Chương 1093: Ngoại truyện - Nắm tay

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:22:06

"Anh Nghiên?" Lộc Nam Ca lập tức thả lỏng tay: "Anh đến từ bao giờ tế?" Ánh mắt Trì Nghiên Chu trước tiên quét qua gò má ửng hồng vì hơi men của cô, sau đó mới ngước lên, chạm vào tầm mắt cô. Trên mặt anh không có biểu cảm gì nhưng áp suất trầm thấp tỏa ra quanh người lại mang đến cho người ta cảm giác ngột ngạt như mưa bão sắp ập đến. "Sao thế? Anh không được đến à?" Lộc Nam Ca bị giọng điệu của Trì Nghiên Chu làm cho sững sờ. Có lẽ do cồn khiến thần kinh trở nên lơi lỏng, cô nghiêng đầu, chằm chằm nhìn anh hai giây: "Sao anh nói chuyện... nghe hằn học thế? Không phải là... hợp đồng quan trọng ở nước ngoài đàm phán không thành nên tâm trạng không tốt đấy chứ? Em đã bảo anh vất vả như vậy không cần đến đón em, lẽ ra nên về nghỉ ngơi sớm mới đúng!" Trì Nghiên Chu bị mạch suy nghĩ kỳ lạ của cô làm cho nghẹn lời, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Lộc Nam Ca lại tưởng mình đoán trúng rồi. Chút bực bội trong lòng vì Lệ Tín ban nãy, trong nháy mắt đã bị sự đồng cảm dành cho việc anh "gặp trắc trở trong sự nghiệp" thay thế. Cô thậm chí còn quay ngược lại, dùng bàn tay đang rảnh rỗi vỗ vỗ lên mu bàn tay anh đang nắm cổ tay mình để an ủi, giọng điệu mềm mỏng, mang theo chút dỗ dành. "Không sao đâu anh Nghiên, cơ hội hợp tác còn nhiều mà, chúng ta không thiếu nhà này. Anh đợi em một lát nhé, để em giải quyết xong chuyện trước mắt đã." Nói xong, cô chẳng những không giãy khỏi cổ tay đang bị anh nắm, mà còn nương theo tư thế đó xoay lại, cực kỳ tự nhiên nắm lấy tay Trì Nghiên Chu. Lòng bàn tay áp vào nhau, hơi ấm truyền qua. Trì Nghiên Chu rũ mắt, ánh nhìn rơi xuống đôi tay đang đan chặt vào nhau của hai người. Khí trường lạnh lẽo quanh người, ngay khoảnh khắc này, giống như lớp băng mỏng bị gió xuân thổi tan, lặng lẽ dịu đi. Lộc Nam Ca cứ thế nắm tay Trì Nghiên Chu, quay sang nhìn Lệ Tín lúc này sắc mặt đã trở nên cực kỳ khó coi. "Bạn học Lệ, cảm ơn tình cảm của cậu. Nhưng rất xin lỗi, tôi thật sự, thật sự... không thích cậu." Lệ Tín há miệng, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng bệch, vẫn muốn giãy giụa lần cuối. "Đàn chị Lộc, em thật sự rất..." "Dừng lại, chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu được đâu." Lộc Nam Ca lắc đầu, giọng điệu thậm chí đã mang theo sự mất kiên nhẫn rõ rệt. "Việc cậu cứ ngày qua ngày tỏ tình bất chấp cảm nhận của người khác như vậy, thật sự chỉ khiến tôi cảm thấy... rất phiền phức, rất chán ghét. Cậu mà còn như thế nữa, tôi sẽ không nhịn được mà muốn đánh cậu đấy!" Các bạn cùng phòng của Lộc Nam Ca phì cười... Mà khi dứt lời, Trì Nghiên Chu nãy giờ vẫn im lặng bên cạnh cô cũng ngước mắt lên. Trong đôi mắt sâu thẳm kia không có bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào, chỉ bình thản quét mắt nhìn về phía Lệ Tín. Người bạn còn chút tỉnh táo bên cạnh Lệ Tín sợ đến mức hồn vía lên mây, vội vàng dùng sức kéo mạnh cánh tay cậu ta, giọng nói hạ thấp run rẩy vì gấp gáp. "Người anh em! Tỉnh lại đi! Đừng nói nữa! Từ bỏ đi! Cậu nhìn tay Trì thiếu và đàn chị Lộc đang nắm kìa, cậu hết cơ hội rồi!" "Tôi không đi, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu!" "Cậu đừng có giở chứng nữa, mở to mắt ra mà nhìn ánh mắt của Trì thiếu đi... Cậu mẹ nó còn muốn lăn lộn ở Kinh thị nữa không hả? Đi mau! Đi nhanh lên!" Cánh tay ôm hoa hồng của Lệ Tín cứng đờ, sắc mặt xám ngoét như tro tàn, cuối cùng dưới sự lôi kéo của bạn bè, cậu ta loạng choạng chạy trốn khỏi trung tâm đám đông. Cũng chạy trốn khỏi ánh nhìn khiến cậu ta như rơi vào hầm băng kia. Nhân vật chính đã rút lui, đám đông xem náo nhiệt thấy không còn gì để hóng nữa cũng chán nản dần tản đi. Các bạn cùng phòng của Lộc Nam Ca đưa mắt ra hiệu cho nhau, vô cùng biết điều sán lại gần. "Nam Nam, vậy... bọn tôi bắt xe về trường trước nhé?" "Đúng đúng, cậu và đàn anh Trì cứ từ từ nói chuyện." "Đàn anh Trì, Nam Nam nhờ cả vào anh đấy nhé!" Lộc Nam Ca: "Vậy các cậu chú ý an toàn, về đến ký túc xá nhớ nhắn vào nhóm một tiếng." "Biết rồi mà!" Ba cô gái cười hi hi ha ha khoác tay nhau rời đi. Sự ồn ào lui đi, góc nhỏ này bỗng chốc trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hát loáng thoáng vọng lại từ phòng bao phía xa. Mãi đến lúc này, Lộc Nam Ca mới chậm chạp nhận ra, tay cô vẫn còn đang đan chặt lấy tay Trì Nghiên Chu. Nhiệt độ truyền đến từ nơi lòng bàn tay áp sát ngày càng cao, gần như có chút bỏng rát, cô theo bản năng muốn rút tay về. Thế nhưng đầu ngón tay cô vừa mới động đậy một cái...