nhà. Trong phòng ăn thoang thoảng mùi thơm hấp dẫn của thức ăn. Văn Thanh và mấy vị trưởng bối đã dậy từ sớm, chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn với cháo kê, hủ tiếu xào, trứng ốp la, bánh bao thịt hấp nóng hổi vài món dưa muối thanh mát... Mọi người đang ngồi quây quần bên nhau, vừa ăn vừa khẽ trao đổi về chi tiết hành động hôm nay thì cửa sân bỗng có tiếng gõ nhẹ. Quý Hiến đang ngồi ở vị trí gần cửa liền đặt đũa xuống, ngó đầu ra ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua: "Là người hệ không gian kia, Ngu Vi." Lộc Nam Ca đang đặt một bát hủ tiếu trước mặt Lộc Bắc Dã: "Cứ để cô ấy vào đi." Quý Hiến cao giọng nói: "Cửa không khóa vào đi!" Cửa sân được đẩy ra nhè nhẹ, một bóng người mảnh mai, gầy gò có phần do dự bước vào. Ngu Vi đã đến biệt thự nhà họ Lộc không ít lần nhưng lần nào trông cô cũng có vẻ câu nệ, bất an, ánh mắt luôn cúi xuống, không dám nhìn thẳng vào bất cứ ai. Cố Vãn nhìn thấy cô, nhớ lại lời mẹ Hạ và Tạ Lâm Lâm nói tối qua, miệng vẫn còn đang ngậm nửa cái bánh bao đã lí nhí chào hỏi. "Ngu Vi! Chợ của chúng ta năm ngày mới mở một lần, sao cậu lại chạy tới đây từ sáng sớm thế? Ăn sáng chưa? Mau lại đây ăn cùng đi! Bánh bao thịt chị Văn Thanh làm thơm lắm đấy!" Ngu Vi: "Cảm ơn, tôi... tôi ăn rồi ạ. Tôi có chuyện muốn tìm cô Lộc." Lộc Nam Ca nghe vậy bèn vỗ nhẹ vai Lộc Bắc Dã, ra hiệu cho cậu ăn trước, rồi nói với những người khác trên bàn: "Em qua đó xem sao, mọi người cứ ăn trước đi, không cần đợi em." Nói xong, cô đứng dậy, đi về phía Ngu Vi đang đứng ở cửa. "Ngu Vi, chúng ta ra sân nói chuyện." Ngu Vi vội vàng gật đầu, răm rắp đi theo Lộc Nam Ca ra khoảng sân chan hòa ánh nắng. Sau khi đứng lại bên bàn trà giữa sân, Ngu Vi hít một hơi thật sâu, dường như đã gom đủ dũng khí mới ngẩng đầu lên nhìn Lộc Nam Ca. Đôi môi cô mấp máy mấy lần: "Cô Lộc... tôi..." Lộc Nam Ca nhìn thẳng vào đôi mắt mang theo vết sẹo và sự rụt rè của Ngu Vi nhưng giờ phút này lại đang le lói một ngọn lửa yếu ớt. "Cô có thể cùng chúng tôi đến Bàn Thạch." Mấy chữ đơn giản như sét đánh ngang tai Ngu Vi. Cô đột ngột mở to mắt, giọng nói vì kích động mà nghẹn ngào, run rẩy. "Thật... thật không ạ? Cô Lộc? Cô... cô đồng ý đưa tôi đi cùng sao?" Lộc Nam Ca khẽ gật đầu: "Ừm. Thù của mình, đương nhiên phải tự tay báo thì mới hả giận." "Cảm ơn... cảm ơn cô! Cô Lộc! Cảm ơn!" Nước mắt Ngu Vi lập tức trào ra, cô vội vàng đưa mu bàn tay lên lau, giọng nghẹn ngào đến lạc đi. Lộc Nam Ca nhìn cô: "Trên đường đi, nhớ nhặt thêm nhiều sắt vụn đồng nát vào không gian của cô, mấy chiếc ô tô phế thải, càng to càng nặng càng tốt, mấy tòa nhà cao tầng bị sập cũng có thể thu vào, miễn là không gian của cô còn chỗ..." "Hả?" Ngu Vi ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp, ngơ ngác chớp chớp đôi mắt đẫm lệ. "Thấy ai ngứa mắt, hoặc gặp nguy hiểm, cứ trực tiếp lấy ra mà nện."