Chương 1032

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:19:09

Giọng nói máy móc lạnh lùng, vô cảm vang lên một lần nữa, truyền rõ mồn một khắp thế giới: "Lũ sâu kiến..." Những người sống sót ở khắp năm châu bốn bể không hẹn mà cùng ngẩng đầu, nhìn trân trân vào màn hình khổng lồ trên bầu trời, nơi đang truyền hình trực tiếp trận chiến quyết định vận mệnh nhân loại. "Các ngươi làm ta rất thất vọng. Ta đã ban cho các ngươi sức mạnh, cho các ngươi cơ hội tiến hóa. Theo kịch bản, lẽ ra các ngươi phải tàn sát lẫn nhau trong tuyệt vọng, đi đến diệt vong trong sự phản bội và máu tanh. Đó mới là kết cục xứng đáng cho giống loài thấp kém như các ngươi." "Nhưng các ngươi lại chọn đoàn kết, thậm chí còn to gan thách thức ta. Đúng là... lũ trẻ hư không nghe lời." "Là các ngươi đã ép ta phải thiết lập lại chương trình, định dạng lại tất cả... Bây giờ, giờ chơi kết thúc rồi. Các ngươi hãy cùng bị hủy diệt với thế giới sai lầm này đi." Lời vừa dứt, tại trung tâm chiến trường, lấy quả cầu ánh sáng giờ đã phình to đến đường kính hơn năm mươi mét làm tâm điểm, vô số tia sét tím hỗn hợp dị năng toàn hệ bắt đầu điên cuồng lan rộng, quét ngang vạn vật! Lộc Nam Ca, Trì Nghiên Chu, Lộc Bắc Dã, Lộc Tây Từ, Hạ Chước, Cố Vãn, Văn Thanh, Thời Tự, Lạc Tinh Dữu, Quý Hiến, Cố Kỳ, Trì Nhất... Tất cả những chiến binh đang đứng trên chiến trường vào khoảnh khắc ấy đều kinh hoàng phát hiện cơ thể mình hoàn toàn bất động! Không phải bị sức mạnh áp chế, cũng chẳng phải bị năng lượng trói buộc. Mà là một sự giam cầm tuyệt đối, phi lý đến mức khó hiểu! Giống như một nhân vật trong trò chơi điện tử bị quản trị viên khóa chặt mọi quyền điều khiển, chỉ có thể trơ mắt chờ đợi sự phán xét cuối cùng. Một nỗi bất cam mãnh liệt bùng lên, thiêu đốt tâm can từng người. Lộc Nam Ca nghe rõ tiếng tim mình đập. Chậm chạp. Nặng nề. Tựa như đang bị chôn vùi dưới tầng bùn sâu thẳm của đại dương đen ngòm. Thứ duy nhất cô có thể cử động lúc này là ánh mắt. Những người khác cũng vậy. Trong tầm nhìn nhòe đi, tia lôi điện màu tím chết chóc đang ngày một áp sát, còn quả cầu ánh sáng kia vẫn lơ lửng trên đỉnh đầu như một vị thần phán xét... Chẳng lẽ, đây thật sự là kết cục sao? Sự không cam lòng dâng trào như sóng thần, cuộn xoáy trong lồng ngực mỗi người. Cớ gì chứ? Cớ gì bọn họ phải chết? Cớ gì một thứ không rõ lai lịch, chui ra từ xó xỉnh nào đó lại có quyền định đoạt sự sống chết của họ? Ngay khoảnh khắc ý niệm tuyệt vọng sắp nuốt chửng ý thức..." Chi..." Một âm thanh nhỏ bé vang lên, mong manh đến mức ngỡ như ảo giác. Nó khẽ khàng như tiếng bông tuyết đầu tiên tan chảy giữa trời xuân, như tiếng hạt giống cựa mình tách vỏ trong lòng đất lạnh giá... Lộc Nam Ca cảm nhận được sự chuyển động nơi cổ tay. Là Chi Chi. Nhánh dây leo vốn đã đưa Lộc Bắc Dã và Văn Thanh xuống đất an toàn, vẫn luôn lặng lẽ quấn quanh cổ tay cô. Giờ phút này, trên phần thân chính phía sau lưng cô, chồi non trên đỉnh bỗng nhiên nứt toác. Không phải nứt vỡ, mà là nở rộ. Một đóa hoa trắng tinh khôi chậm rãi vươn mình ra khỏi vết nứt. Khoảnh khắc hoa nở... Vụt! Tất cả những dây leo vươn ra từ thân chính của Chi Chi đột ngột bùng nổ sự sống mãnh liệt! Chúng phình to, rắn chắc như những cánh tay khổng lồ. Hàng ngàn, hàng vạn sợi dây leo quấn quýt, đan dệt vào nhau... Ngay trước mặt nhóm người Lộc Nam Ca, một tấm khiên màu xanh ngọc bích sừng sững dựng lên, che khuất cả bầu trời! Sau đó nó lao thẳng về phía tia lôi điện hủy diệt của Hắc Bá, trực diện va chạm. Xèo... xèo... xèo! Khoảnh khắc dây leo và lôi điện chạm nhau, không có tiếng nổ long trời lở đất mà chỉ có sự tan chảy đau đớn.