Chương 1013

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:18:15

Lộc Bắc Dã đẩy gọng kính, nghiêm túc nói: "Sách nói quả không sai... Đối với kẻ ác, nhìn kỹ dung nhan anh ta đúng là một sự tàn nhẫn với thị giác." Cố Kỳ gật gù phụ họa: "Chuẩn, anh ta xấu ma chê quỷ hờn, nhìn mặt như một vụ án oan vậy!" Không một từ tục tĩu nhưng câu nào cũng sắc lẹm, đâm thấu tim can. Sắc mặt gã đàn ông mặc vest vặn vẹo dữ dội: "Tìm chết!" Giọng anh ta rít qua kẽ răng, mang theo sự điên cuồng của kẻ bề trên bị lũ sâu kiến chọc giận đến mất kiểm soát. Cánh tay phải vung lên, hoàn toàn không cần thời gian tích tụ năng lượng. Hàng chục tia sét tím xé toạc không gian, điên cuồng giáng xuống đầu chín người. "Kim Thuẫn!" Lạc Tinh Dữu quát lớn, hai tay đẩy mạnh lên trời. Một tấm khiên vàng ròng khổng lồ ngưng tụ từ hư không, chắn ngang trước mặt cả nhóm. Lộc Bắc Dã cũng vung tay, bồi thêm một lớp kim loại gia cố. Bùm! Bùm! Bùm! Sấm sét va đập vào khiên vàng, nổ tung thành vô số dòng điện tím loằng ngoằng. Lạc Tinh Dữu cười khẩy: "Ngươi thất học à? Cứ lặp đi lặp lại mãi mấy câu "tìm chết","lũ sâu kiến"! Vốn từ nghèo nàn đến đáng thương vậy sao?" Cố Kỳ lập tức giơ tay, một cột nước khổng lồ vượt qua tấm khiên vàng. Dòng nước cuồn cuộn đâm thẳng vào những tia sét đang giáng xuống. Lốp bốp! Sấm sét gặp nước, lập tức bị cưỡng ép "phân luồng" và "dẫn dắt". Một phần bị hút vào bên trong cột nước, điên cuồng lao ngược xuống đất; phần còn lại bị dòng nước làm lệch hướng, chém xiêu vẹo vào khoảng không bên cạnh. Ngay khoảnh khắc cột nước dẫn điện, cơ thể gã đàn ông mặc vest đột ngột run lên bần bật. Sấm sét phản phệ! Mặc dù chỉ là một tia dư chấn rất yếu nhưng cảm giác tê dại khi bị chính dị năng của mình "giật" khiến cơ mặt anh ta co giật không kiểm soát. "Lũ sâu kiến chết tiệt... Các ngươi chỉ biết mỗi chiêu này thôi sao?" Lộc Tây Từ cười gằn: "Có tác dụng là được! Đâu như ngươi, mồm thì to nào là "quy tắc do ta định","chương trình do ta viết", kết quả thì sao? Loay hoay cả buổi, chẳng phải cũng chỉ là một tên dị năng giả hệ Lôi cấp 8 thôi à? Giả vờ làm Thiên đạo cái gì chứ!" "Gã chắc chắn lại sắp nói..." Lộc Bắc Dã vừa mở rộng diện tích khiên, vừa cố tình hạ giọng bắt chước ngữ điệu trầm thấp của gã: "Lũ sâu kiến, tìm chết!" "Lũ sâu kiến, tìm..." Gã đàn ông mặc vest vừa thốt ra ba chữ rồi đột ngột nghẹn lại. Giống như một con vịt đang kêu thì bị ai đó bóp chặt cổ, chữ "chết" ở nửa sau câu nói mắc kẹt cứng trong cổ họng. Bởi vì anh ta chợt nhận ra, thằng nhóc kia đã cướp lời anh ta. Không những cướp lời, mà còn đoán trước được kịch bản. Hơn nữa cái giọng điệu nhại lại đầy vẻ mỉa mai đó chính là sự báng bổ tột cùng đối với anh ta. Hạ Chước không nhịn được, bật cười thành tiếng. Tiếp đó, vai Cố Vãn bắt đầu run lên bần bật, Lạc Tinh Dữu cũng bụm miệng cười rung cả người. Cố Vãn ôm bụng: "Ha ha ha, ngươi... ngươi nói tiếp đi chứ! Chúng ta đang chờ nghe đây này!" Cảm giác uất ức dâng trào khiến gã đàn ông mặc vest hoàn toàn nổi điên: "CHẾT!!!" Sấm sét tím lại bùng lên dữ dội. Lần này, đường kính của tia sét đã to gấp đôi ban đầu. Vô số con rắn điện tím nhỏ bé phát ra tiếng "xèo xèo" chói tai, rợn người. Uy lực đòn đánh mạnh hơn ít nhất ba phần. anh ta rõ ràng đã mất sạch kiên nhẫn, muốn một hơi nghiền nát đám "ruồi nhặng" phiền phức này. Hạ Chước hét lớn: "Con chó điên này nổi khùng rồi!" Tuy nhiên... "Lão Hạ! Lão Quý!" Lộc Tây Từ đột ngột ra lệnh: "Thêm vài lớp khiên nữa! Nhanh lên!" Hạ Chước và Quý Hiến đồng thời ra tay, những bức tường đất dày cộm lập tức nhô lên. Bốn lớp phòng ngự kiên cố hình thành trong chớp mắt: khiên vàng phía trước, tường đất bọc hậu phía sau.